Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13.
Vì cú sốc không ăn được gà rán quá lớn, tôi cuối cùng cũng chịu siêng năng rồi.
Nhưng mà dựa vào tự mình tu luyện thì không thể nào, nên tôi chỉ siêng năng hơn trong việc song tu với Phó Nghiêm Thất thôi.
14.
Dạo này Phó Nghiêm Thất có gì đó rất lạ.
Ban ngày thường cởi trần đi lại trong nhà, bụng 6 múi với đường nhân ngư hiện ra rõ mồn một.
Ban đêm lại ngủ rất sớm, mặc rất ít.
Thỉnh thoảng chỉ khoác cái áo choàng tắm, bên trong trống không mà đi ngủ.
Không sao, càng tiện cho tôi thôi.
Một tuần trôi qua, cuối cùng tôi cũng có thể biến thành hình người hoàn chỉnh rồi.
Còn lén ăn không ít đồ vặt mới mua của Phó Nghiêm Thất nữa.
Nhưng hình như Phó Nghiêm Thất rất mệt, quầng thâm mắt cũng nặng hơn nhiều.
Đến cả Bạch Ngọc cũng hỏi hắn: “Thất gia, dạo này anh có phải hơi bị hư rồi không?”
Phó Nghiêm Thất không trả lời, chỉ liên tục bỏ kỷ tử vào tách trà.
Không chỉ vậy, dạo gần đây hắn cũng ít khi nhốt tôi lại.
Cơ hội là đây chứ đâu.
Một đêm gió đen trăng mờ, tôi lén lút bò ra khỏi phòng ngủ.
Vừa đến cửa cầu thang thì đụng ngay Phó Nghiêm Thất đang quấn khăn tắm.
Quỷ thật, hắn không phải đang tắm sao?
Phó Nghiêm Thất gọi tôi: “Phó Tiểu Thủy, em định đi đâu?”
Tôi giật mình, “roẹt” một phát lăn lông lốc từ cầu thang trượt xuống, đau hết cả người.
Nhưng không kịp kêu đau.
Tôi vội vàng biến thành người, lao thẳng về phía cửa chính.
Ai ngờ cửa bị khóa chặt.
Phó Nghiêm Thất đang vội vã chạy xuống cầu thang.
“Tiểu Thủy, đừng đi được không? Đừng đi.”
Giọng hắn gần như là cầu xin.
Tôi quay đầu lại nhìn một cái, hắn giống như sắp vỡ vụn. Nước từ tóc nhỏ xuống, giống như nước mắt vậy.
Tôi không động lòng, cầm cái ly ném vỡ cửa sổ.
Không ngoảnh lại, biến thành rắn trườn đi mất.
15.
Không còn chỗ nào để đi.
Nghĩ một hồi, tôi đành quay về nhà cũ trong núi sâu.
Vừa thấy tôi, mẹ liền vội vã kéo tôi vào trong hang động.
“Con có phải đã đắc tội với ai rồi không?” – bà hỏi.
Tôi ngơ ngác.
Mẹ nói, Phó Nghiêm Thất đã công khai treo thưởng tôi trên mạng, giá hai trăm ngàn.
Không phải chứ, hắn muốn lấy mạng tôi thật sao?
Mẹ dùng đuôi đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
“Nhà này không còn an toàn nữa. Con mau đi trốn đi. Mấy ông bà bác của con ai cũng mong được mang con đi đổi lấy tiền đấy.”
“Trong thẻ có chút tiền, đủ cho con tiêu một thời gian. Nhớ đừng biến lại thành rắn, hắn treo thưởng bằng hình dáng rắn của con đấy.”
Nói rồi bà ngập ngừng: “Con… con chưa luyện ra hình người à?”
Lần hiếm hoi tôi có thể ngẩng đầu, bĩu môi: “Luyện rồi, luyện rồi.”
Mẹ chưa kịp nói thêm thì nghe thấy giọng của dì hai.
Bà lập tức chui ra hang, đứng chắn ngoài cho tôi.
Dì hai nói: “Con gái chị không về à?”
“Tôi nghe tin rồi. Hay là thế này, chị bảo nó về trước đi, chúng ta chia đôi tiền, rồi lại cho nó chạy trốn.”
“Dù sao nó cũng từng chạy thoát mấy lần rồi mà.”
Mẹ tôi gượng cười: “Không về đâu, biết đâu đã bị bắt lại rồi ấy chứ.”
Hai người khách sáo thêm vài câu, dì hai mới chịu đi.
Tôi vừa định chuồn, thì ông chú ba lại đến.
Vẫn cùng một chủ đề, thậm chí còn muốn vào hang kiểm tra.
Bị mẹ tôi quát cho một trận mới chịu bỏ đi.
16.
Rắn kéo đến không ngừng.
Mãi đến sáng tôi mới có cơ hội bò ra khỏi hang.
Mẹ rưng rưng dặn dò: “Cẩn thận nhé con. Con đã luyện được thành hình người, mẹ tự hào về con lắm. Đợi gió yên sóng lặng rồi về nhà, đừng để ai bắt nạt nữa.”
Tôi gật đầu rời đi.
Không dám nói với bà rằng tôi luyện được là nhờ song tu.
Bởi vì mẹ không cho tôi yêu người khác loài. Mẹ bảo đó gọi là “gả xa”.
Đường núi phức tạp.
Ban đầu tôi định ra khỏi rừng sâu rồi mới biến thành người.
Ai ngờ bên cạnh có một con chim cứ làm phiền không dứt.
Lông màu mực, không nhìn ra giống loài nào.
Tu vi còn không bằng tôi, chỉ biết nói tiếng người.
Nó cứ lải nhải hỏi: “Phó Tiểu Thủy, ngươi là Phó Tiểu Thủy đúng không?”
Tôi đã bảo không phải rồi mà nó vẫn lặp lại không ngừng.
Tức quá, tôi biến thành người, nhặt hòn đá ném thẳng vào nó.
Nghiến răng nghiến lợi: “Đã bảo là không phải rồi mà!”
Con chim nghiêng mình né được, vẫn tiếp tục kêu: “Phó Tiểu Thủy, Phó Tiểu Thủy.”
Tôi chỉ thẳng vào nó: “Còn gọi nữa thì tao làm thịt mày nấu giả cầy đó.”
Lúc này nó mới im re hẳn.