Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
39
Não tôi xoay vòng vòng.
tiệt! Nhanh nghĩ cách!
Cách duy để cứu tôi bây giờ là khiến Tần Thước đậu Thanh Hoa trong vòng một phút — mà điều đó thì bất khả thi.
Nên tôi chọn… nhắm mắt giả , làm như có chuyện gì xảy ra.
Bên tai vang lên giọng gằn giận của Tần Tranh, tiếng vải áo cọ xát, tiếng Tần Thước vùng vằng, tiếng cửa xe đóng sầm.
Sau đó là tiếng động cơ nổ, lốp xe nghiền qua lớp bụi, âm thanh dần xa.
Sân lại yên tĩnh như cũ, còn tiếng gà mổ thóc gió lùa qua cành trụi lá.
Tôi len lén hé một mắt.
Trước cổng trống không, còn dấu bánh xe hằn mờ trên đất.
Chiếc Maybach sáng loáng, ông sếp lạnh lùng Tần Tranh, thằng nhóc đầu vàng ầm ĩ … tất đều biến mất.
Cứ như một giấc mơ quái đản.
40
Cuộc sống của tôi lại trở về yên bình.
Cho đến hai tuần sau.
Tôi nhận được một tin nhắn từ ngân hàng.
Dòng số trên màn hình khiến tôi hóa đá tại chỗ.
【1,000,000.00 .】
M-một triệu ?
Tôi dụi mắt, đếm lại số số không.
kịp hoàn hồn vì cú sốc tài chính khổng lồ,
một cuộc gọi từ số lạ ở Bắc Kinh hiện lên.
Tim tôi đập thình thịch, tay run run bấm .
Đầu dây bên là giọng đàn ông nghiến răng ken két, chính là Tần Tranh:
“Hứa Tri Thu, tiền cô nhận rồi chứ?”
Giọng tôi run run: “Nh-nhận rồi…”
Ngay sau đó, điện thoại vang lên tiếng hét đầy phẫn nộ:
“Tần Thước! Em thấy ?! Mau khỏi nóc cho anh! Tiền anh chuyển rồi!!”
41
Sau đó, Tần Tranh ra lệnh dứt khoát:
“ tức đặt vé máy bay gần đến Bắc Kinh. Tôi sẽ cho người ra đón.”
Trong tiếng gió ù ù ở đầu dây bên , tôi rõ giọng hét quen thuộc của Tần Thước:
“Không—! Anh mua! mua vé hạng cho chị em! Không thì em nhảy — rầm một phát trước mặt anh!!”
Trời đất, em trai tôi đúng là có khí phách.
Giọng Tần Tranh lạnh như đá tảng kéo từ hầm đông ra:
“Hứa tiểu thư, vé sẽ do trợ lý tôi đặt. Nhưng làm ơn tức khởi hành.”
“Chắc cô cũng rồi đấy, em tôi đang làm loạn đòi gặp cô.”
42
Hai mươi ba tiếng sau, tôi trong trạng thái quay cuồng đứng trước một căn biệt thự ở Bắc Kinh.
Cửa vừa mở, hơi ấm lẫn mùi tinh dầu cao cấp phả vào mặt.
Một bóng người lao đến như viên đạn, nhào tới ôm chầm lấy tôi.
“Chị ơi! Cuối cùng chị cũng đến rồi! Em nhớ chị !”
Giọng Tần Thước nghèn nghẹn, như sắp khóc.
Tóc cậu ta nhuộm lại màu đen, cắt ngắn gọn gàng, trên người là bộ đồ mặc cao cấp.
Nhưng gương mặt ấy, ánh mắt ấy, vẫn là thằng ngốc quen thuộc .
Sau lưng cậu ta, Tần Tranh mặt u ám đứng đó, áo vest vắt trên cánh tay.
Cà vạt được nới lỏng, tóc tai cũng không còn bóng bẩy chỉn chu như mọi khi — rõ ràng vừa trải qua một trận “đại chiến”.
“Tần Thước, buông ra.”
Giọng Tần Tranh nén giận:
“Ra thể thống gì !”
43
Tần Thước không những không buông, còn ôm chặt hơn, ngẩng đầu nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:
“Chị ơi, chị đừng ngại, ở đây em vẫn là người hầu của chị, đấm chân bóp vai hay làm gì cũng được!”
“Tần Thước!”
Tần Tranh quát lớn, sải mấy bước đến, định kéo cậu ta khỏi người tôi:
“Đầu óc có vấn đề thật rồi đúng không?!”
“Anh nuôi sung sướng, cho học trường tốt , thuê giáo viên đắt , không để về quê làm đầy tớ cho người khác!”
44
Tần Thước ôm chặt lấy tôi, mặt đầy tủi thân:
“Em tự nguyện!”
“Chị dẫn em ăn xúc xích bột, chợ phiên, còn mua đồ vỉa hè cho em!”
“Lần đầu tiên em biết cơm có thể nóng, người có thể ấm, lần đầu tiên cảm nhận được nào là một mái !”
“Xúc xích bột?! Đồ vỉa hè?!”
Tần Tranh như thấy chuyện cười kỷ, nổi gân xanh trên trán:
“Anh mười tuổi mua riêng cho mỗi năm một căn!”
Anh ta giận đến quay sang tôi:
“Cô cho uống bùa mê thuốc lú gì ?!”
Xì.
Tôi chẳng cho gì , là một chút yêu thương bình thường thôi.
Mà với đứa trẻ thiếu tình cảm, cần một chút nhỏ cũng có thể lấp đầy tất .
45
Tôi còn kịp nói gì, anh ta phẩy tay không buồn chấp:
“Thôi, không quan trọng.”
“Từ hôm nay, cô làm gia sư kiêm bảo mẫu cho . Lương tháng năm mươi nghìn. Mục tiêu: đậu đại học top đầu trong nước.”
Năm mươi nghìn một tháng?!
Mắt tôi sáng rực, tức vỗ ngực:
“Không thành vấn đề! Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!”
Tôi cứ tưởng “gia sư” nghĩa là ngồi kè kè trông học bài, ai dè thử thách đầu tiên lại là… Tần Thước chê cơm không nuốt nổi?!
Tần Tranh sống như một cỗ máy được trình sẵn, khẩu phần ăn mỗi ngày đều do chuyên gia dinh dưỡng đo lường nghiêm ngặt.
Bữa sáng là yến mạch, protein nước rau theo từng gram, bữa trưa là đồ ăn cao đạm – ít muối – không dầu mỡ…
46
Trước đây chắc Tần Thước nuốt tạm cho xong, quen rồi.
Nhưng giờ thì khác, khẩu vị của cậu ta bị tôi chiều hư.
Cầm cơm lên gắp vài miếng lấy lệ rồi chán nản đặt .
Sắc mặt Tần Tranh tức trầm :
“Tần Thước, lại giở trò gì nữa? chọc tức anh không?”
Ber… anh trai à, có ổn không đó? Một đứa ham ăn như mà cũng bị anh nuôi thành !
Tôi ngồi bên cạnh cạn lời, lườm một :
“Anh có từng làm trẻ ? Trẻ ai mà ăn nổi rau luộc ngày? Trẻ thì ăn đồ trẻ !”
Tần Tranh sững lại, trong mắt lóe lên sự hoang mang — như thể bị hỏi trúng tim đen.
Vài giây sau, anh ta mới lặng lẽ nói:
“Hồi nhỏ, tôi cũng ăn .”
47
Tôi cười hộc máu.
Chiều hôm đó, tôi xông thẳng vào bếp họ Tần, xắn tay áo trổ tài.
Vừa đặt đĩa thịt heo xào tương Bắc Kinh lên bàn, mắt Tần Thước dán chặt.
Cậu ta ăn như hổ đói, suýt nuốt lưỡi.
Đũa không ngừng, tốc độ vét cơm nhanh đến đáng sợ.
mà vẫn nhớ gắp đồ ăn cho anh trai:
“Anh, ăn tí đồ ăn của người .”
Tần Tranh không động đũa, ngồi nhìn em trai mình ăn như đói.
Mãi đến khi Tần Thước đánh chén xong cơm thứ sáu, đánh ợ một rồi mới đặt đũa , Tần Tranh mới mở miệng:
“Em… luôn ăn khỏe hả?”
Tần Thước gật đầu.
“ nên trước em xin tiền mua cơm là thật?”
Tần Thước gật đầu.
Tần Tranh im lặng.
48
Ba giờ sáng hôm đó, tôi bếp lấy nước thì thấy đèn trong bếp còn sáng.
Đẩy cửa nhìn vào — thấy Tần Tranh mặc đồ ngủ đứng trước quầy bếp.
Trước mặt là một đĩa nhỏ thịt xào tương một cơm.
“ dầu, muối, lại còn đường… này thật sự ăn được à?”
Anh ta thì thầm lầm bầm.
Lưỡng lự mãi, cuối cùng cũng gắp một miếng nhỏ.
Nhai hai , sững lại.
Rồi lại gắp thêm.
Một miếng, hai miếng… càng ăn càng nhanh.
Cuối cùng, đĩa thịt cơm bị anh ta chén sạch sẽ.
Hahahahahahahahahahaha đúng là đồ diễn sâu!
49
Sáng hôm sau, Tần Thước hí hửng báo tin: tiền ăn mỗi ngày của cậu ta tăng lên 300 !
Tuyệt vời! Ăn no rồi mới có sức học!
Tôi đè cậu ta bàn học:
“Trích thơ nào: ‘Ba Sơn Sở Thủy thê lương địa’ – câu tiếp theo là gì?”
Tần Thước buồn ngủ díp mắt, đầu gật gù:
“Trà sữa Mì Tuyết ngọt ngào ngọt ngào.”
Hỏng rồi, ăn sáu cơm bị sốc đường rồi!
Tôi: “…Thôi, làm bài toán cho tỉnh não .”
“Biết rằng một sản phẩm giá 3 /, nếu mua 2 thì giá ưu đãi là 5 . Gọi x là số sản phẩm mua, tổng tiền là f(x). Hỏi khi x=10 thì f(10) bằng bao nhiêu?”
Tần Thước mắt lim dim, nghĩ một hồi:
“Đầu tiên, x = xúc xích bột năng. Thứ hai, mười thì quá, chị ơi, cho em năm là được.”
Tôi choáng: “x sao lại là xúc xích bột năng?!”
Cậu ta tự tin: “Đề nói rõ mà! Ba một , hai năm , không xúc xích thì là gì? Đảm bảo anh em không làm được bài này.”
Tôi im lặng hồi lâu, rồi thở dài:
“Thôi đừng học nữa, ngủ . Học nữa là học đến no quá đấy.”
50
Sau mười ngày kèm học cho Tần Thước, tôi hỏi Bean ( robot học tập) liệu thi hộ có bị ngồi tù không.
Đáp án: Có.
Tôi lại hỏi: Bean có thể thi hộ Tần Thước được không?
Bean: ??? Rốt cuộc ai trong hai đứa bọn mình là người ?!?
Tôi hít sâu một hơi, chỉnh lại mái tóc bị Tần Thước chọc đến bù xù, rồi xông thẳng vào văn phòng của Tần Tranh.
Thấy tôi hùng hổ lao vào, anh ta cau : “Cô Hứa? Có chuyện gì?”
Tôi chống tay lên bàn làm việc của anh ta, mắt nhìn chằm chằm:
“Tổng giám đốc Tần, anh có bao giờ rất biết — vì sao cậu em trai được nuôi trong nhung lụa của anh lại trung thành sống với một đứa quê mùa như tôi không?”
Sắc mặt anh ta điềm tĩnh như nước: “Không biết.”
Tôi quay đầu bước ra cửa: “ thì thôi.”
“Nhưng mà…”
Anh ta ho khan hai tiếng.
“Nếu cô thật sự rất nói, tôi cũng có thể một chút.”
Tôi quay lại, bước tới trước bàn anh ta: “Mười vạn, mua bí mật này.”
Anh ta không do dự chút nào: “Được.”…Mẹ .
Ra giá thấp quá rồi.