Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
04.
Ảnh hưởng của rất lớn.
Chỉ một cuộc điện thoại, bệnh viện tư cao cấp bậc nhất của Tập đoàn Phó – Bệnh viện Hòa – lập tức chuẩn phòng bệnh VIP tốt nhất cho Phó .
Không cần xếp hàng, không cần chờ đợi, mọi thủ tục đều được ưu tiên tuyệt đối.
Đó chính mùi vị của quyền lực.
Phó nằm chiếc bệnh trắng muốt, được truyền nước, gương nhợt nhạt cuối cũng chút sắc máu.
Tôi ngồi bên cạnh, nắm chặt bàn tay nhỏ lạnh ngắt của con, trái tim luôn lơ lửng cuối cũng tạm thời được ổn trở lại.
ngồi sofa không xa, tay miếng ngọc khắc chữ “”, không nói một lời, thần sắc u ám khó đoán.
Không khí phòng yên tĩnh mức thể nghe rõ tiếng từng giọt truyền dịch rơi xuống.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh “rầm” một tiếng đẩy mạnh từ bên ngoài.
Một cơn dữ ngập tràn mùi bụi đường tràn .
Phó Thừa – người chồng mất tích suốt 32 ngày của tôi – cuối cũng xuất hiện.
Anh ta mặc bộ vest đặt may chỉn chu, tóc chải vuốt gọn gàng, chỉ những tia máu mắt sát khí giữa đôi mày phá vỡ hoàn toàn hình tượng doanh nhân ưu tú thường ngày.
Ngay khi xông , ánh mắt anh ta thậm chí không liếc lấy một đứa con yếu ớt nằm bệnh.
Ánh mắt ấy, hai con dao tẩm độc, lao thẳng về phía tôi.
“Kỷ Ngôn! Ai cho làm thế hả?!”
Anh ta lao trước tôi, túm chặt cổ tay tôi, lực mạnh mức tưởng chừng muốn bóp nát xương tay tôi.
“ biết hôm nay gì không?!”
Giọng nói anh ta gằn ra qua kẽ răng, đầy căm hận dữ.
Tôi nhìn khuôn anh ta – đẹp đẽ nhưng vặn vẹo vì tức – ngửi thấy mùi nước hoa cao cấp mùi phụ nữ lạ lẫm người anh ta, chỉ cảm thấy ghê tởm.
Tôi giật mạnh tay ra, để lại cổ tay vết hằn đỏ ửng đáng sợ.
“Tôi gì?!”
Tôi chỉ Phó nằm bệnh, tất cả nỗi tủi nhục, phẫn uất thất vọng tích tụ suốt năm năm – khoảnh khắc này – hoàn toàn bùng nổ.
“Tôi chỉ biết, con trai tôi – suýt chút nữa người cha vô trách nhiệm anh !”
“Khi thằng bé sốt gần bốn mươi độ, anh ở đâu?!”
“Khi nó khóc gọi bố, anh ở đâu?!”
“Phó Thừa ! Hơn một tháng qua anh biến mất, phải nằm vòng tay người phụ nữ nào đó, quên luôn cả việc mình còn một đứa con đúng không?!”
Lời chất vấn của tôi từng tát nảy lửa, đánh thẳng lên anh ta.
Anh ta tôi nói nghẹn lời, khuôn vì tức mà đỏ bừng.
“ câm miệng lại cho tôi!”
Anh ta dữ hét lên, giơ tay định tát tôi.
Tôi theo phản xạ nhắm mắt lại.
Nhưng cơn đau tôi chờ đợi lại không tới.
Một bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng nhưng đầy sức mạnh giữ chặt cổ tay anh ta giữa không trung.
.
“Đủ rồi!”
Giọng bà không lớn, nhưng mang theo uy nghi không thể phản kháng.
Động tác của Phó Thừa khựng lại giữa không trung, anh ta nhìn thấy mình đột nhiên xuất hiện, cơn mắt lập tức chuyển thành kinh ngạc chột dạ.
“? Sao lại ở đây?”
lạnh lùng hất tay anh ta ra, ánh mắt rơi bệnh phía sau anh.
“Nếu tôi không ở đây, chẳng phải sẽ phải trơ mắt nhìn anh ra tay với cháu tôi nó sao?”
“Cháu?” – Phó Thừa thể nghe thấy một câu chuyện nực cười tột độ, “, đừng để người đàn bà này lừa gạt! ta chỉ muốn con thôi!”
Anh ta chỉ tôi, giải thích với :
“, con đàm phán một dự án vô quan trọng đối với công ty, hôm nay chính cuộc họp hội đồng quản trị then chốt nhất! Người đàn bà này, ta tính toán thời gian kỹ lưỡng, cố ý dẫn theo đứa con hoang không biết từ đâu tới, công ty gây chuyện! ta chỉ muốn khiến con thân bại danh liệt!”
“Con hoang?”
Tôi nghe hai từ ấy, tim hàng nghìn nhát dao cắt vụn, đau đớn không thể thở nổi.
Tôi nhìn người đàn ông trước mắt – người tôi yêu suốt nhiều năm, vì anh mà sinh con dưỡng , vì anh mà cam chịu mọi khổ sở.
Vậy mà anh, lại dùng từ ngữ độc ác vậy để gọi chính con ruột của mình.