Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhìn thẳng mẹ:
“Mẹ từng nói sau ly hôn, bố con chưa từng gửi tiền .”
“Nhưng sao kê cho thấy — tháng nào ông ấy cũng chuyển tiền.”
Tôi giơ điện thoại lên, mở lịch sử chuyển khoản.
Ngay giây sau, mẹ lao tới giật điện thoại, ném mạnh xuống đất.
Mọi người sững sờ.
Có lẽ nhận ra mình phản ứng quá đà, bà vội chống chế:
“Con tin lời ông ta à? Nếu thật sự gửi tiền thì mẹ con mình đã không khổ thế !”
Tôi hỏi ngược lại:
“Vậy tiền mua nhà cho chị là ở đâu ra?”
“Hồi con mới đi làm, vay chút tiền thuê nhà, mẹ còn nói không dư nổi một đồng.”
Lúc , trong đám đông bắt có tiếng nghi ngờ:
“Hồi nãy bà ấy đập điện thoại, nhìn giống như đang che giấu gì đó.”
“Chuyện chắc không đơn giản.”
Đúng lúc ấy, chị tôi — — bước ra.
Chị nhìn tôi, thản nhiên nói:
“Thôi, nói thật cho xong.”
“Thật ra chị mình không một cha.”
“Căn nhà đó là bố của chị mua.”
“ sợ nghĩ nhiều nên không nói.”
“Không ngờ phát hiện rồi còn làm lớn chuyện đòi đoạn tuyệt.”
“Mấy món vàng cũng là bố chị nhờ mẹ mua để dành cho chị.”
“ sợ thấy không công bằng nên mẹ mới mua cho món giống y chang.”
“Chỉ là mẹ không đủ tiền mua vàng thật, nên mua vàng bọc bạc.”
“Vậy giờ phát hiện thì quay trách mẹ thiên vị.”
Tôi suýt bật cười .
đảo trắng thành đen trơ trẽn như vậy, nghĩ tôi vẫn chưa biết gì sao?
Vài ngày trước tôi đã xác minh — bố của chị ta mất từ lâu.
Chính ông ấy qua đời đột ngột nên mẹ mới được giới thiệu cho bố tôi.
Nhưng người ngoài không biết chuyện, lại tin lời chị ta sái cổ:
“À, ra là nhà bố mua.”
“Vậy trách mẹ sao được, bố của cô kia còn chẳng gửi nổi tiền , nói gì đến mua nhà.”
Mẹ tôi lại bắt diễn trò quen thuộc, vừa lau nước mắt vừa nói như thể mình là người bị oan ức nhất trên đời:
“Mẹ không nói với con chỉ sợ con nghĩ mẹ thiên vị chị con thôi…”
“Chứ đâu phải mẹ không mua nhà cho con, là bố con không chịu tiền .”
Tôi nhìn hai người họ phối hợp ăn ý, kẻ tung người hứng, không nhịn được bật cười lạnh:
“Hai người nghĩ tôi ngu đến mức không biết sự thật à?”
“Bố của mất từ lâu rồi, tiền đâu ra mua nhà cho cô ta? Hay là dùng tiền âm phủ?”
“Tiền mua nhà đó là bố tôi . Suốt những năm qua, tiền hoạt ông ấy chưa từng ngừng chuyển.”
“Chỉ là mẹ chưa từng dùng tiền ấy cho tôi.”
“Còn khoản mua nhà, mẹ lừa bố tôi rằng tôi đi làm rồi không có chỗ ở, bảo ông ấy chuyển tiền mua nhà cho tôi.”
“Trong khi tôi đi mẹ vay tiền thuê nhà thì bị từ chối thẳng , mẹ lại quay cầm tiền của bố tôi mua nhà cho .”
Sắc mẹ và chị tôi lập thay đổi.
Đám đông xung quanh bắt xôn xao.
“Rốt cuộc nói thật vậy?”
“Tôi vẫn thấy người mẹ đáng tin hơn .”
“Đúng đó, tự dưng lừa con gái mình làm gì chứ?”
Phần lớn mọi người vẫn nghiêng về phía mẹ tôi.
Bà phản ứng rất nhanh, lập phản công:
“Những lời con nghe từ đâu ra? Có phải là từ bố con không?”
“Ông ta chỉ chia rẽ mẹ con mình thôi, lời của ông ta không đáng tin.”
Ban , tôi cũng từng nghi ngờ.
Nhưng tôi đã xem rất kỹ bảng sao kê bố — người nhận tiền ràng là mẹ tôi.
Những bản sao kê ấy không có dấu hiệu chỉnh sửa.
Cộng thêm hàng loạt chi tiết bất thường tôi từng tình bỏ qua, tất chỉ về một đáp án.
Mẹ tôi luôn miệng nói lương mỗi tháng chỉ vài nghìn, vậy vẫn lo cho chị tôi học hết lớp năng khiếu đến lớp phụ đạo khác.
Chưa kể, không lâu trước còn mua hẳn một căn nhà.
Nếu lời mẹ nói là thật, bà tuyệt đối không thể tích cóp nổi mấy trăm nghìn.
Chưa nói đến câu chuyện bịa đặt vụng về rằng tiền mua nhà là bố của chị tôi .
Mấy ngày trước, tôi đã tự mình xác minh.
Bố của chị tôi đã qua đời từ khi chị còn rất nhỏ.
Dù mẹ có thừa nhận hay không, cũng không còn quan trọng nữa.
Tôi mỉm cười, nhìn thẳng vào ống kính máy quay phía sau phóng viên:
“Không sao . Tôi đã gọi bố tôi đến rồi.”
“Ông ấy sắp tới.”
“Thật hay giả, đối chất trực tiếp sẽ .”
Sắc mẹ tôi lập tái mét, giọng vỡ ra the thé:
“Con gọi ông ta tới làm gì?!”
“ cho phép con gọi? Mẹ không gặp ông ta, bảo ông ta cút đi ngay!”
Bà quay người định rời đi, nhưng đã quá muộn.
Bố tôi đã xuất hiện.
Ông nhìn mẹ, giọng trầm xuống:
“ Mai, sau ly hôn, mỗi tháng tôi chuyển cho bà bốn nghìn tiền , cho đến khi Hạ Nhiên đủ tuổi trưởng thành.”
“Vậy tại sao bà nói với con rằng tôi chưa từng một đồng?”
Mẹ tôi lộ vẻ hoảng loạn, miệng mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào.
Bố tôi tiếp tục:
“Học phí và hoạt phí đại học của Hạ Nhiên cũng tôi chi trả.”
“Nhưng tôi mới biết gần đây rằng, tiền đó bà chưa từng cho con bé.”
“Học phí là con bé vay vốn viên, hoạt phí thì tự đi làm thêm.”
Đám đông lập ồ lên, ánh mắt nhìn mẹ tôi hoàn đổi khác.
“Chưa hết,” bố tôi nói tiếp, “Khoản tiền bà nói dùng để mua nhà cho Hạ Nhiên cũng là tôi chuyển.”
“Nhưng bộ tiền đó không dùng cho con bé.”
“Tôi hỏi, rốt cuộc bà đã dùng tiền ấy vào việc gì?”
Mẹ tôi theo phản xạ gân cổ cãi:
“ nói là không dùng cho nó?!”
“Vậy bà nói xem,” bố tôi lạnh giọng, “bao nhiêu tiền là dùng cho con gái tôi?”
Mẹ tôi bắt lắp bắp:
“Chuyện đó… nhớ được…”
“Không sao.” Bố tôi gật . “Tôi đã báo cảnh sát.”
“Đến lúc đó, chúng ta sẽ tính từng khoản một.”
“Tôi biết ràng, trong tiền tôi gửi suốt bao năm, rốt cuộc có bao nhiêu được dùng cho con gái tôi.”
mẹ tôi trắng bệch như giấy.
Nhìn phản ứng ấy, còn không sự thật là gì nữa?
Dư luận lập đảo chiều.
Những người vừa nãy mắng tôi bất hiếu giờ quay chỉ trích mẹ tôi không tiếc lời.
Ngay phóng viên cũng chuyển mục tiêu phỏng vấn.
“ hỏi, những điều ông ấy nói có đúng không?”
“Bà nhận tiền đặn nhưng lại nói dối con gái, bớt xén hoạt phí, thậm chí lấy tiền mua nhà của con để lo cho con lớn?”
Chị tôi định lén rời đi, nhưng bị phát hiện.
Phóng viên quay chặn chị lại:
“ hỏi, cô là người hưởng lợi lớn nhất trong chuyện , cô có biết gì không?”
Chị tôi che hét lên:
“Tôi không biết! Tôi không biết gì hết!”
“Mọi chuyện là mẹ tôi làm, không liên quan đến tôi! Các người đi hỏi bà ấy đi!”
Chị thẳng tay đẩy mẹ ra làm bia đỡ đạn.
Hai người vốn định dựng màn kịch để hủy hoại tôi, cuối lại tự tay phá nát chính mình.
Sau khi bị mời về đồn công an để đối chất, sự thật được làm : gần như bộ tiền bố tôi gửi suốt những năm qua bị mẹ dùng cho .
Bố tôi tuyên bố nếu tiền ấy không được sử dụng đúng mục đích, ông sẽ khởi kiện, yêu cầu hoàn trả bộ.
Mẹ tôi quay cầu tôi, mong tôi nói giúp để bố rút đơn.
Tôi thờ ơ từ chối.
Nếu không có vụ bà kéo phóng viên đến công ty để bôi nhọ tôi, có lẽ tôi vẫn sẽ mềm lòng.
Nhưng bà đã chọn hủy hoại tôi trước tất mọi người.
Tình thân còn sót lại trong tôi, từ giây phút ấy đã hoàn biến mất.
Thấy tôi không giúp, mẹ lại quay c.h.ử.i bới tôi thậm tệ.
Nhưng những lời đó giờ đây không còn chạm được vào tôi nữa.
Kết quả cuối , tòa án buộc mẹ tôi hoàn trả bộ tiền hoạt và tiền mua nhà.
Bà tìm chị tôi, ép chị bán nhà để trả nợ.
Nhưng sau khi căn nhà được bán, chị cầm tiền bỏ trốn không một dấu vết.
Chỉ sau một đêm, mẹ tôi bạc trắng .
Sau đó tôi nghe nói, chị tôi bạn trai bỏ trốn ra nước ngoài.
Nhưng người đàn ông đó không hề t.ử tế.
Hắn tiếp cận chị chỉ tiền.
Lừa được tiền xong, hắn biến mất không dấu vết.
Chị tôi thất thểu quay về, mới biết căn nhà cũ đã bị mẹ bán đi để trả nợ.
Không còn nơi nương tựa, hai người chen chúc trong một căn phòng trọ chật hẹp.
Chị tôi từng đi làm, nhưng đoạn video phỏng vấn ngày đó bất ngờ lan truyền trên mạng.
Ra ngoài là bị người ta chỉ trỏ, bàn tán.
Chị chịu không nổi, ngày ngày trốn trong phòng, không dám bước ra ngoài.
Không còn tiền, tình cảm mẹ con cũng rạn nứt.
Hai người thường xuyên cãi vã, thậm chí còn động tay động chân.
Giữa đêm khuya, tôi thỉnh thoảng nhận được tin nhắn từ mẹ.
là lời lỗi, than thở, hối hận, cầu mong tôi tha thứ.
Nhưng mỗi lần nhìn những dòng chữ đó…
Trong lòng tôi không còn cảm xúc gì nữa.
HẾT