Tôi nộp hồ sơ ứng tuyển vào một công việc bảo mẫu lương cực cao.
Lúc phỏng vấn, chủ nhà chỉ nói đơn giản rằng trong nhà có hơi nhiều “thứ bẩn”.
Tôi nghe vậy thì nghĩ chắc chỉ là bụi bặm nhiều, cần dọn dẹp kỹ một chút thôi. Thế là tôi hăng hái xách chổi lông gà đến nhận việc ngay.
Nửa đêm.
Tôi vừa ra bếp thì nhìn thấy một cậu bé mặt tái nhợt đang ngồi xổm trên nóc tủ lạnh, đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng về phía tôi.
Nhìn cảnh đó, lòng tôi bỗng chốc mềm nhũn.
Đứa trẻ này chắc đói đến mức mặt trắng bệch, nên mới phải trèo cao như vậy để tìm đồ ăn.
Tôi lập tức vươn tay kéo nó từ trên nóc tủ lạnh xuống.
Thân thể cậu bé nhẹ bẫng, khi chạm vào còn lạnh buốt như băng.
Tôi lập tức cau mày.
Đứa nhỏ này không chỉ đói đến trắng bệch cả mặt, mà còn mặc phong phanh như vậy. Chắc lạnh đến mức hạ thân nhiệt rồi.
“Lớn thế này rồi còn trèo tủ lạnh. Đói sao không nói với dì?”
Tôi vừa lẩm bẩm vừa ấn nó ngồi xuống chiếc ghế trước bàn ăn.
Cậu bé dường như ngây người ra.
Đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào tôi, miệng hơi hé mở, như muốn nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản là nó đói đến mức không còn sức.
“Chờ một chút, dì nấu cho con bát mì.”