Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

19

…?

Tôi chưa từng có trải nghiệm như vậy.

Đầu óc bị mùi hương trên người cậu làm cho choáng váng.

Cậu thiếu niên cứ tự nhiên tôi.

Dường như hoàn toàn không quan đến sự kinh ngạc của mọi người xung quanh.

Cô ấy hoảng hốt:

“Tiểu Dịch, con làm em sợ rồi, mau buông ra.”

Nhưng cậu lại chặt hơn:

“… Không buông.”

Mẹ cười hòa giải:

“Xem ra hai đứa rất hợp nhau…”

Cô ấy không còn cách nào khác, chỉ đành nói:

“Con dẫn em lên chơi đi…”

Cậu nắm tay tôi kéo lên lầu.

Tôi đi theo, theo bản năng nhìn Nghê Giai Giai một cái.

Muốn gọi chị đi cùng.

Chị mím môi.

Trông có vẻ không vui lắm.

Tôi khép miệng lại.

20

Tôi chưa từng thấy nhiều đồ chơi như vậy.

Thậm chí còn có hẳn một căn phòng chuyên để đồ chơi.

Những hộp đầy ắp gạch hình.

Cả một bức tường toàn mô hình.

Cậu dẫn tôi vào phòng, cũng không nói gì.

Tôi bấu bấu ngón tay, thân thiện hỏi:

“Cậu tên gì?”

“Sầm Dịch.”

“Tớ tên Nghê Tiểu Tiểu.”

Cậu nhìn tôi, ánh mắt trong veo lạnh lẽo.

“Đậu Đậu.”

“Không phải, là Nghê Tiểu Tiểu.”

Tôi sửa lại.

Cậu kiên quyết:

“Đậu Đậu.”

Bị gì vậy!

Tôi hơi bực.

Ai đời mới gặp đã đặt biệt danh cho người ta.

Đẹp trai cũng không được.

“Đậu Đậu là ai?”

“Chuột hamster.”

Lửa giận trong tôi càng bốc cao.

Tôi giống loài gặm nhấm đến vậy sao?

“Nó ở đâu?”

“Trong sân.”

Tôi phải xem thử giống đến mức nào.

“Chúng ta đi xem nó đi.”

“… ”

Hàng mi dài của cậu khẽ cụp xuống.

“Không gặp được.”

Cậu nói:

“Chết rồi.”

Tôi khựng lại.

Muốn an ủi cậu, nhưng Sầm Dịch chỉ nhìn tôi.

Cậu khác hẳn những người bạn của tôi.

Ít nói.

Cô độc.

Không thích cười.

Chắc chẳng có mấy người bạn.

Vậy nên.

“Của tôi”, thật ra là đang nói tôi giống con hamster của cậu.

Trong khoảnh khắc, tôi hiểu được mạch suy nghĩ của cậu.

Tôi mềm lòng:

“Được rồi, thật ra tớ chính là Đậu Đậu.”

“Tớ lại đến làm bạn với cậu rồi.”

Ánh mắt thiếu niên trong chốc lát trở nên rất kỳ lạ, giống như đang nhìn một kẻ ngốc.

“Đậu Đậu là hamster.”

“Cậu là người.”

Tôi tức đến đỏ mặt:

“Vì cậu gọi tớ là Đậu Đậu trước mà.”

“Không được sao?”

Cậu hỏi.

“Cậu rất giống nó.”

Tôi mím môi, nhớ lại lời cô nói rằng cậu không thích nói chuyện.

Dù cậu rất lịch sự, còn kỳ quặc.

Dù tôi hơi khó chịu khi bị nói giống hamster.

Nhưng cậu đã mất đi một người bạn.

“Tùy cậu.”

Tôi nói.

21

Tôi và Sầm Dịch chơi hình trong phòng.

Lần đầu tiên được chơi đồ chơi xịn như vậy, tôi xây một căn nhà nhỏ.

Nghĩ một chút, tôi động bắt chuyện:

“Tớ dạy cậu xây nhà nhé, nhìn này, cái này phải đặt…”

Sầm Dịch ngồi bên cạnh tôi, đã lắp trực thăng, tòa nhà cao tầng, xe cứu hỏa…

Tôi: “…”

Thôi, tiếp chơi của mình vậy.

Cánh cửa phía sau mở ra.

Nghê Giai Giai bước vào.

Sầm Dịch không nhìn chị ấy, chỉ cúi đầu xem tôi tiếp xây lâu đài.

Nghê Giai Giai đi tới.

Tiếng bước chân nện thình thịch.

Tôi ngẩng đầu hỏi chị:

“Có muốn chơi cùng không?”

Chị không trả lời tôi, ánh mắt lén nhìn Sầm Dịch.

Thôi vậy.

Tôi lại cúi đầu xây lâu đài.

Sầm Dịch cũng không nói gì.

Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.

Một lát sau.

Nghê Giai Giai dậm chân một cái, sải bước đi ra ngoài.

22

Đến bữa tối.

Nhìn các món trên bàn, mắt tôi sáng rực lên.

Tôm hùm! Cua to! Cánh gà cola! Sườn xào chua ngọt!

Tôi cầm một cái cánh gà lên gặm.

Ngon ơi là ngon, còn định gắp thêm.

Mẹ bỗng vỗ vào tay tôi một cái.

Tôi giật mình, mẹ lườm tôi, nhỏ giọng:

“Không có phép tắc.”

Tôi cúi đầu, lặng lẽ ăn cơm trong bát mình.

Trong bát bỗng có thêm một cái cánh gà.

Tôi sững lại.

Rồi lại thêm một cái nữa.

Tôi nghiêng đầu, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Sầm Dịch.

Cậu lại gắp thêm thức ăn khác vào bát tôi.

Chất thành một ngọn núi nhỏ.

Lần đầu tiên tôi có một “ngọn núi”.

Cậu nói:

“Ăn nhiều vào.”

“Đậu Đậu.”

Tôi còn chưa kịp cảm động.

Đã biết cậu coi tôi như hamster mà cho ăn rồi.

Biểu cảm của chú và cô lập tức trở nên hơi kỳ lạ.

Bố mẹ tôi thì không hiểu chuyện gì.

Nhưng Nghê Giai Giai…

Vốn đã mím môi.

Giờ trông còn không vui hơn.

Tôi cúi đầu, ăn từng miếng thật to.

24

Lúc ra về, chú và cô tiễn ra tận cửa.

Người lớn vẫn đang nói chuyện.

Cô cười nói:

“Lần sau lại đến nhé.”

Bố mẹ tôi cũng đáp lại.

Nghê Giai Giai mặt xị xuống, đi giày liền lao ra ngoài.

Bố mẹ phát hiện, vội vàng chào tạm biệt rồi đuổi theo.

Tôi còn đang ngồi xổm buộc dây giày.

Vội vàng làm nhanh hơn.

Nghĩ một chút, tôi vẫn quay lại:

“Cháu chào chú, chào cô ạ.”

Cô xinh đẹp nhìn tôi cười, xoa đầu tôi nói:

“Tiểu Tiểu, thứ bảy tuần sau lại đến tìm Tiểu Dịch chơi nhé, được không?”

Tôi gật đầu.

Rồi vội vàng đuổi theo bố mẹ.

25

Tôi không nói chuyện này với bố mẹ.

Vì thứ bảy mẹ thường không quản tôi lắm.

Chuyện của Nghê Giai Giai lúc nào cũng nhiều.

Mẹ phải lo cho chị ấy, nên không để ý đến tôi.

Sầm Dịch rất ít nói.

Mỗi lần tôi đến đều chơi trong phòng đồ chơi của cậu.

Cậu ngồi bên cạnh sách.

Thỉnh thoảng tôi bắt chuyện, cũng chỉ nói câu.

Thật ra vì đồ chơi nhà cậu quá thú vị, tôi chơi là quên hết mọi thứ.

Trước bữa tối phải về nhà.

Tôi luôn sợ về muộn thì bố mẹ không để lại bao nhiêu đồ ăn cho mình.

Cho đến một hôm.

Tôi xây cầu đến quên cả thời gian.

Đến khi dưới lầu nhà cậu bay lên mùi thức ăn.

Tôi mới “a” một tiếng, đứng dậy chạy đi:

“Sầm Dịch, tớ về đây… tuần sau gặp!”

Cô đang ở dưới lầu, thấy tôi chạy ra:

“Tiểu Tiểu?”

Tôi vừa chạy vừa gọi:

“Cháu chào cô, cháu về nhà…”

Cô kéo tôi lại, cười nói:

“Đã nấu cơm cho cháu rồi, ở lại ăn đi, lát nữa cô đưa cháu về…”

Tôi nhìn về phía căn bếp thơm lừng, rồi nhìn ra cửa, do dự:

“Bố mẹ…”

Cô xoa đầu tôi:

“Cô sẽ nói với họ giúp cháu.”

Tôi lập tức đầu hàng trước đồ ăn ngon:

“Cháu cảm cô ạ!”

26

Ăn no căng bụng.

Tôi mãn nguyện xoa bụng.

Cô lái xe đưa tôi về dưới nhà.

Tôi ngạc nhiên phát hiện bố mẹ đều đang đứng đợi tôi.

Mở cửa xe, tôi vui mừng gọi:

“Mẹ! Bố!”

Bố mẹ đi tới, tiện tay xoa đầu tôi, cười với cô:

“Phiền chị quá… tôi không biết Tiểu Tiểu hay qua bên đó… làm phiền hai người rồi.”

Cô cười:

“Tiểu Tiểu rất đáng yêu, hai đứa chơi hợp lắm, Tiểu Dịch cũng thích chơi với con bé.”

Được khen rồi!

Tôi có chút vui.

Cô quay sang tôi:

“Tuần sau lại đến nhé, Tiểu Tiểu.”

“Vâng ạ!”

Tôi gật đầu.

Xe đi xa dần.

Bố xoa đầu tôi, mẹ cũng nhìn tôi cười.

“Tiểu Tiểu, tuần sau bố đưa con đi.”

“Con cảm bố.”

Bố mẹ dường như cũng rất vui.

Khi chia dâu tây, của tôi thậm chí với Nghê Giai Giai.

Nhưng Nghê Giai Giai không vui.

Chị nhìn bát dâu của tôi.

Lườm tôi một cái.

Mẹ nói:

“Ăn đi, Tiểu Tiểu. Dâu ngọt lắm.”

Tôi khựng lại, cầm một quả bỏ vào miệng.

Quả thật rất ngọt.

Trước đây tôi ăn hết mình rồi, vẫn còn thèm của Nghê Giai Giai.

Luôn nghĩ lần sau nhất định phải để mẹ chia cho mình nhiều hơn một chút.

Nhưng lần nào bát của Nghê Giai Giai cũng nhiều hơn.

“… ”

Nước dâu ngọt thanh vỡ ra trong miệng.

Tôi đã có được thứ mình muốn.

Nhưng tại sao…

Lại không vui như trong tưởng tượng?

27

Thứ bảy.

Bố là đã đưa tôi đi.

Chỉ là trên xe còn có Nghê Giai Giai.

Tôi giật mình:

“Chị sao lại ở đây?”

Chị ấy “hừ” một tiếng.

Bố vừa lái xe vừa nói:

“Tiểu Tiểu à, Giai Giai lúc nào cũng học thêm, cũng chẳng có mấy bạn.”

“Vừa hay ba đứa có thể chơi cùng nhau, con ở giữa, cũng chăm sóc chị con một chút.”

“Nhưng mà…” tôi bĩu môi, “Có khối người muốn làm bạn với chị ấy.”

Ví dụ như Quý .

Bố nói:

“Ôi dào, Sầm Dịch không phải biết chơi piano sao, Giai Giai cũng biết, hai đứa chắc chắn sẽ nói chuyện hợp lắm.”

“Thêm một người chơi cùng không tốt à?”

Ông tự nói tự nghe.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cảnh phố xá lướt nhanh qua.

“Nhưng mà…”

Tôi muốn nói, nhưng đó là bạn của con.

Nhưng rồi tôi lại nhớ đến Quý .

Nhỡ đâu…

Nhỡ đâu Sầm Dịch cũng muốn làm bạn với Nghê Giai Giai thì sao?

Dù cậu ấy trầm lặng.

Dù không thích nói chuyện.

Nhưng cậu rất thông minh, Nghê Giai Giai cũng rất thông minh.

Nhỡ đâu.

Hai người họ thật sự có thể nói chuyện hợp nhau thì sao.

28

Tôi không có hứng lắm.

Mãi đến khi xuống xe.

Bố còn đặc biệt hỏi chú có ở nhà không.

Sau khi nhận được câu trả lời là không, dặn lát nữa sẽ đến đón rồi mới đi.

Tôi đường lên lầu, vào phòng đồ chơi.

Nghê Giai Giai theo tôi vào.

Sầm Dịch ngồi trên thảm sách.

Khi tôi vào cậu không ngẩng đầu, mãi đến khi tôi ngồi xuống trước đống hình, cậu mới dịch lại ngồi bên cạnh tôi.

Nghê Giai Giai cũng ngồi xuống cạnh cậu.

Lần này chị không im lặng như trước, mà động bắt chuyện:

“Cậu đang gì vậy?”

Giọng trong trẻo.

Như cắn một miếng đào giòn ngọt.

Tôi nghịch hình, nín thở nghe họ nói.

“Khoa học phổ thông.”

Sầm Dịch đáp.

Nghê Giai Giai “wow” một tiếng:

“Vậy chúng ta cùng đi?”

“Không thích.”

“… ”

Chị khựng lại một chút:

“Cậu biết chơi piano à?”

“Ừ.”

“Tớ cũng biết.”

Nghê Giai Giai cười, mắt cong cong:

“Cậu thi đến cấp mấy rồi?”

“Chưa thi.”

“… Vậy cậu biết chơi ‘Bi thương’ của Beethoven không?”

“Biết.”

“Tuyệt quá, tớ cũng biết, hay là chúng ta thử chơi cùng?”

Tôi lén nhìn một cái.

Nghê Giai Giai chớp mắt, lông mi rung rung, vừa đáng yêu vừa duyên dáng.

Tôi còn không biết khuông nhạc.

Tôi hơi buồn, chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy.

Cầm miếng hình trong tay, mà mãi không ghép .

“Không muốn.”

Cậu nói.

Nụ cười của Nghê Giai Giai cứng lại.

Tôi đoán chị chắc chưa từng gặp người kỳ quặc như Sầm Dịch.

Dù bình thường cậu nói chuyện với tôi cũng vậy.

Tôi chọn bao dung.

Nhưng Nghê Giai Giai từ nhỏ đến lớn, ai cũng cười nói với chị, gặp Sầm Dịch chênh lệch quá lớn.

Không khí yên lặng kỳ lạ một lúc.

Sầm Dịch hỏi:

“Cậu biết chơi piano không?”

“Ơ.”

Tôi chậm nửa nhịp mới phản ứng:

“Không.”

Nghê Giai Giai như tìm được đề tài:

“Em ấy chẳng học gì cả, sao mà biết được. Cứ nghỉ là chạy ra ngoài chơi, bài tập lúc nào cũng kéo dài.”

“Lần trước thi cũng không tốt, toàn cẩn…”

Mặt tôi đỏ bừng:

“Chị nói mấy cái đó làm gì…”

Hôm nay Nghê Giai Giai thật kỳ lạ.

Chị nhìn Sầm Dịch, dường như muốn tìm sự đồng tình từ cậu.

Hoặc một cơ hội cùng nhau chê bai tôi.

Sầm Dịch “ừ” một tiếng, chỉ hỏi tôi:

“Cậu biết làm gì?”

“Em ấy chẳng biết gì cả!”

Nghê Giai Giai chen vào.

“Em biết mà!”

Tôi phản bác.

Hôm đó mẹ cũng từng nói như vậy.

Tôi đã khóc rất lâu.

Mắt rát rát.

Đầu cũng đau từng cơn.

Tôi chỉ có thể tự dỗ mình.

Nên tôi đã nghĩ rất nhiều.

“Em biết tết dây, có thể tết thành hình bướm và ngôi sao, em còn biết kể chuyện, lần trước cô dưới lầu nhờ em trông em nhỏ, em kể liền một hơi tám chín câu chuyện, em còn biết…”

Tôi càng nói càng tự tin.

Nghê Giai Giai lại bật cười khẽ.

Tôi trừng chị.

Chị vừa định nói.

“Giỏi thật.”

Sầm Dịch nói:

“Những cái đó tớ đều không biết.”

29

Hôm đó Nghê Giai Giai tức giận bỏ đi.

Từ đó không bao giờ đến nhà Sầm Dịch nữa.

Nhưng tôi tuần nào cũng đi.

Nói thật, tôi thích Sầm Dịch.

Một nửa là vì nhà cậu có rất nhiều đồ chơi tôi chưa từng chơi.

Dù Sầm Dịch vẫn ít nói.

Nhưng tôi đã chơi đồ chơi của cậu.

Thì phải có trách nhiệm với cậu.

Cô xinh đẹp nói Sầm Dịch không thích nói chuyện, không có bạn.

Nhưng thật ra dù tôi nói gì, cậu cũng đáp lại.

Tôi cậu vào phạm vi “bạn thân”.

Một hôm tôi từ nhà Sầm Dịch về.

Khi đi ngang qua sân chơi trong khu chung cư, tôi thấy Quý ngồi một mình trên xích đu, đung đưa chậm rãi.

Tôi giả vờ không thấy, định đi vòng qua phía khác.

“Nghê Tiểu Tiểu!”

Quý gọi tôi.

Tôi giả vờ không nghe, bước nhanh hơn.

Cậu nhảy xuống xích đu đuổi theo.

“Nghê Tiểu Tiểu!”

Cậu kéo tay áo tôi.

Tôi hất ra, quay đầu nhìn cậu.

Biểu cảm trên mặt cậu rất gượng gạo, môi mím chặt.

Cũng không nói gì.

Hai đứa chỉ trừng mắt nhìn nhau.

Tôi quay người định đi.

“Này!”

Cậu vội kéo tôi lại, giọng hạ thấp:

“Cậu… dạo này đi đâu thế? Tớ tìm cậu trong sân mà không thấy.”

Cậu ngượng ngùng, ánh mắt lảng tránh:

“Cái đó… trước đó không phải đã hẹn ra ngoài chơi sao? Còn nói cùng chọn quà cho anh tớ nữa… Rốt cuộc cậu đi đâu vậy? Cuối tuần nào cũng không thấy người!”

Tốc độ nói của cậu hơi nhanh, nhưng càng nói càng tự nhiên.

Như muốn nhẹ nhàng bỏ qua chuyện chúng tôi tuyệt giao.

“Tìm tớ làm gì.”

Mặt Quý đỏ lên:

“Thì là cái đó đó!”

Cậu vừa xấu hổ vừa bực:

“Có cần giận lâu thế không! Tớ biết là tớ sai… không nên nói cậu như vậy, cũng không nên…”

Cậu cúi đầu, lấy từ túi áo hoodie ra một lốc sữa dâu nhét vào tay tôi:

“Lốc cuối cùng rồi, tớ còn không nỡ uống… cho cậu đó, cậu đừng giận nữa được không?”

Bao bì vẫn còn hơi ấm của cậu.

Tôi cúi đầu nhìn lốc sữa, nhớ lại trước đây chúng tôi cũng cãi nhau rất nhiều lần.

Nhưng lần nào cũng là tôi động đi tìm cậu.

Tôi luôn nghĩ chẳng có gì to tát, bạn mà, cãi nhau rồi lại làm lành.

So với sĩ diện, tôi sợ mất bạn hơn.

Vốn dĩ tôi đã không có nhiều.

Nên mỗi người ở bên tôi đều rất quý giá.

“Tớ không giận nữa.”

Tôi nói.

Mắt Quý lập tức sáng lên:

“Vậy mai cậu đến nhà tớ chơi đi, tớ mua bộ bài game mới…”

Tôi lắc đầu, nhét lại sữa vào tay cậu:

“Nhưng tớ cũng không muốn làm bạn với cậu nữa.”

Cậu sững người.

Có chút hoảng hốt, mở miệng định nói gì đó.

Nhưng tôi đã quay người đi về nhà.

Gió thổi lên mặt, hơi lạnh.

Bạn rất quý giá.

Nhưng tấm lòng chân thành của tôi, cũng quý giá như vậy.

Tôi biết trong mắt người khác, nó có thể nhẹ bẫng, không đáng nhắc tới.

Nhưng càng như thế.

Tôi càng phải tự coi trọng chính mình.

Tôi không muốn cho cậu cơ hội thứ hai nữa.

30

Sau đó, thỉnh thoảng tôi lại chạm mặt Quý trong khu nhà.

Cậu ta muốn bắt chuyện, tôi đều quay mặt đi chỗ khác rồi bỏ đi.

Ban đầu cậu ta còn định chặn tôi lại, sau nhiều lần, cậu ta chỉ đứng nhìn từ xa, không tiến lại gần nữa.

Thời gian đẩy chúng tôi đi về phía trước.

Tôi dần dần lớn lên.

Nghê Giai Giai vẫn rất xinh đẹp, thành tích luôn đứng đầu, là kiểu “con nhà người ta” tiêu trong miệng thầy cô.

Tôi cũng bắt đầu cao lên, người thanh thoát hơn, lớp mỡ trẻ con trên mặt bớt đi một chút, tuy vẫn còn cách chữ “xinh đẹp” khá xa.

Nhưng tôi không còn như hồi nhỏ, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào bát dâu tây của chị ấy để so sánh nữa.

Tôi bắt đầu có nhiều bạn hơn.

Cuối tuần tôi vẫn đều đặn như vắt chanh mà sang nhà Sầm Dịch.

Những khối lego và mô hình dần bị thay thế bởi từng chồng đề bài và sách tham khảo.

Chúng tôi thường ngồi cạnh nhau trước chiếc bàn học lớn trong phòng cậu ấy, mỗi người làm bài của mình.

Sau khi “khai trí”, Sầm Dịch không còn gọi tôi là “Đậu Đậu” nữa.

Một ngày nọ tôi mới hậu tri hậu giác nhận ra, cách xưng hô của cậu ấy đã đổi thành “Tiểu Tiểu”.

Tôi ngạc nhiên ra mặt.

Cậu ấy thì rất thản nhiên.

Thiếu niên đã lớn lên rất nhiều.

Cao hơn tôi hẳn một cái đầu.

Sự cô độc ít nói hồi nhỏ biến thành vẻ lạnh lùng kiệm lời.

Lột xác thành kiểu “cao lĩnh chi hoa” đang thịnh hành.

Có lần đang cùng làm bài tập.

Sầm Dịch lục cặp, lấy ra bốn năm phong thư màu hồng thơm phức.

Tôi “á” một tiếng, còn hưng phấn hơn cậu ấy:

“Thư tình kìa!”

Cậu ấy ừ một tiếng, thản nhiên đặt sang bên, lấy đề thi Olympic ra làm tiếp.

Tôi vừa làm bài vừa lải nhải:

“Nghe này… lớp mình có người yêu rồi… hôm đó hai người họ tan học còn nắm tay bị người ta nhìn thấy… mình còn bảo sao trước đây con gái chỉ đưa nước cho mỗi cậu con trai đó…”

Thiếu niên thiếu nữ bắt đầu rung động đầu đời.

Chúng tôi – những đứa chưa yêu – còn kích động hơn cả người trong cuộc.

“À rồi, chị mình, cậu nhớ không, người rất xinh ấy… cũng hay có người tỏ tình lắm.”

Nghê Giai Giai lớn lên càng xinh đẹp, là nhân vật bật trong khối.

Ngày đầu vào lớp, có rất nhiều người hỏi tôi:

“Nghê Tiểu Tiểu, cậu với Nghê Giai Giai là quan hệ gì?”

Tôi nói:

“Chị ấy là chị mình.”

Đối phương “à” một tiếng, lập tức thân thiết hẳn lên.

Sau này phát hiện tôi với Nghê Giai Giai không thân lắm, họ lại dần dần xa cách.

Còn có mấy bạn nam lấy cớ muốn đi cùng tôi về nhà,

thực ra là để bắt chuyện với Nghê Giai Giai.

Tôi đã rồi.

Kể ra cũng chỉ coi như chuyện cười.

Sầm Dịch dùng bút gõ vào sách tôi:

“Làm sai rồi, chưa đổi đơn vị.”

Tôi vội sửa lại:

“Mẹ mình còn dặn chị ấy đừng yêu sớm nữa.”

Cậu ấy nghiêng đầu nhìn tôi.

Thiếu niên có hàng mi dài.

Làn da trắng lạnh như ngọc, dưới ánh sáng ánh lên lớp men mỏng như sứ.

Ánh mắt long lanh.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.

Dù đã làm bạn nhiều năm như vậy, vẫn không đỡ cú “tấn công nhan ” ở khoảng cách gần.

“Trời ơi.”

Tôi nói: “Cậu đẹp quá.”

Sầm Dịch: “……”

Cậu ấy cúi đầu tiếp làm bài.

Tôi cũng tiếp làm.

Trong lòng lại nghĩ:

Hồi nhỏ làm bạn với Sầm Dịch là lời to rồi.

31

Cuối năm, bố mẹ muốn mời gia đình Sầm Dịch đi ăn.

Trước khi đi, mẹ còn đặc biệt dặn tôi ăn mặc chỉnh tề một chút.

Nghê Giai Giai mặc váy.

Tôi quấn một đống quần áo dày cộp, nhìn đoạn chân lộ ra dưới váy của chị ấy mà kinh ngạc:

“Không lạnh à?”

Chị ấy chỉnh tóc trước gương ở huyền quan, liếc tôi qua gương:

“Đây gọi là tất giả da đó, đồ nhà quê.”

Tôi xoa xoa tay.

Chị ấy đánh giá tôi từ trên xuống dưới, cười:

“Em mặc thế này đi à?”

“Tới nhà cậu ấy em vẫn mặc vậy mà.”

Tôi thản nhiên.

Nghê Giai Giai nghẹn một cái, trừng tôi:

“Đừng tưởng anh ấy thích em.”

“Em bình thường như vậy mà cứ bám bên cạnh anh ấy, không biết xấu hổ.”

“Anh ấy chỉ coi em là bạn thôi. Tốt nhất nên có chút tự biết mình.”

Tôi khó hiểu:

“Thì vốn là bạn mà.”

Không thì còn là gì nữa?

Chị ấy lườm tôi một cái rồi bỏ đi.

Bữa ăn được đặt trong phòng riêng của một nhà hàng khá tinh tế.

Nghê Giai Giai tự nhiên ngồi vào giữa mẹ và dì, lưng thẳng tắp, nụ cười ngọt ngào.

Tôi vừa ngồi xuống, Sầm Dịch đã tự nhiên ngồi sang bên tôi.

Lễ phép chào hỏi bố mẹ tôi.

Càng lớn càng hiểu chuyện rồi.

Tôi có chút cảm khái.

Người lớn hàn huyên khách sáo, đề tài rất nhanh chuyển sang chuyện con cái.

Mẹ tôi quả nhiên lại bắt đầu “hội nghị báo cáo thành tích xuất của Nghê Giai Giai”.

Từ thứ hạng kỳ thi tháng gần nhất, đến giải thưởng hùng biện tiếng Anh mới giành được, rồi đến ngôi trường cấp ba lý tưởng.

Nói không ngừng nghỉ.

Chú dì giữ nụ cười lịch sự, thỉnh thoảng gật đầu.

Mẹ hỏi Sầm Dịch dự định thi cấp ba nào, cậu ấy trả lời gọn:

“Nhất Trung.”

“Thế thì trùng hợp quá.”

Mẹ vui vẻ nói:

“Giai Giai nhà chúng tôi cũng thi Nhất Trung, chỉ không biết có vào được lớp chọn không. Lúc đó hai đứa cùng trường, vừa hay có thể chăm sóc lẫn nhau.”

Lại hỏi thành tích gần đây của Sầm Dịch, nghe được một số điểm cao đến mức khiến người ta líu lưỡi.

Mẹ lập tức nói:

“Giai Giai còn phải cố thêm, lần này toán còn kém hơn chục điểm… haiz, lên cấp ba nhất định phải cố gắng, toán của con bé lúc nào cũng là điểm yếu…”

Dì vẫn mỉm cười lắng nghe, lúc này nhiên quay sang tôi, dịu dàng hỏi:

“Tiểu Tiểu thì sao? Cấp ba muốn vào đâu?”

Thành tích của tôi luôn ở mức trung bình.

Lúc tốt thì thỉnh thoảng nhích lên phía trước.

Thế là tôi cười hì hì:

“Xem đến lúc đó thi được đâu thì vào đó thôi, cố gắng hết sức.”

Mẹ lập tức liếc tôi một cái:

“Đứa trẻ này, chẳng có chí hướng gì cả. Không như Giai Giai, mục tiêu luôn rất rõ ràng, nhất định phải thi Nhất Trung.”

Dì lại cười nói:

“Dì thấy Tiểu Tiểu như vậy rất tốt, thực tế, lạc quan. Trẻ con mà, vui vẻ khỏe mạnh là quan trọng nhất.”

Mẹ bị câu nói này làm nghẹn lại, nụ cười hơi gượng, nâng tách trà lên uống một ngụm, không tiếp đề tài đó nữa.

32

Sau bữa ăn.

Người lớn đang trò chuyện hăng say, từ chuyện giáo dục con cái đến công đầu tư.

Trong phòng riêng, hơi ấm điều hòa hòa lẫn với hơi thức ăn, khiến người ta hơi choáng váng.

Tôi ăn gần , thấy hơi ngột ngạt, liền nhỏ giọng nói:

“Con ra ngoài hít thở chút.”

Không ai để ý.

Tôi lặng lẽ kéo ghế ra rồi đi ra ngoài.

Ra tới cửa nhà hàng.

Gió mùa đông thổi thẳng vào mặt.

May mà tôi mặc đủ ấm, cũng không thấy lạnh lắm.

Chẳng bao lâu sau, phía sau vang lên tiếng bước chân khẽ khàng.

Sầm Dịch dừng lại bên cạnh tôi.

Cậu ấy mặc không quá dày.

Thiếu niên đã cao vống lên từ lâu, dáng người thẳng tắp như cây trúc cứng cỏi.

Gió thổi rối mái tóc đen trước trán, lộ ra vầng trán sáng và đường chân mày rõ nét.

Đường nét nghiêng dưới ánh đèn neon xa xa và đèn đường gần đó đẹp đến mức có chút không chân thực.

Giống như cảnh đặc tả được đánh sáng trong phim thanh xuân.

nam chính truyện tranh thiếu nữ.

Tôi đang định cảm thán câu.

Lại có người bước ra.

Là Nghê Giai Giai.

Bên ngoài rất lạnh, chị ấy vốn đã mặc mỏng.

Không chịu cái rét đông.

Chóp mũi và hai má nhanh chóng đỏ ửng, mắt cũng phủ một tầng hơi nước, long lanh dưới ánh đèn.

Chị ấy không nhìn tôi, ánh mắt thẳng tắp rơi lên người Sầm Dịch, khẽ mím môi, như đã hạ quyết nào đó.

Rồi mới cẩn thận gọi:

“Sầm Dịch.”

Sầm Dịch nhìn chị ấy, trong mắt không có mấy cảm xúc:

“Có chuyện gì?”

Bóng dáng mảnh mai của thiếu nữ khẽ run trong gió .

Nghê Giai Giai hít hít mũi, đứng thẳng lưng, nhìn thẳng vào cậu ấy.

Giọng nói hơi run trong gió, nhưng lại mang theo sự cố chấp rõ ràng:

“Thi vào cấp ba… mình nhất định sẽ vượt cậu.”

Như đang hạ chiến thư.

Nhưng tôi rõ ràng nhìn thấy trong đôi mắt ướt long lanh vì lạnh ấy còn có thứ khác.

Sự mong chờ, sự thấp thỏm của thiếu nữ.

Và cả dấu hiệu rung động đầu đời.

Học bá, đối thủ không đội trời chung, thiếu niên thiếu nữ xinh đẹp.

Gần như trong chớp mắt có thể ghép thành mở đầu của một bộ phim thanh xuân lãng mạn trong đầu.

Thật ngượng ngùng.

Tôi lén lùi sang bên một chút.

Cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại.

Rồi tôi nghe thấy giọng nói không gợn sóng của Sầm Dịch, bị gió thổi loãng đi:

“Ồ.”

Chỉ một chữ.

Gương mặt thiếu nữ đỏ rồi lại trắng.

Cuối cùng không nói thêm được gì.

Nghê Giai Giai cắn môi dưới, tầng hơi nước trong mắt nhanh chóng tụ lại, gần như sắp rơi xuống.

Chị ấy ngột quay người, kéo mạnh cửa rồi chạy vào trong.

33

Giống như vừa chứng kiến mở đầu của một bộ phim thần tượng.

Nhưng nam chính hình như vẫn chưa “khai trí”…

Tôi lúng túng xoa xoa tay.

Sầm Dịch nghiêng đầu nhìn tôi, hỏi:

“Lạnh không?”

Tôi vẫn đang xoa tay như ruồi xoa chân.

Lắc đầu: “Không lạnh.”

Bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt thiếu niên trong trẻo như hồ nước dưới lạnh.

Trong veo.

Cậu ấy nhiên đưa tay ra, gom cả hai tay tôi vào trong lòng bàn tay mình.

Bàn tay thiếu niên khô ráo ấm áp, khớp ngón tay rõ ràng.

Còn có chút chai mỏng do cầm bút nhiều.

Hoàn toàn bao trọn tay tôi.

“Rõ ràng là lạnh.”

Cậu ấy nói, giọng điệu trần .

Tôi giật nảy mình.

Thiếu niên này đáng sợ thật!

Không thầy mà tự thông kỹ năng thả thính sao?!

Tôi nhìn cậu ấy như nhìn quái vật.

Cậu ấy lại vẫn bình thản như thường, thậm chí còn khẽ nhíu mày, như đang khó hiểu vì sao tay tôi lại lạnh thế.

Tôi ngộ ra rồi.

Vốn dĩ cậu ấy khai trí đã chậm hơn người khác.

Về mặt tình cảm thậm chí còn không một con chuột hamster trưởng thành.

Chắc cậu ấy nhìn tôi vẫn như nhìn “Đậu Đậu” thôi.

Ừ.

Hợp lý.

34

Mùa hè năm thi vào cấp ba đặc biệt nóng.

Ngày tra điểm, bầu không khí trong nhà cùng căng thẳng.

Nghê Giai Giai tra điểm trước, số điểm rất cao, chắc suất vào Nhất Trung.

Mẹ vui mừng liên khen ngợi, bố cũng mặt mày rạng rỡ.

Trên mặt Nghê Giai Giai tràn đầy nụ cười, rồi lại giả vờ như tình hỏi:

“Mom, Sầm Dịch… anh ấy được bao nhiêu điểm, mẹ biết không?”

Mẹ đã sớm hỏi thăm từ dì rồi, ra một con số cao đến mức khiến người ta líu lưỡi.

Nụ cười của Nghê Giai Giai nhạt đi một chút, mím môi, mang theo chút không cam lòng và bướng bỉnh:

“Lần sau con nhất định sẽ cố gắng vượt qua anh ấy.”

Bố cười ha hả bên cạnh:

“Có chí khí!”

Họ vây quanh Nghê Giai Giai, bàn về điểm , bàn về vào lớp trọng điểm sẽ thế nào, tiếng cười nói rộn ràng.

Tôi ngồi bên cạnh liên làm mới trang tra cứu.

Có chút căng thẳng.

Nghê Giai Giai thấy dáng vẻ hồi hộp của tôi, hất cằm lên:

“Nghê Tiểu Tiểu, em được bao nhiêu điểm?”

Trang cuối cùng cũng tải .

Tôi nhìn con số đó, chớp chớp mắt, rồi lại so kỹ với điểm .

“Hình như… cũng vào được Nhất Trung.”

Không khí trong phòng khựng lại một lát.

Mẹ bước tới, nhìn màn hình của tôi, xác nhận mấy lần:

“Thật à? Nguy hiểm quá đi, con vừa sát điểm thôi… chắc nhờ may mắn đấy.”

Tôi cười hì hì.

Nụ cười còn chưa kịp thu lại trên mặt Nghê Giai Giai, bỗng nhạt đi rất nhiều.

35

Cuộc sống cấp ba bận rộn hơn tưởng tượng.

Nghê Giai Giai không ngoài dự đoán vào lớp chọn, vẫn là nhân vật bật, mới khai giảng không lâu đã được gọi là hoa khôi lớp, làm MC lễ khai giảng, rực rỡ bật.

Còn Sầm Dịch thì ở tòa nhà dạy học riêng, chuyên tập trung vào đội tuyển.

Tên cậu ấy cũng thường xuyên được nhắc đến:

“Cậu học sinh đội tuyển siêu đẹp trai ấy.”

“Nghe nói điểm cao đến mức lý.”

“Chỉ là hơi lạnh lùng.”

Cuộc sống của tôi đơn giản hơn nhiều.

Lên lớp, làm bài, tán gẫu với bạn cùng bàn.

Số lần tôi và Sầm Dịch gặp nhau giảm hẳn.

Thời khóa biểu của học sinh đội tuyển hoàn toàn không trùng với chúng tôi, trong trường thỉnh thoảng chỉ tình cờ gặp từ xa.

Cuối tuần tôi vẫn sang nhà cậu ấy cùng làm bài.

Lên lớp 11 thì nhiệm vụ nặng hơn.

Nhịp độ học tập tăng nhanh.

Bố mẹ Sầm Dịch thuê tài xế đưa đón cậu ấy đi học, tiện thể đón luôn tôi.

Ngày đầu tiên ngồi xe, tôi kéo cửa sau.

Sầm Dịch đã ngồi sẵn ở ghế sau, thấy tôi vào thì gật đầu, rồi nghiêng đầu bù.

Tôi chui vào ghế sau, tự nhiên bắt đầu than thở với cậu ấy về bài tập toán hôm qua khó quá, lên lớp dễ buồn vân vân mây mây.

Nghê Giai Giai lên xe muộn hơn một chút.

Chị ấy nhìn chúng tôi ngồi ở ghế sau, khựng lại, rồi lên ghế phụ.

Trong xe chỉ có tiếng tôi thỉnh thoảng nói chuyện và Sầm Dịch đáp lại gọn.

Nghê Giai Giai ngồi phía trước, lưng thẳng tắp, không hề quay đầu lại.

Sắp đến trường, Sầm Dịch đưa cho tôi một túi giấy.

Tôi nhìn vào, bên trong là một chai sữa và một túi bánh mì.

“Wow, cảm nhé.”

Tôi vui vẻ nói.

Cậu ấy nói:

“Giờ ra chơi khỏi phải xuống căng tin.”

Tôi xuống xe.

Nghê Giai Giai cũng xuống theo.

Đóng cửa xe rất mạnh.

36

Ngày hôm sau Nghê Giai Giai ra sớm hơn tôi.

Tôi vừa ra cửa đã thấy chị ấy mở cửa ghế sau lên xe.

Tôi khựng lại, ngồi lên ghế phụ.

Cài dây an toàn, trong xe yên tĩnh.

Xe khởi động, Nghê Giai Giai động lên tiếng, giọng trong trẻo:

“Hôm nay lớp đội tuyển của các cậu lại kiểm tra à?”

“Ừ.”

“Khó không?”

“Cũng ổn.”

“……”

Cuộc đối thoại khô khốc, khó tiếp .

Không khí trong xe dường như đông cứng thêm .

Tôi nghiêng đầu nhìn phong cảnh bên ngoài.

Nghĩ hôm nay học Vật lý không được gật nữa.

Trước khi xuống xe, Sầm Dịch cúi người qua ghế, lại đưa cho tôi một túi giấy.

Tôi nhìn qua.

Bên trong đổi thành cà phê và macarons.

“Cảm !”

Tôi xuống xe.

Lần này cửa xe Nghê Giai Giai đóng còn mạnh hơn hôm qua.

Ngày thứ ba, Nghê Giai Giai đeo cặp, đi thẳng đến mở cửa ghế phụ.

Sau đó, chị ấy luôn ngồi phía trước.

37

Cuộc sống cấp ba của tôi thực ra khá trọn vẹn.

Bài vở nặng hơn trước, nhưng lý tôi ổn.

Biết mình không quá thông minh, không như Nghê Giai Giai hiểu ngay khi được chỉ, cũng không như Sầm Dịch thiên phú dị bẩm.

Nhưng tôi tin cần cù bù thông minh.

Lúc nên học thì nghiêm túc học, lúc nên chơi thì chơi với bạn , tán gẫu, tiểu thuyết.

Không biết từ khi nào, trong trường bắt đầu lan truyền “tin đồn” về Sầm Dịch và Nghê Giai Giai.

“Nghe chưa? Hoa khôi lớp chọn Nghê Giai Giai với Sầm Dịch lớp đội tuyển…”

“Thật hay giả? Họ nhau à?”

“Hình như gia đình biết, có người thấy họ thường đi cùng một xe đến trường.”

“Nghe nói thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.”

Được rồi.

Vì tôi quá bình thường nên tự động bị bát quái lọc bỏ.

Giờ ra chơi tôi đi mua đồ ăn vặt với bạn, nghe họ hào hứng bàn tán.

Bạn cùng bàn chạm tôi:

“Ê, Tiểu Tiểu, Nghê Giai Giai không phải chị cậu à? Cậu nói xem họ có thật sự có gì không?”

Tôi nghĩ lại, thành thật nói:

“Mình cũng không biết. Họ… chỉ cư xử bình thường thôi.”

“Bình thường là sao? Có tia lửa không?”

Có người truy hỏi.

“Thì… nói chuyện bình thường?”

Tôi cố nhớ lại, “Không có gì đặc biệt.”

Mọi người “ồ——” một tiếng, rõ ràng không hài lòng với câu trả lời nhạt nhẽo đó.

lúc đó, Nghê Giai Giai và mấy người bạn đi tới từ xa, vừa đi vừa cười nói.

Có người trêu:

“Giai Giai, nghe nói cậu với Sầm Dịch…”

Ánh mắt tôi và chị ấy tình chạm nhau một thoáng.

Rất nhanh, chị ấy dời đi, cười nói:

“Đừng nói bậy, chỉ là bạn thôi.”

Bạn bên cạnh lập tức trêu:

“Chỉ là bạn thôi à——”

38

Lớp 12 như bị nhấn nút tăng tốc, vèo một cái đã đến.

Không ai đặt kỳ vọng tôi sẽ đỗ đại học danh tiếng.

Ngược lại khiến tôi áp lực rất nhỏ.

Sự chú ý của bố mẹ gần như dồn hết lên Nghê Giai Giai, quan từng kỳ thi tuần, thi tháng của chị ấy, phân tích dao động thứ hạng.

Còn với tôi, họ thường chỉ hỏi một câu:

“Dạo này học theo kịp không?”

Nhận được câu “cũng ổn” là không hỏi thêm nữa.

Tôi đi theo nhịp độ của mình, nên nghe giảng thì nghe, nên làm bài thì làm.

Mệt thì nói chuyện linh tinh với bạn, cuối tuần sang nhà Sầm Dịch làm bài và ăn ké, để cậu ấy giảng bài cho tôi.

Nghê Giai Giai thì có thể thấy mắt thường là ngày càng lo lắng.

Thường xuyên nửa phòng vẫn sáng đèn.

Chị ấy bắt đầu thức cắn móng tay, rụng tóc, trên mặt thường mang vẻ lo âu và mệt mỏi.

Chỉ cần điểm thi thử dao động một chút, mặt chị ấy có thể âm u cả ngày.

Có một lần thi thử, tôi phát huy khá tốt, thứ hạng tiến bộ một chút, trạng rất vui.

Nghê Giai Giai lần đó thực ra cũng không tệ, nhưng vẫn chưa đạt kỳ vọng của bản thân.

Bữa tối, chị ấy nhìn tôi vừa ngân nga vừa xới cơm, bỗng cười lạnh một tiếng.

“Em không có chút cảm giác cấp bách nào sao?”

Giọng chị ấy hơi gắt.

Tôi ngồi xuống ăn cơm:

“Cứ học tốt thôi, những thứ khác thuận theo tự nhiên…”

“Thuận theo tự nhiên?”

Nghê Giai Giai như nghe thấy chuyện cười,

“Nghê Tiểu Tiểu, em tưởng vận may sẽ luôn mỉm cười với em sao? Trung khảo là em gặp may, cao khảo sẽ không nhìn vào vận may đâu!”

Tôi nuốt miếng cơm:

“Em không nghĩ vậy.”

Chị ấy cười lạnh.

“Em lúc nào cũng thế, như thể chẳng quan gì, được lợi rồi còn giả bộ khiêm tốn, thật sự… rất ghét em như vậy.”

“Cao khảo là dựa vào thực lực. Cứ chờ xem.”

?

Chị ấy ăn mấy miếng rồi đặt đũa xuống, về phòng làm đề.

Tôi mơ hồ tiếp ăn cơm.

39

Tháng cuối trước kỳ thi đại học, tôi ăn ngon kỹ, kế hoạch ôn tập cũng không bỏ sót.

Sầm Dịch đã sớm được tuyển thẳng, nhưng vẫn đều đặn đưa đón tôi.

Cuối tuần còn giảng cho tôi bài khó nhất.

Nghê Giai Giai thì rơi vào trạng thái lo âu nặng nề.

Nửa thường xuyên khóc.

Bố mẹ không còn cách nào khác, chỉ có thể thức dậy an ủi, dỗ dành chị ấy.

Tôi mơ màng, bị tiếng nức nở khe khẽ và tiếng nói chuyện hạ thấp đánh thức.

Bật đèn nhìn đồng hồ, ba giờ sáng.

Đèn phòng khách sáng.

Tôi xuống giường đi vệ sinh.

Thấy ba người ngồi quây quần với nhau.

Nghê Giai Giai ở giữa, vai run run, mẹ ngồi bên chị ấy, nhỏ giọng an ủi.

Bố nhẹ nhàng vỗ lưng chị ấy.

Tôi rón rén đi qua phòng khách vào nhà vệ sinh.

Họ chìm trong thế giới của riêng mình, thậm chí không chú ý đến tôi.

Từ nhà vệ sinh trở về phòng.

Bức tranh ấm áp ấy bị cánh cửa khép lại ngăn cách bên ngoài.

Không có mất mát, cũng không buồn.

Trong lòng tôi bình lặng.

Thậm chí rất nhanh đã nhắm mắt tiếp.

Tôi đã sớm chấp nhận rồi.

Tình yêu của bố mẹ giống như chia bánh.

Nghê Giai Giai được to nhất, đẹp nhất.

Còn tôi, có một miếng nhỏ, không đói bụng,

dường như cũng nên thấy đủ rồi.

40

Tiếng chuông nộp bài môn cuối cùng vang lên, khi tôi bước ra khỏi phòng thi, ánh nắng mùa hè rực cháy đổ ập xuống đầu.

Tôi khẽ nheo mắt, cảm giác như một xiềng xích nặng nề nào đó trên người mình, “cạch” một tiếng, đã được tháo ra.

Trước cổng trường đông nghịt người, phụ huynh, hoa tươi, những cái , tiếng reo hò.

Mẹ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Nghê Giai Giai, vội vàng chạy tới lấy chị: “Giai Giai! Thi thế nào?”

Nghê Giai Giai thở phào một hơi dài, trên gương mặt là vẻ rạng rỡ sau khi trút bỏ gánh nặng:

“Khá tốt, chắc là không có vấn đề gì.”

“Vậy là tốt! Vậy là tốt!”

Ba vui vẻ vỗ nhẹ lên vai chị: “Biết ngay con gái ba là giỏi nhất mà!”

Lúc này mẹ mới nhớ đến tôi, quay đầu lại: “Tiểu Tiểu thì sao? Cảm thấy thế nào?”

Tôi đáp qua loa: “Cũng được ạ.”

“Cũng được là tốt rồi, cũng được là tốt rồi.” Mẹ gật đầu, rất nhanh lại dồn sự chú ý về phía Nghê Giai Giai, “Nếu lần này Giai Giai phát huy vượt mức, biết đâu có thể đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại… đến lúc đó chúng ta nhất định phải tổ chức một bữa tiệc cảm thầy cô thật hoành tráng…”

Họ đã bắt đầu tưởng tượng về tương lai rồi.

Tôi lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn Sầm Dịch gửi tới, anh đang từ nơi khác gấp rút quay về.

Tôi trả lời một câu “Thi rồi”, rồi mở nhóm lớp ra, bên trong đã náo loạn cả lên, mọi người đang bàn xem tối nay đi đâu liên hoan ăn mừng.

Tôi ngẩng đầu nói với ba mẹ: “Tối nay con có hoạt động với bạn trong lớp, ăn cơm hát hò, có thể sẽ về muộn một chút.”

Họ đang vây quanh Nghê Giai Giai bàn tính điểm ước lượng và nguyện vọng, thuận miệng đáp một câu “Đừng chơi quá khuya”.

41

Buổi tối trong phòng KTV cùng náo nhiệt.

Tiếng hát gào khóc như quỷ, tiếng xúc xắc va chạm, tiếng cười đùa gần như muốn hất tung cả mái nhà.

Lớp chúng tôi bao một phòng lớn, nghe nói có mấy lớp cũng ở đây, lớp của Nghê Giai Giai ở ngay chéo đối diện.

Tôi cùng người bạn thân co cụm ở góc, chia sẻ đồ ăn vặt, chơi mấy trò đơn giản, thỉnh thoảng cũng bị kéo lên hát bài lệch tông.

Giữa chừng ba mẹ nhắn tin nói họ đi rồi, Nghê Giai Giai không mang chìa khóa, bảo tôi trước khi về nhớ nói với chị một tiếng.

Không biết đã qua bao lâu.

Tôi có chút mệt, định về trước.

Nghĩ đến Nghê Giai Giai không mang chìa khóa.

Tôi chào bạn , hỏi phòng rồi đi sang tìm chị.

Đẩy cánh cửa cách âm dày nặng ra, âm nhạc chói tai và mùi hỗn tạp ập thẳng vào mặt.

Bên trong ánh đèn mờ tối, bóng người lố nhố, không nhìn rõ ai với ai.

Một cô gái tôi không thò đầu ra, đánh giá tôi một lượt: “Tìm ai?”

“Nghê Giai Giai.”

Tôi nói: “Tôi là em gái chị ấy.”

Trên mặt cô gái kia lộ ra một biểu cảm kỳ quái, mang theo chút dò xét và ý vị khó nói.

“Thì ra cô là em gái của cô ấy à…”

Cô ta gọi lớn: “Nghê Giai Giai! Em gái cô tìm kìa!”

Âm nhạc trong phòng bị vặn nhỏ lại, tiếng người ồn ào cũng hạ xuống.

Mấy chục ánh mắt đồng loạt rơi xuống người tôi.

Không hề thân thiện.

Mang theo dò xét, khinh miệt, thậm chí còn có chút hưng phấn như đang xem kịch hay.

Thật là khó hiểu.

“Chính là cô à.”

Một cô gái tóc đứng dậy, khoanh tay, từ trên xuống dưới đánh giá tôi, giọng kéo dài.

Lặp lại thêm một lần.

“Ồ —— cô chính là Nghê Tiểu Tiểu đó sao?”

Là cô gái chơi thân với Nghê Giai Giai.

Tôi càng thêm khó hiểu: “Là tôi.”

“Trông thì hiền lành đấy, nhưng làm lại ghê tởm thật.”

Cô gái tóc cười khẩy một tiếng, âm lượng không lớn không nhỏ.

Vừa đủ để cả phòng đều nghe thấy.

“? Cô đang nói tôi sao?”

“Chứ còn ai nữa.”

Cô ta khinh bỉ nói: “Làm tiểu tam mà còn hiên ngang lắm.”

Tiểu tam?

Tôi sững người.

Quá mức hoang đường, có cảm giác như tất cả mọi người đều đang nói mộng vậy.

“Còn giả vờ?”

Một nam sinh khác cũng đứng dậy, giọng không thiện ý: “Biết rõ chị cô thích Sầm Dịch, còn mặt dày chen vào giữa, ngày nào cũng bám lấy người ta, cô có thấy ghê tởm không hả? là trà xanh!”

vậy.”

Cô gái tóc tiếp lời: “Giai Giai đã nói với bọn tôi rồi, từ nhỏ cô đã ghen tị với chị ấy, cái gì cũng muốn tranh với chị ấy! Bây giờ đến cả người chị ấy thích cô cũng muốn cướp! Uổng công chị ấy còn là chị ruột của cô!”

Tôi tìm kiếm bóng dáng Nghê Giai Giai trong ánh đèn mờ tối.

Chị ngồi ở góc sofa, tay nắm chặt ly, cúi đầu, không nhìn tôi.

“Chị.”

Tôi gọi chị một tiếng: “Chị đã nói với họ như vậy sao?”

Nghê Giai Giai không nói gì, cũng không nhìn tôi.

Cô gái kia đẩy tôi một cái: “Nói chuyện với cô đó! Tìm Giai Giai làm gì?”

Nhưng cô ta không đẩy được.

Nhất thời sững lại.

Tôi: “…”

“Được.”

Tôi nói, lấy điện thoại gọi cho Sầm Dịch.

“Cô gọi cho ai vậy?”

Cô gái cảnh giác hỏi.

“Người trong cuộc.”

Tôi nói: “Để anh ấy nói.”

Điện thoại lập tức được bắt máy.

Tôi bật loa ngoài.

Bên Sầm Dịch có chút ồn ào: “Tiểu Tiểu?”

“Tôi có chuyện muốn nói với anh.”

Bên kia truyền đến một tiếng “a” rất khẽ: “Em đang ở đâu?”

Tôi báo địa chỉ KTV, nói: “Tôi hỏi anh, anh…”

Tiếng nền bên kia bỗng nhiên lại ồn lên.

Hình như anh đã chạy, vừa thở gấp vừa nói vội vàng:

“Đừng nói!”

“Đừng nói qua điện thoại…”

“Anh lập tức qua ngay.”

“Để tôi nói…”

“?”

Anh đang nói nhăng nói cuội cái gì vậy.

Tôi kiên nhẫn: “Ý tôi là…”

Anh cúp máy.

Chỉ còn lại tiếng tút bận.

Tôi ngẩng đầu lên.

Cả phòng nhìn nhau.

42

Thôi vậy.

Nói rõ mặt đối mặt càng tốt.

Tôi gửi số phòng cho Sầm Dịch, rồi lại nhìn về phía Nghê Giai Giai.

Cuối cùng chị cũng ngẩng đầu lên, ánh đèn lướt qua gò má tái nhợt của chị, môi mím thành một đường cứng cỏi.

“Chị.”

Tôi nói: “Bây giờ chị nói rõ đi, lát nữa sẽ không khó xử như vậy.”

Chị mím chặt môi, nhưng từ đầu đến cuối không nói một lời.

Cô gái tóc lại bình thay chị:

“Cô đừng uy hiếp chị mình.”

Sầm Dịch đến rất nhanh.

Khi đẩy cửa bước vào, hô hấp vẫn chưa ổn định.

Tóc mái bị mồ hôi làm ướt một chút.

Trên gương mặt anh là vẻ hiếm thấy, mang theo chút gấp gáp và căng thẳng.

Nhưng khi nhìn rõ trong phòng một mảng người đen kịt, biểu cảm ấy lập tức đông cứng, hóa thành một mảnh trống rỗng mờ mịt.

Anh chớp mắt, ánh nhìn nhanh chóng khóa chặt lấy tôi.

“Tiểu Tiểu?”

Anh mở miệng, giọng còn chưa ổn định, mang theo hơi thở gấp sau khi chạy, trong ánh mắt là sự hoang mang thuần túy.

Không chắc chắn hỏi: “Muốn nói trước mặt nhiều người như vậy sao?”

Lộn xộn cái gì vậy.

Tôi cũng là con gái mà.

“Không phải, tôi muốn hỏi anh, anh với chị tôi yêu nhau mà không nói với tôi sao?”

Lần này đến lượt anh ngơ ngác.

Trên gương mặt thiếu niên là một mảnh mù mịt.

Anh nhíu mày, nhìn về phía Nghê Giai Giai, rồi lại nhìn tôi.

Trả lời dứt khoát, thậm chí còn mang theo chút khó chịu vì bị xúc phạm:

“Không có. Tôi với chị cô còn chưa nói với nhau được mấy câu.”

Anh dừng một chút, bổ sung, “Yêu ý niệm sao?”

Có người “phụt” một tiếng, rồi vội vàng che miệng lại.

Tôi quay sang Nghê Giai Giai.

Gương mặt chị hoàn toàn mất hết huyết , môi run rẩy.

Nam sinh vừa nãy bênh vực chị không nhịn được nữa, lớn tiếng:

“Chẳng phải hai người là thanh mai trúc mã sao? Cùng một xe đi học! Ai cũng nhìn thấy!”

“Không phải.”

Sầm Dịch thản nhiên nói.

Dường như anh đã hiểu rõ tình huống:

“Tôi và Nghê Giai Giai đến bạn còn không phải. Cùng đi học là vì tôi đưa đón Nghê Tiểu Tiểu.”

“Cô ấy sống cùng Nghê Tiểu Tiểu.”

Ánh mắt anh lướt qua Nghê Giai Giai, không hề dừng lại dù chỉ một giây, rồi trở về trên người tôi:

“Tôi chỉ thân với cô ấy.”

Gương mặt nam sinh kia lập tức đỏ bừng, há miệng ra, nhưng không nói được lời nào.

Cô gái tóc và những người khác cũng nhìn nhau, sự khinh bỉ và thù địch trong mắt nhanh chóng rút đi, thay vào đó là lúng túng và một chút tức giận vì bị lừa.

Ánh mắt bắt đầu chuyển hướng công kích về phía Nghê Giai Giai vẫn luôn im lặng.

Nghê Giai Giai vùi mặt xuống, vai run rẩy.

Tôi nhìn cô gái tóc : “Xin lỗi.”

Trên mặt cô ta lúc đỏ lúc trắng, ngón tay xoắn lấy vạt áo, nghẹn hồi lâu mới lí nhí gần như không nghe thấy: “Xin… xin lỗi.”

“Còn cậu.”

Tôi nhìn nam sinh kia.

Cậu ta quay mặt đi, cực nhanh và cực nhỏ giọng nói một câu: “Xin lỗi.”

Tôi không nói thêm gì nữa, xoay người đi ra ngoài.

Sầm Dịch lập tức theo sau.

Phía sau, trong khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy bên trong bỗng nhiên bùng nổ tiếng ồn ào.

“…Nghê Giai Giai sao cậu lại như vậy?”

“Chẳng phải cậu nói hai người họ…”

“Làm hại bọn tôi…”

43

Gió mùa hè mang theo hơi nóng chưa tan, thổi lên mặt dính dính.

Nhưng lại khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn một chút.

Tôi bỗng nhiên nhận ra.

Nghê Giai Giai đang ghen tị với tôi.

Ý nghĩ ấy làm tôi có chút luống cuống.

Từ nhỏ tôi đã sống dưới cái bóng hào quang rực rỡ của chị.

với bị so sánh, bị bỏ quên, với tất cả mọi người đều thích chị hơn.

Tôi chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày, chị ấy ghen tị với tôi.

Sầm Dịch lặng lẽ đi sau tôi như một người câm.

Tiếng bước chân cũng nhẹ như mèo.

Sắp đến dưới lầu nhà tôi rồi.

Tôi quay đầu nhìn anh:

“Để tôi gọi xe cho anh.”

“Ừ.”

Anh đáp khẽ một tiếng.

Nhìn tôi: “Còn gì nữa?”

“Muộn thế này rồi, nên về nhà thôi.”

“Còn gì nữa.”

“Cảm anh nửa chạy tới giúp tôi nói rõ.”

“Còn gì nữa.”

Tôi vắt óc suy nghĩ:

“Ngày mai tôi mời anh ăn cơm?”

Sầm Dịch không nói gì.

Anh bước lên một bước, đứng gần tôi hơn.

Ánh đèn đường rơi xuống gương mặt anh.

Tôi có thể nhìn rõ hàng mi dài của anh.

Và cả đôi môi hồng nhạt ấy.

Mắt anh rất đẹp.

Tôi vẫn luôn biết.

Nhưng lúc này.

Trong đôi mắt trong veo ấy, tôi nhìn thấy một loại cảm xúc sống động mà trước nay chưa từng thấy.

Đôi mày lạnh lùng của thiếu niên bỗng trở nên sinh động, nhiễm một chút bực bội, lại pha lẫn chút căng thẳng khó nhận ra.

Anh cúi đầu, giọng rất khẽ:

“Tôi thích em.”

Nói , anh ngẩng mắt lên, nhìn thẳng vào tôi.

Tôi nhìn thấy cả người anh dần dần đỏ lên.

Bắt đầu từ vành tai, gương mặt từ từ nhuộm một tầng hồng nhạt.

Giống như hoa đào đầu xuân nở trên cành.

Từng chút một, loang ra.

Hồng lên rồi.

Tôi sững người:

“Ồ… cảm anh.”

Sầm Dịch mở to mắt, khó tin nhìn tôi.

hồng trên gương mặt xinh đẹp ấy nhanh chóng rút đi, thay kinh ngạc và một chút tủi thân.

“Chỉ vậy thôi sao?”

Giọng anh có chút căng cứng.

Tôi liếm môi, cảm thấy cổ họng khô khốc.

“Có hơi ngột.” Tôi nói, “Để tôi về tiêu hóa đã.”

Sầm Dịch mím môi, ánh sáng trong mắt tối đi đôi chút.

Anh cụp mắt xuống, hàng mi dài che đi ánh nhìn.

“Ồ.”

Tủi thân thấy rõ.

Nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

“Vậy em về đi.”

Anh nói, giọng trầm trầm.

Tôi nhìn anh đi ra khỏi khu chung cư.

Đến khi không còn thấy bóng người nữa.

Tôi mới nhớ ra.

Tôi quên gọi xe cho anh rồi.

Ngày mai mời anh ăn cơm vậy.

Nghĩ thế.

Tôi vừa quay đầu lại.

Thì thấy Nghê Giai Giai đứng cách đó không xa.

Chị đứng trong bóng tối, không biết đã đứng bao lâu.

Gương mặt tái nhợt, mắt đỏ và sưng, rõ ràng là đã khóc.

Ánh mắt chị nhìn tôi rất phức tạp.

Chúng tôi nhìn nhau giây.

Không ai nói gì.

Cho đến khi bước vào nhà.

Đèn phòng khách vẫn sáng, cửa phòng ba mẹ đóng kín.

Tôi thay giày, bị về phòng mình.

Nghê Giai Giai nhiên lên tiếng, giọng khàn đặc, mang theo âm mũi nặng nề:

“Nghê Tiểu Tiểu.”

Tôi quay lại nhìn chị.

Nước mắt trên mặt chị còn chưa khô, mắt đỏ sưng, nhìn tôi chằm chằm.

Trong đó cuộn trào sự oán hận không hề che giấu, tủi thân, còn có một loại điên cuồng kiểu “đã vỡ rồi thì vỡ luôn”.

“Em đắc ý rồi chứ?”

Chị kéo khóe miệng, muốn cười, nhưng còn khó coi hơn khóc.

“Trước mặt bao nhiêu người như vậy, để anh ấy tát vào mặt chị… Bây giờ em có phải rất vui không?”

Tôi không nói gì.

“Rốt cuộc chị thua em ở chỗ nào?”

Giọng chị nhiên vọt cao, chói tai trong yên tĩnh.

“Chị đẹp hơn em! Thông minh hơn em! Xuất hơn em! Tại sao? Tại sao trong mắt anh ấy chỉ có em? Em dựa vào đâu chứ?”

Chị như muốn đổ hết mọi cam tích tụ suốt hơn mười năm qua.

“Em tầm thường như vậy! Vận khí lại luôn tốt như vậy! Thi vào cấp ba chỉ suýt soát, vậy mà vẫn vào được Nhất Trung… Em rõ ràng cái gì cũng không chị! Dựa vào cái gì ba mẹ bây giờ cũng bắt đầu nhìn em nhiều hơn? Dựa vào cái gì đến cả người chị thích, cũng chỉ xoay quanh em? Nghê Tiểu Tiểu! Em là cái thá gì?!”

“Em chẳng biết làm gì, chỉ biết chơi, chỉ biết cười ngốc… Nhưng tại sao? Tại sao anh ấy vẫn thích em?”

Chị gào đến khản giọng, nước mắt tuôn trào, mang theo một loại đau đớn méo mó.

Xa lạ đến đáng sợ.

Tôi lặng lẽ nhìn chị.

“Vậy thì anh ấy nên thích chị sao?”

“Chỉ vì em không xinh chị, không thông minh chị? Nhưng trên đời này còn có người đẹp hơn, thông minh hơn chị, sao anh ấy không đi thích người đẹp nhất, giỏi nhất kia?”

Chị nghẹn lại, lồng ngực phập phồng dữ dội.

“Nghê Giai Giai,” tôi nhìn thẳng vào mắt chị, từng chữ một nói, “thế giới này không xoay quanh chị. Không phải chị thích thì nhất định là của chị. Cũng không phải chị đẹp hơn em, giỏi hơn em, thì đương nhiên phải có được tất cả.”

Thích không phải là một cuộc thi, không có tiêu chấm điểm.

Nó là chuyện rất riêng tư.

Giống như ba mẹ yêu chị hơn, đó là lựa chọn của họ.

Tôi không thay đổi được, nhưng tôi có thể chọn cách sống cuộc đời của mình.

Tôi nói:

“Chị đừng luôn coi những thứ em có, là thứ vốn dĩ phải thuộc về chị.”

44

Ngày có điểm thi đại học, trong nhà quả nhiên căng thẳng như dự đoán.

Mọi người đều ngồi vây quanh máy tính ở phòng khách.

Nghê Giai Giai tra trước.

Điểm số và thứ hạng hiện ra gần như không chênh lệch so với những lần thi thử của chị.

Chị thở phào một hơi, ngay sau đó lập tức vui mừng hẳn lên.

Mẹ cũng thở ra nhẹ nhõm, lấy chị: “Tốt quá! Mẹ biết ngay Giai Giai của mẹ là giỏi nhất mà!”

Ba cũng cười rạng rỡ: “Không tệ không tệ, giữ được phong độ là được!”

Họ vây quanh Nghê Giai Giai, bắt đầu bàn xem nên điền nguyện vọng thế nào, trường nào chuyên ngành nào tốt hơn.

Tôi ghé lại gần màn hình nhập số báo danh.

Tôi nhìn những con số trên màn hình, sững lại một chút.

Rồi nhìn kỹ lại lần nữa.

“Tiểu Tiểu, con tra được chưa?” mẹ tranh thủ hỏi một câu.

“Rồi ạ.”

“Bao nhiêu?”

Tôi một con số.

Phòng khách im lặng trong chốc lát.

Mẹ ngột quay đầu lại: “Bao nhiêu? Con nói lại một lần nữa?”

Tôi lặp lại lần nữa.

Vừa cao hơn Nghê Giai Giai hai điểm.

Lần này, ngay cả Nghê Giai Giai cũng nhìn sang.

mặt chị khẽ thay đổi.

“Cái này… cái này cao hơn bình thường của con không ít đâu!” ba ghé lại xem màn hình của tôi, “Thật hay giả vậy?”

“Thật ạ.”

“Ôi chao! Tốt quá!”

Mẹ phản ứng lại, trên mặt nở nụ cười, “Con bé này, bình thường lặng lẽ không nói gì, đến lúc quan trọng lại cũng biết cố gắng ghê!”

Nghê Giai Giai đứng bên cạnh, không nói gì nữa.

Ba mẹ bàn bạc một chút, quyết định tổ chức tiệc mừng đỗ đại học cho cả hai chị em.

Tiệc được đặt ở một khách sạn khá tốt.

Rất nhiều người đến.

Các thầy cô cũng đến.

nhiệm lớp tôi là một người phụ nữ trung niên nhiệt tình, sảng khoái, bà luôn rất thích tôi.

Bà kéo ba mẹ tôi lại, câu chuyện mở ra liền không dừng được.

“Tiểu Tiểu là đứa tôi nhìn thấy từng bước tiến bộ.”

“Chăm chỉ, đặc biệt vững vàng. Ba năm cấp ba, từng bước một tiến lên. Đừng thấy con bé lặng lẽ, trong lòng lại rất có kiến! Hoạt động gì cũng tích cực tham gia, hội thao, trang trí tường văn hóa lớp, rất nhiệt tình!”

“Quan hệ với bạn cũng tốt, ai cũng thích con bé. Đứa nhỏ này tư tinh tế, lương thiện, biết nghĩ cho người khác. Hai người làm cha mẹ là dạy con rất tốt, nhìn là biết lớn lên trong môi trường đầy yêu thương, rất tươi sáng!”

Vừa nói bà vừa lật album ảnh trong điện thoại.

Ba mẹ nhìn những tấm ảnh ấy, biểu cảm ngày càng mất tự nhiên.

Trong ảnh là tôi mặc đồng phục, cười rất rạng rỡ.

Đứng sát bên bạn .

Nụ cười trên mặt ba mẹ, trước những lời khen chân thành của cô giáo, dần dần trở nên có chút cứng ngắc, miễn cưỡng.

Họ ậm ừ đáp lại “vâng vâng vâng”, “cô vất vả rồi”.

Nhưng ánh mắt lại có chút né tránh, không dám nhìn vào ánh mắt thẳng thắn của cô giáo.

Không khí đã bắt đầu có chút ngượng ngùng.

Đến khi nói đến Nghê Giai Giai, ba mẹ cuối cùng cũng có lời để nói.

“Giai Giai từ nhỏ đã xuất …”

“Đàn piano qua cấp mười…”

“Từng dẫn chương trình dạ hội…”

Họ thao thao tuyệt.

Ngồi trên bàn đều là người trưởng thành, ai mà không nhìn ra sự khác biệt tinh tế ấy?

Nụ cười trên mặt cô nhiệm thoáng chốc trở nên có sâu xa khó đoán.

Sau khi tiệc kết thúc, tôi đi tiễn cô.

Cùng cô đi một đoạn.

Ánh nắng mùa hè chói mắt.

“Thưa cô, cảm cô.” tôi nói.

nhiệm vỗ vai tôi:

“Tiểu Tiểu, em là đứa trẻ tốt. Sau này lên đại học, cũng phải vui vẻ nhé.”

Bà nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng:

“Có lúc, thật ra cha mẹ không phải lúc nào cũng là bến tránh gió.”

Tôi gật đầu.

“Nhưng em phải nhớ.” bà nói, “Em xứng đáng được yêu thương. Dù họ cho chưa đủ, em cũng phải biết tự yêu lấy mình.”

Tôi nhìn bà, sống mũi có chút cay cay.

“Em sẽ.”

Tôi nói.

tôi một cái, rồi lên xe rời đi.

Tôi đứng bên đường, ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao.

Chói đến mức tôi không mở mắt.

Rất nóng.

Nóng đến mức không khí cũng như méo mó.

Nhưng thật tốt.

Tôi nhớ đến rất nhiều năm trước.

Cô bé từng âm thầm thề trong lòng phải mau mau lớn lên, rời khỏi nơi này.

Bây giờ, cô bé ấy cuối cùng đã làm được.

45

Tối hôm về nhà, ba mẹ đại khái cũng đã ý thức được điều gì đó.

Bầu không khí trong nhà có chút gượng gạo vi diệu.

Họ mua quà.

Cho Nghê Giai Giai là sợi dây chuyền chị luôn muốn.

Cho tôi là một sợi khác cùng thương hiệu với của chị.

Mẹ đưa hộp cho tôi, trong ánh mắt mang theo sự dò xét cẩn trọng:

“Tiểu Tiểu, xem có thích không? Mẹ thấy Giai Giai thích cái này, nghĩ hai chị em…”

Tôi mở hộp ra.

Rất đẹp.

Nhưng đó là thứ Nghê Giai Giai thích.

Không phải thứ tôi muốn.

Mà tôi cũng chưa từng đeo dây chuyền.

“Cảm .” tôi nói, “Rất đẹp ạ.”

“Con thích là tốt rồi.”

Mẹ thở phào một hơi.

Tôi đóng hộp lại, đẩy trả về.

“Nhưng mà,” tôi nói, “con không dùng đến.”

Mẹ sững lại: “Sao lại không dùng đến? Con gái đeo dây chuyền đẹp biết bao.”

Ba đứng bên cạnh muốn nói lại thôi.

“Vậy… vậy con muốn gì? Mẹ mua cho con cái khác.”

“Không cần đâu.” tôi nói, “Con không thiếu gì cả.”

Nụ cười trên mặt mẹ có chút không giữ .

Biểu cảm trên mặt hòa lẫn giữa sự khó xử khi bị từ chối, và sự lực muốn bù đắp nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Còn có nơi sâu hơn nữa, có lẽ chính bà cũng chưa nhận ra, là sự áy náy.

Tôi về phòng.

Đóng cửa lại, nghe thấy phòng khách vang lên tiếng nói chuyện khe khẽ.

“… Con bé này sao lại vậy…”

“… Có phải vẫn còn giận không…”

46

Giấy báo trúng tuyển đại học gửi đến, tôi và Nghê Giai Giai đến hai thành phố khác nhau.

Tôi chọn một trường rất xa nhà.

ngày trước khi rời đi.

Lúc bị , tôi lờ mờ nghe thấy từ phòng Nghê Giai Giai bên cạnh truyền đến tiếng khóc nghẹn và giọng mẹ nói chuyện.

“Chăn phải gấp thế này, vỏ chăn như vậy, đồ lót tất để riêng, dùng cái túi nhỏ này… Ai da, con bé này, sao vẫn hay quên trước quên sau vậy?”

“… Mẹ, ngày mai mẹ xin nghỉ đưa con đến trường đi, giúp con trải giường, dọn đồ… Con không biết làm…”

Là giọng Nghê Giai Giai mang theo tiếng khóc.

“Giai Giai, con đã lớn rồi, có nên học cách tự làm.” giọng mẹ nghe có vẻ rất mệt mỏi, mang theo chút thiếu kiên nhẫn, “Hôm đó mẹ thật sự không xin nghỉ được.”

“Tại sao không xin được! Trước đây cái gì mẹ cũng làm cho con mà! Mẹ thiên vị! Có phải vì Nghê Tiểu Tiểu thi cao hơn con, nên ba mẹ thấy nó tốt hơn, không cần con nữa?”

Giọng Nghê Giai Giai nhiên vọt cao, trở nên chói tai.

“Con đừng lý!” giọng mẹ cũng nghiêm khắc lên, mang theo sự tức giận vì bị chạm trúng sự, “Chuyện này liên quan gì đến Tiểu Tiểu? Nó bây giờ tự làm được, sao con không học? Chúng ta không thể theo con cả đời!”

Những lời phía sau dần nhỏ xuống, chỉ còn lại tiếng Nghê Giai Giai nức nở đứt quãng và tiếng thở dài mệt mỏi của mẹ.

Rất lâu sau, có người nhẹ nhàng gõ cửa phòng tôi.

Là mẹ.

Bà bước vào, nhìn chiếc vali của tôi gần như đã sắp , thần có chút phức tạp.

“Đồ đạc… con thu dọn rồi?” bà hỏi.

“Vâng, gần rồi ạ.”

“Ga giường biết trải không, chăn biết gấp không…”

Bà như tìm chuyện để nói.

“Con biết.”

Tôi nói, “Hồi tiểu học từng có cuộc thi kỹ năng sống.”

Lời của mẹ nghẹn lại trong cổ họng.

Bà nhìn tôi, nhìn rất lâu.

Ánh mắt phức tạp đến mức tôi gần như không phân biệt bên trong là cảm xúc gì.

Cuối cùng, bà chỉ rất mệt mỏi nói:

“Đi đường cẩn thận.”

“Đến bên đó, tự chăm sóc mình. Thường xuyên gọi điện về nhà.”

Tôi không đáp.

47

Cuộc sống đại học bận rộn hơn tôi tưởng tượng, cũng tự do hơn.

Tôi tham gia câu lạc bộ, học guitar, chạy đến thư viện sách, cuối tuần làm thêm, kỳ nghỉ thì cùng bạn học lên kế hoạch du lịch.

Tôi sắp lịch trình kín mít, thêm rất nhiều bạn mới, cũng nhận được không ít giải thưởng lớn nhỏ.

Sự bận rộn khiến con người trở nên phong phú, cũng khiến tôi trưởng thành nhanh chóng.

Suốt năm nhất, tôi không hề về nhà.

Kỳ nghỉ đông tôi nói phải ôn thi, kỳ nghỉ hè thì tìm một công thực tập.

Mỗi tuần tôi gọi cho ba mẹ một lần, không có gì để nói, lớn chỉ câu ngủi rồi tôi cúp máy.

Lúc đầu ba mẹ còn hỏi “khi nào con về”, sau đó dần dần không nhắc nữa, chỉ dặn “giữ gìn sức khỏe”.

Tôi và Sầm Dịch ở cùng một thành phố.

Yêu đương dường như cũng chẳng thay đổi điều gì.

Chúng tôi vẫn ở bên nhau như trước, chỉ là trở nên thân mật hơn mà thôi.

Kỳ nghỉ hè năm hai, chúng tôi đều ở lại trường.

Ba mẹ của Sầm Dịch nói sẽ đến đây du lịch, tiện thể ghé thăm chúng tôi.

Ngày chú và dì đến, chúng tôi cùng nhau ra sân bay đón.

Dì vừa gặp đã tôi một cái thật chặt, giọng điệu thân mật: “Tiểu Tiểu, sao dì thấy con gầy hơn trước rồi? Có phải học hành vất vả quá không?”

Nơi ăn tối được chọn là một nhà hàng món riêng khá tao nhã.

Cả bữa ăn đều nhẹ nhàng và vui vẻ.

Họ hỏi tôi về cuộc sống đại học, lắng nghe tôi kể những chuyện thú vị và cả những lần vấp ngã, ánh mắt dịu dàng, dành cho tôi toàn là khích lệ và công nhận.

Dì nghe nói tôi nhận được học bổng, vui đến mức muốn lì xì cho tôi.

Chú thì nghiêm túc bàn với tôi về kế hoạch nghề nghiệp trong tương lai, đưa ra những lời khuyên thẳng thắn và chân thành.

Sầm Dịch vẫn không nói nhiều.

Anh yên lặng ngồi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho tôi.

Khi làm những ấy, vẻ mặt anh bình tĩnh không gợn sóng.

Nghiêng mặt dưới ánh đèn dịu nhẹ của nhà hàng, đường nét gọn gàng dứt khoát, sống mũi cao thẳng, hàng mi dài khẽ rũ xuống.

Dì khẽ cười, chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn .

Lúc tôi bấm like mới nhìn thấy mẹ cũng đã bấm like.

Điện thoại rất nhanh đã gọi tới.

Tôi đứng dậy ra ngoài ban công nghe máy.

“Tiểu Tiểu, năm nay ăn Tết…… con có về không?”

“Năm nay học và thực hành sắp khá dày, có lẽ con cũng không về.”

Mẹ im lặng một lát.

Khi mở miệng lần nữa, giọng bà mang theo sự nghẹn ngào không tự nhiên và run rẩy cố nén:

“Tiểu Tiểu…… vậy…… vậy năm nay ba mẹ qua chỗ con, cùng con đón Tết, được không?”

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Đành giữ im lặng.

“Con vẫn luôn không về, trong lòng mẹ…… mẹ biết, con vẫn còn giận ba mẹ.”

Bà hít hít mũi, tiếng nức nở trong giọng nói càng rõ ràng hơn:

“Xin lỗi…… Tiểu Tiểu, mẹ xin lỗi con.”

“Bởi vì chị con xinh đẹp, thông minh, học gì cũng nhanh…… cho nên mẹ và ba con, theo bản năng muốn dồn hết tài nguyên tốt nhất cho chị ấy, muốn bồi dưỡng một đứa con có thể khiến chúng ta nở mày nở mặt……”

“Chúng ta đã bỏ quên cảm nhận của con……”

“Nhưng Tiểu Tiểu, mẹ không phải là không yêu con……”

Giọng bà vỡ vụn, cuối cùng bật khóc:

“Con đừng giận mẹ nữa, được không? Mẹ thấy tin tức trên website của trường con rồi, con nhận được rất nhiều giải thưởng…… con lại gầy đi nhiều như vậy, có phải rất vất vả không? Mẹ…… trong lòng mẹ rất khó chịu……”

48

Lời xin lỗi mà tôi đã chờ đợi suốt bao lâu.

—— Vào khoảnh khắc này lại nhẹ bẫng rơi xuống.

Mẹ đã thừa nhận rồi.

Vì thông minh.

Vì xinh đẹp.

Cho dù tôi đã sớm biết đáp án, tôi vẫn cảm thấy buồn.

Cảm giác lực xuyên suốt tuổi thơ tôi, từ đầu đến cuối.

Trong số khuya trùm chăn khóc thầm, khi nhìn họ vây quanh Nghê Giai Giai cười nói còn tôi như một người ngoài cuộc, tôi đã số lần tưởng tượng về cảnh này ——

Họ có thể nhìn thấy tôi, có thể nhận ra sự công ấy, có thể nói với tôi một câu “xin lỗi”.

Tôi đã mất rất nhiều rất nhiều năm, mới cuối cùng chấp nhận sự thật “họ không yêu tôi nhiều đến vậy”.

Sau hết lần này đến lần khác kỳ vọng rơi vào khoảng không, tôi học được cách không còn vươn cổ chờ đợi, mà tự mình lảo đảo đi tranh lấy.

Tôi tự xây cho mình một thế giới nhỏ bé nhưng đủ vững chắc.

Trong thế giới ấy, tôi học cách yêu chính mình, khen ngợi chính mình, nói với bản thân “Nghê Tiểu Tiểu, em rất tốt”.

Thế giới của tôi từ lâu đã không còn cần họ nữa.

Đã nhiều năm như vậy rồi.

Cuối cùng tôi cũng bước vào tương lai rực sáng mà năm mười mấy tuổi tôi từng lặng lẽ vẽ ra cho chính mình.

49

“Nhưng con không muốn tha thứ cho mẹ.”

Tôi nói.

“Ba cũng vậy.”

Tiếng hô hấp trong điện thoại khựng lại, như bị bóp nghẹt ngột.

“Ba mẹ cho con sinh mệnh, nuôi con lớn, cho con ăn học. Ân tình này, con ghi nhớ. Sau này nghĩa vụ phụng dưỡng cần làm, con sẽ không thiếu một .”

Tôi nhìn những ánh đèn lác đác nơi thành phố phía xa, chậm rãi nói: “Con không thể hận ba mẹ.”

“Nhưng cũng không còn cách nào yêu ba mẹ nữa.”

“Cứ vậy đi. Sau này ngoài những liên lạc cần thiết, những màn đoàn viên phải gượng ép thân mật vào dịp lễ Tết, thôi bỏ đi.”

Phối hợp diễn cảnh gia đình hòa thuận chỉ khiến tôi đau khổ hơn.

Tôi đã đau khổ hơn mười năm rồi.

Không muốn khó chịu thêm nữa.

Đầu bên kia truyền đến tiếng nức nở không ngừng.

Tôi cúp máy.

50

Cửa ban công bị mở ra.

Sầm Dịch bước vào.

Anh không lên tiếng hỏi, chỉ từ phía sau nhẹ nhàng tôi vào lòng.

Vòng tay anh luôn mang theo hơi lạnh dịu nhẹ khiến người ta an cùng mùi hương thanh mát nhàn nhạt.

Nhưng lực siết của cánh tay lại rất chặt.

Tôi xoay người lại, vùi mặt vào ngực anh.

Lắng nghe nhịp tim của anh.

“Khó chịu không?”

Anh cúi đầu, cằm khẽ cọ lên đỉnh tóc tôi.

Tôi lắc đầu, cũng cọ cọ vào ngực anh:

“Cũng ổn.”

“Nhưng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Anh rũ mắt nhìn tôi, trong đôi mắt màu khói tro vốn luôn nhạt nhòa cảm xúc ấy, lúc này rõ ràng phản chiếu bóng dáng tôi.

Chuyên chú đến mức dường như trên thế giới chỉ còn lại mình tôi.

Tôi bỗng bật cười, nhéo nhéo mặt anh:

“Sầm Dịch, anh biết không? Lúc nhỏ tôi rất ấu trĩ, lén thề trong lòng, đợi tôi lớn lên, nhất định phải gặp được một người so với Nghê Giai Giai, càng thích tôi hơn.”

Anh mặc cho ngón tay tôi làm loạn, ánh mắt mềm lại như nước tuyết đầu xuân tan chảy.

“Em đã làm được rồi.”

Anh nói, giọng điệu khẳng định như đang trần một sự thật, “Đã có rất nhiều người thích em rồi.”

“Nhưng mà……”

Anh mím môi, hàng mi dài khẽ rung lên.

Trong nét lạnh nhạt thuộc ấy thấm ra một tia để ý rất khẽ, gần như cố chấp.

“Hửm?”

“Anh là người đầu tiên sao?”

Mang theo chút so đo trẻ con.

Tôi bật cười, kéo dài giọng:

“Dĩ nhiên……”

“Không phải đâu.”

Sầm Dịch cảnh giác:

“Ai?”

Tôi cười.

51

Đương nhiên là…

Nghê Tiểu Tiểu rồi.

(Hết)

Tùy chỉnh
Danh sách chương