Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

21.

Phó Nghiêm Thất nhướng mày, khóe môi khẽ cong.

Không biết có phải vì lâu rồi không gặp không, mà sao tôi thấy anh ta càng ngày càng đẹp trai.

Mặt tôi “bùng” một cái đỏ rần lên.

Đáng ghét, biến thành người rồi lại càng không chịu nổi sức hút của anh ta.

Phó Nghiêm Thất lại cúi người xuống gần tôi, hơi thở còn vương chút mùi rượu.

Thế nhưng anh ta không hôn lên, chỉ đối diện với tôi bốn mắt nhìn nhau.

Tôi đỏ mặt đến cực hạn.

Còn chưa kịp nói câu nào thì đã “phựt” một cái biến thành trạng thái nửa người nửa rắn.

Phó Nghiêm Thất dở khóc dở cười: “Em tính chọc tôi cười c.h.ế.t rồi nhân lúc đó chạy trốn à?”

Tôi thấy mất mặt đến muốn độn thổ.

Chưa kịp phản ứng thì ngay giây tiếp theo, cơ thể cũng không giữ được, tôi biến hẳn về nguyên hình.

Phó Nghiêm Thất khẽ chọc đầu tôi: “Em đang thử lòng tôi hả, tiểu công chúa?”

Tôi bất mãn: “Xì xì… xì xì…”

【Đó, chính là lý do! Không tăng tốc tu luyện thì tôi lại hóa rắn mất thôi.】

Anh ta như hiểu được, bế tôi ôm về lòng: “Tôi không cần biết, từ giờ em chỉ được phép tu luyện với tôi thôi, nghe rõ chưa? Và bây giờ, em phải có trách nhiệm với tôi, Phó Tiểu Thủy.”

Tôi phản đối: “Xì xì xì…”

【Thế thì tôi phải chịu trách nhiệm kiểu gì chứ.】

Anh ta cong môi cười xấu xa, ngón tay khẽ vuốt dọc theo vảy tôi: “Giống như cách em từng bắt nạt tôi ấy, chịu trách nhiệm đi.”

Hóa ra, anh ta biết hết rồi sao?!

22.

Quậy đến tận rạng sáng, Phó Nghiêm Thất mới ôm tôi ngủ.

Tôi mơ một giấc mơ.

Trong mơ, là cái ngày tôi lười tu luyện nên lén trốn ra ngoài.

Phó Nghiêm Thất đang đứng ven đường chỉ huy người ta khiêng mấy chiếc hộp đựng rắn.

Anh ta cao hơn mét tám, mặc sơ mi trắng đơn giản, mấy lọn tóc rủ trước trán lay động theo gió.

Tôi nhìn một cái đã trúng tiếng sét ái tình.

Thấy anh ta định đi, tôi “xoẹt” một cái bò thẳng tới chân anh.

“Từ đâu ra con rắn nhỏ này, định ăn vạ à?” Anh cúi người nhấc tôi lên, ánh mắt sắc bén chợt trở nên dịu dàng.

Tôi quyết định, chính là anh ta rồi.

Tôi quấn lên cổ tay anh, ngoan ngoãn lè lưỡi tỏ thiện ý.

Phó Nghiêm Thất bị nhìn thấy tôi đáng yêu đến không chịu nổi: “Muốn theo tôi về nhà sao?”

Tôi cọ cọ đầu vào mu bàn tay anh để biểu đạt đồng ý.

Thế là tôi được anh mang về, vì toàn thân màu lam nhạt nên anh đặt tên tôi là Phó Tiểu Thủy.

Không ngờ ngoài nhan sắc đỉnh cao, anh còn có cả cơ bụng tám múi, lại sở hữu biệt thự.

Tôi quá hài lòng, càng thêm lười tu luyện.

Phó Nghiêm Thất cũng nuông chiều tôi hết mực, khiến khẩu vị tôi ngày càng kén chọn, tính cách công chúa cũng dần lộ rõ.

Anh còn trêu: “Em càng ngày càng ra vẻ tiểu công chúa rồi. Nhớ lúc mới về nhà, em còn biết làm nũng với tôi cơ mà?”

Tôi không thèm trả lời, chỉ cuộn mình trên bụng anh ngủ yên.

Phó Nghiêm Thất khẽ vuốt ve tôi: “Em có thể mãi mãi tin tưởng tôi, Tiểu Thủy.”

Tin anh, chứ không phải tin vào những dòng bình luận.

23.

Mới về nhà chưa đầy một tháng, Phó Nghiêm Thất đã đòi đi dạm hỏi.

Anh bảo đó là “nghi thức tình cảm cao nhất của loài người”, ngày nào cũng canh lúc tôi đang tu luyện để giục: “Nhanh đồng ý đi, nếu không thì tôi không tiếp tục nữa đâu.”

Tâm trí tôi bay bổng tận chín tầng mây:”Anh gấp gì chứ.”

“Kết hôn rồi thì em không thể bỏ rơi tôi nữa. Luật pháp không cho phép vứt bỏ người nuôi dưỡng đâu.”

Phó Nghiêm Thất nói tỉnh bơ, “Đồng ý không? Không đồng ý thì tôi dừng đây.”

Anh giả vờ định bỏ đi, tôi cuống quýt bám theo: “Biết rồi, đồ xấu xa, lúc nào cũng bắt nạt tôi lúc này.”

Anh bật cười, cúi xuống hôn: “Oan lắm, rõ ràng là em đang bắt nạt tôi đó, tiểu xà hư.”

Ngày dạm hỏi định trong hai hôm nữa.

Phó Nghiêm Thất căng thẳng chuẩn bị đủ thứ lễ vật lỉnh kỉnh.

Tôi bảo: “Không cần đâu, bọn rắn tụi tôi chẳng câu nệ vậy.”

Anh lại kiên quyết: “Không được, dù là người hay rắn thì lễ nghi cũng phải đầy đủ. Nếu không, dựa vào cái gì để mẹ em gả con gái cho tôi.”

Sự thật chứng minh, anh đúng.

Bà mẹ tôi vốn lười nhác, vậy mà lần này lại ăn diện chỉn chu từ trong ra ngoài, trông hệt như một quý bà.

Phó Nghiêm Thất vừa bước vào đã bị quát thẳng mặt: “Con dám yêu một con người? Mẹ chưa từng dặn con không được lấy chồng xa sao? Gan con càng ngày càng lớn rồi đó.”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì anh đã bước ra chắn trước mặt.

Đặt ngay một chiếc túi Hermès Birkin lên bàn trà: “Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc Tiểu Thủy thật tốt.”

Mẹ tôi sững người.

“Gọi ai là mẹ? Tôi đồng ý chưa mà gọi? Thật không biết lễ phép.”

“Tôi biết cậu, chính cậu treo thưởng khắp thành phố tìm con gái tôi, hại nó đến nhà cũng chẳng dám về…”

Phó Nghiêm Thất lại mở chiếc hộp nữ trang, đưa ra một sợi dây chuyền kim cương tiền triệu.

24.

“Thưa mẹ, cái đó là thông báo tìm người, chứ không phải truy nã. Con chỉ lo lắng Tiểu Thủy giận dỗi bỏ đi mà thôi.”

“Mẹ yên tâm, sau này lương bổng của con đều giao cho Tiểu Thủy, cô ấy nói một thì con không dám hai. Nếu để cô ấy chịu ấm ức, mẹ muốn xử trí thế nào cũng được.”

“Đây là chút lòng thành, xin mẹ nhận lấy.”

Nói xong, Phó Nghiêm Thất bê hết túi quà đặt trước mặt mẹ tôi.

Sắc mặt bà lập tức thay đổi: “Ôi dào, người một nhà cả, khách sáo thế làm gì.”

Rồi kéo Phó Nghiêm Thất ngồi xuống sofa: “Hai đứa định bao giờ cưới? Tiểu Nghiêm đúng không, dạo này nhờ con chăm sóc nó nhiều rồi.”

Trời đất, bà mẹ mê tiền của tôi.

Phó Nghiêm Thất quay đầu, nhướng mày với tôi.

“Con gái, mau rót nước cho Tiểu Nghiêm nào.”

“Con á? Không muốn.”

Mẹ vừa định quát, Phó Nghiêm Thất đã đứng bật dậy: “Thưa mẹ, để con làm, con thích rót nước nhất mà.”

Anh giỏi lấy lòng đến mức mẹ tôi cười nở tận mang tai.

Không dừng lại ở đó:

“Mẹ nấu ngon quá, còn ngon hơn cả đầu bếp công ty con thuê.”

“Mẹ để con rửa bát cho, con mê rửa bát lắm.”

“Mẹ, công ty con còn dư cái ghế massage, mai con chở qua cho mẹ nhé.”

Đến lúc về, mẹ còn nắm tay anh dặn: “Tiểu Nghiêm, rảnh nhớ qua chơi với mẹ. Nhưng nhớ để con gái báo trước, chứ mẹ ít khi ở nhà.”

“Vâng, con nhớ rồi ạ, mẹ.”

Về đến nhà, tôi không nhịn được bắt chước giọng mẹ: “Tiểu~ Nghiêm~ rảnh~ nhớ~ qua~ chơi~ với~ mẹ~ nha~”

“Chỉ đi một chuyến mà anh thành con trai ruột luôn rồi đó.”

Phó Nghiêm Thất đè tôi xuống sofa, cười khẽ: “Sao nào, em không vừa lòng màn trình diễn của anh à? Nhưng mẹ có vẻ hài lòng lắm đó. Mẹ còn cho anh cái này, từ giờ em phải chăm tu luyện gấp đôi.”

Anh không biết moi từ đâu ra một quyển sách cũ vàng ố, bìa viết tám chữ to đùng:

【Nhân xà cộng sinh tu luyện bí điển】

Chỉ nhìn thấy chữ “tu luyện” là tôi đã bực, lập tức lăn sang mép sofa.

Phó Nghiêm Thất túm cổ chân tôi kéo lại, nghiêm túc nói: “Mau thử xem, mẹ bảo nếu không hiệu nghiệm thì sẽ đi tìm đạo sĩ tính sổ đấy.”

“Hôm nay, bắt đầu từ chương một nhé.”

[HOÀN]

Tùy chỉnh
Danh sách chương