Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 14

Chúng tôi đến đưa thiệp lễ biểu dương. Với tư cách là người đứng đầu Tập đoàn Đỉnh Thịnh, Thâm được tham .

Nhìn thấy tôi, cả người Tô Uyển Uyển khựng lại.

Tôi cô ta đứng đối diện nhau, cách nhau chưa tới nửa mét.

Mắt cô ta đỏ hoe, chóp mũi cũng đỏ ửng.

“Cô đến đây ?” Cô ta hỏi tôi.

“Đến việc.”

“Lại đến khoe khoang thân phận của cô à? Tưởng mình thắng rồi sao?”

Tôi nhìn cô ta.

“Tô Uyển Uyển, từ đầu đến cuối, giữa cô tôi vốn dĩ không tồn tại chuyện thắng thua.”

“Cô cơ?”

“Bởi vì chúng ta không chạy trên cùng một đường đua. Cô giành giật một người đàn ông, còn tôi việc của mình. Cô đặt hết mọi tiền cược vào một mối quan hệ không có thật, rồi cô thua. Không là tôi thắng, mà là ngay từ đầu cô đã đặt cược sai.”

Môi Tô Uyển Uyển mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh nào.

nhiệm Chu đứng bên cạnh, không lời nào, liếc nhìn Tô Uyển Uyển một .

nhìn đó vô cùng nhạt nhẽo.

Giống như nhìn một người hoàn toàn không có chút dính líu đến mình.

Sự “phớt lờ” này, còn tàn nhẫn hơn bất kỳ sự tức giận hay trích nào.

Tô Uyển Uyển siết chặt chiếc túi giấy trống không, lách qua người chúng tôi, gần như chạy chậm rời khỏi hành lang.

Khi cửa thang máy đóng lại, tôi nghe thấy bên trong vọng ra một tiếng nức nở rất khẽ.

Nhưng tôi không ngoái đầu lại.

nhiệm Chu đưa thiệp Thâm.

“Hai giờ chiều thứ Tư tuần sau, tại tòa nhà của Trung tâm Khoa học Lâm Hải. Tên cậu có trong danh sách khách .”

Ông dừng lại một chút.

“Buổi lễ này rất quan trọng đối với Tiểu Cố. Nếu cậu đến, hãy ăn mặc lịch sự một chút.”

Thâm nhận lấy tấm thiệp.

Anh ta nhìn tôi một .

Tôi không nhìn lại anh ta.

Chương 26

Lễ biểu dương cấp viện diễn ra đúng như định.

Hội trường có hơn ba trăm người tham .

Tôi ngồi ở hàng ghế đầu dành những người được tuyên dương.

Mười năm qua, đây là đầu tiên tôi xuất hiện trong một sự kiện trang trọng thế này.

nhiệm Chu từng hai thay tôi lên nhận bằng khen nội bộ, mỗi về đều với tôi một câu y hệt nhau:

“Tiểu Cố, đợi khi thời cơ đến, cô hãy tự mình lên nhận.”

Hôm nay là thời cơ đó.

Bài phát biểu trao giải do Viện trưởng đích thân đọc.

chí Cố Niệm An, trong mười năm tác, đã trì tham gia hoàn thành nhiều án cấp thiết, kết quả được ứng dụng vào ba trình cấp quốc gia, trực tiếp thúc đẩy sự đột phá nghệ trong các lĩnh vực liên quan, gián tiếp phục vụ đời sống dân sinh bao phủ hơn hai mươi triệu người…”

Viện trưởng đọc rất chậm rãi.

Những người bên dưới từ chỗ lướt điện thoại chuyển sang bỏ điện thoại xuống, từ chỗ to nhỏ bàn tán chuyển sang im lặng phăng phắc.

“Phụ thân là chí Cố Mạnh Trạch, mẫu thân là chí Tần Nhược Hoa, đều là những nhà nòng cốt thời kỳ đầu của viện chúng ta. Cả hai đã hy sinh vì nhiệm vụ, được truy tặng Huân chương Hạng nhất. chí Cố Niệm An đã kế thừa ý chí của ba , kiên trì bám trụ suốt mười năm như một ngày…”

Đọc đến đây, bên dưới khán đài có người lén lau khóe mắt.

Tôi không khóc.

Bởi vì ba từng dạy tôi, lúc lên nhận giải thì cười.

Họ , được việc tốt thì không việc khóc, vui vẻ mới đúng.

Lúc tôi lên sân khấu, cả hội trường đứng lên vỗ .

Tiếng vỗ vang dội.

Lớn đến mức tôi có thể cảm nhận được sàn nhà rung lên.

Nhận giải xong, tôi xuống sân khấu.

Trong lối đi, tôi nhìn thấy Thâm.

Anh ta mặc một bộ vest sẫm màu, ngồi ở hàng ghế cuối cùng của khu vực khách .

Anh ta không vỗ .

Vì hai bàn anh ta đan chặt vào nhau, cúi gằm mặt.

Lúc tôi đi ngang qua, anh ta ngẩng đầu lên.

Không cả.

Nhưng khóe mắt anh ta đỏ hoe.

Sau buổi lễ, thông cáo báo chí được phát đi ngay trong chiều hôm đó.

yếu nhắm vào các kênh nội bộ trong ngành, một số tài khoản thức của các tạp chí chuyên ngành cũng đã chia sẻ lại.

Tên những thành tựu của tôi thức được khai.

Không có thông tin bảo mật, không có địa cụ thể của cơ quan, có hướng tóm tắt thành quả.

Nhưng đối với vòng tròn ở Lâm Hải này, thế là đủ rồi.

Đủ mỗi một người đều biết Cố Niệm An là .

Tối hôm tin tức được lan truyền, trong nhóm bạn học cấp ba, cuối cùng cũng có người phá vỡ sự im lặng.

Lưu Duyệt nhắn một câu: “ đó… Cố Niệm An thực sự là…”

Không một trả lời.

Cả nhóm, từ ngày đó trở đi, không còn một thêm câu nào nữa.

Chương 27

Tô Uyển Uyển biến mất đúng một tuần liền.

Không đăng bất kỳ dòng trạng thái nào trên mạng xã hội.

Phương Mẫn cũng bốc hơi như chưa từng tồn tại, ngay cả trang cá nhân của cô ta cũng cài đặt chế độ hiển thị trong ba ngày.

Tôi tưởng chuyện này đã kết thúc.

Nhưng Tiền Thục Lan đã tìm đến.

Bà không thông qua Thâm, cũng chẳng thông qua trung gian.

Bà đến thẳng phòng bảo vệ của viện , gửi vào một tấm danh thiếp.

Mặt sau danh thiếp viết một dòng chữ: “Xin chí Cố Niệm An ra gặp tôi một lát, tôi đợi bao lâu cũng được.”

Lúc tôi xuống lầu, Tiền Thục Lan đứng dưới gốc cây ngô bên ngoài phòng bảo vệ.

Bà mặc chiếc áo khoác màu xám đậm, không trang điểm, tóc bạc hơn hẳn so với gặp trước.

Thấy tôi ra, bà tiến lên hai rồi dừng lại.

“Tiểu Cố.”

Bà gọi là “Tiểu Cố”, không “Cố Niệm An”.

“Vâng.”

“Tôi đến đây xin lỗi cô.”

Bà kéo khóa túi xách, lấy ra một chiếc túi nhung màu đỏ.

Mở ra, bên trong là một chiếc vòng ngọc.

Chất lượng ngọc cực kỳ tốt, xanh mướt trong vắt.

“Chiếc vòng này không là của cô. Chiếc của cô là độc nhất vô nhị, không có thể đền lại được.”

Bà dùng hai đưa chiếc túi nhung ra.

“Đây là của chồng tôi lại tôi, tôi đã đeo nó ba mươi năm. Bây giờ đưa cô. Coi như tôi thay mặt Tô Uyển Uyển đền cô.”

Tôi nhìn chiếc vòng trong bà.

“Tôi không nhận.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.