Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Người anh là hoa khôi Hà Duệ, cũng tài giỏi như anh.
Chỉ là lúc anh quá nghèo, trong một buổi tụ tập, người trêu:
“Hoa khôi cũng đấy, không với nhau đi?”
Anh : “Thôi, tôi không xứng với cô ấy.”
khi học bổng của anh người quan hệ giật mất, mẹ anh đang cần tiền chữa bệnh.
Tôi liền thừa cơ chen .
Anh không tôi, tôi ép anh phải .
Ngày nào cũng hôn anh, ôm anh, bắt anh giặt đồ, nấu cơm, làm tài xế.
Cứ tôi chơi anh suốt một năm.
Trước khi nghiệp, anh với tôi, ký hợp đồng với công ty nước .
Rồi đòi chia .
Tôi , người đi là Hà Duệ, hai người nước .
Tức giận quá.
Đêm nghiệp, nhân lúc anh say, tôi cưỡng ép anh một trận, sạch từ A Z.
“Tôi cũng chán rồi, cút đi.”
Dù cũng ngủ với anh, chẳng lỗ gì.
Tôi tưởng đêm anh say thật, dù gì, trong suốt quá trình anh cũng rất phối hợp.
Thậm chí… phản công lại tôi…
Nhưng anh lại … anh không say?
“Tối tôi say rồi, không nhớ gì đâu!” – Tôi gắng vùng vẫy.
Anh bật cười khẽ: “Tôi nhớ mà.”
“Cô kéo tôi phòng, tự cởi quần áo tôi.”
“Câm miệng!”
“Bố ơi, mẹ lại cởi đồ của chú ?” – Con hỏi.
Tôi: “……”
“Chú nóng quá, cần mát mẻ một chút…” – Tôi vội chữa cháy.
Con lắc đầu:
“Không phải, là mẹ mấy chú không mặc áo.”
“Điện thoại mẹ thường mấy chú cởi trần nhảy múa.”
Tôi tối sầm mặt.
Lập tức bịt miệng đứa con bất hiếu.
“Thẩm Chu Chu, tụi mình chơi trò ai thì là chó nhé.”
Diễn vừa định mở miệng, tôi chỉ :
“Cả anh nữa.”
3
May mà trường mẫu giáo ở gần.
Con lớp học.
Vẫn không quên dặn tôi: “Mẹ nhớ ăn nha!”
Tôi gật gù liên tục, chuẩn chuồn lẹ.
Diễn chặn tôi lại:
“ Chu Chu không ở đây, chúng ta tiếp chuyện lúc nãy.”
“Đêm nghiệp năm năm trước, cô ngủ với tôi, con cô bốn tuổi, không nên tôi một lời giải ?”
Tôi gắng tỏ bình tĩnh:
“Thì ? Anh không nghĩ là con anh chứ?”
“Hôm chúng ta dùng biện pháp tránh thai.”
Anh khẽ ho nhẹ:
“Chiếc cuối rách.”
Tôi: ……
Cuối cũng phá án rồi!
Bao năm nay tôi trăn trở mãi, hóa là do chất lượng sản phẩm!
“, anh tưởng mình siêu , một phát là trúng?”
“Hay là anh nghĩ mình quan trọng mức chia rồi, tôi lén sinh con anh ?”
cơn sốc, tôi lập tức bình tĩnh lại.
“Chu Chu là con tôi với người khác, khi chia với anh không lâu, tôi tìm người đẹp hơn, quan tâm hơn anh.”
“Nếu không phải anh ấy chết trẻ, chắc tôi sinh đứa thứ hai rồi.”
Diễn không gì.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
“Tóm lại anh định đi đâu? Tôi phải đi rồi.” – Tôi bắt đầu sốt ruột.
Anh chỉ quán ăn cạnh trường mẫu giáo.
“Anh đây ăn ?”
“Đi chung đi, cô hứa với Chu Chu ăn , đừng lừa con nít.”
Tôi: ……
Xem như tiền xe, anh mời tôi bữa .
Không khí vẫn ngượng ngùng.
Anh giả vờ vô tình hỏi:
“ khi nghiệp tôi nước , ba năm trước quay về, mở một công ty nhỏ.”
“Ồ.”
Ai thèm tò mò mấy năm qua anh sống .
Nhưng đủ tiền mua nhà ở khu tôi, chắc cũng không tệ.
“Mấy năm nay, cô chưa từng nghĩ tìm bố Chu Chu ?” – Anh bỗng hỏi.
Tôi cắm đầu ăn cháo: “Không.”
Tìm bố ruột bố nhỏ, để hai người hợp lực quản tôi, tôi sống nổi nữa không?
Ở nhà nuôi con, ăn bám mẹ sướng bao.
Tự do tự tại, không ai quản thúc.
“Trời càng lúc càng lạnh, này đừng gọi người chạy việc đưa Chu Chu nữa, tôi thể đưa.” – Anh lại .
Tôi chưa hiểu:
“Không cần, tôi tự đưa.”
“Cô đưa xong, chắc trường cũng sắp ăn trưa rồi.”
Tôi: !!!
Thẩm Chu Chu, con bôi xấu mẹ là !
“Tôi ăn no rồi!”
Tôi đặt thìa xuống, chuẩn rút lui.
“Ừ,” – Anh cũng đứng dậy, “Để tôi lái xe, cô lái dễ dọa người ta lắm.”
Tôi: “???”
Hóa mục đích của anh là… ăn ?!
4
Về nhà, mèo với chó đói mức sắp phá nát cả nhà.
Tôi chúng ăn xong, lại ngủ thêm một giấc.
Tỉnh dậy thì ăn đồ đặt , chơi game một chút, là lại hết một ngày.
Chu Chu là mẹ tôi đi đón về.
“Ngày nào cũng gọi đồ ăn , ba anh shipper lên lầu với mẹ, mẹ tưởng mình là thùng cơm di động.”
Tôi ngượng ngùng nhận lấy trà sữa với gà rán.
Chu Chu dí sát lại:
“Mẹ ơi, con ăn một miếng không?”
“Không , trên cái này rắc thuốc độc, trẻ con ăn chết.”
“ con uống một ngụm trà sữa không?”
“Trên ghi là trẻ dưới năm tuổi không uống.”
“Nhưng trên ghi là sữa trân châu đường đen nướng mà.”
Haiz, con càng lớn càng khó lừa rồi.
Mẹ tôi đi quanh bếp dò xét:
“Ôi trời, nhìn con kìa, muối cũng hết rồi, mẹ qua chỗ Tiểu mượn ít.”