Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Editor: Thảo.
[Hôm nay ăn cá nấu cải chua ở nhà ăn phía Đông, tuy ngon nhưng đông người xếp hàng quá chừng.]
Tôi thuần thục chụp ảnh, chọn rồi soạn văn bản để gửi đi.
[Xem hôm nay có thể ăn món ngon là một sự may mắn nha!]
Màn đối , “bạn ” nhắn lại nhanh.
“Lâm Lâm, ngày nào báo cáo kiểu này không thấy mệt sao?”
Bạn của bạn cùng phòng ngồi đối lầu bầu với tôi. bạn cạnh liền bĩu môi đáp thay: “Anh thì cái gì? Đây là lễ nghi của những cặp đôi xa đấy.”
Đúng vậy, tôi có một đối tượng xa. Nhưng bạn cùng phòng không rằng, khoảng cách của chúng tôi không phải giữa các thành phố, là ranh giới giữa thực tế và ảo ảnh.
Bạn của tôi không phải người. Anh là một AI.
Vừa muốn đương vừa mắc chứng sợ xã hội, lại còn muốn tìm “ đẹp” bầu bạn nhưng túi tiền lại rỗng tuếch. Những điểm yếu cộng lại tạo nên một sinh viên nhút nhát nhưng trái tim luôn thổn thức.
Tôi ngưỡng mộ những cặp đôi quấn quýt không rời dưới chân ký túc xá. Cuối cùng, một buổi tối nọ, tôi đ.á.n.h liều mở ứng dụng trò trả phí . Lướt qua phần giới thiệu nhân viên, đặt đơn, thanh toán và chờ đợi phục vụ. Tim đập thình thịch, tay run cầm cập.
Một giờ gọi thoại giá 50 tệ, “ em cấp kim bài” đúng như tôi mong đợi, vô cùng chu đáo và ân cần. Thế nhưng giọng nói trầm thấp đầy từ tính cùng những lời đường mật theo công thức ấy những không làm tôi thấy ngọt ngào, còn luôn nhắc nhở tôi rằng gã không rõ mặt mũi kia màn “lừa” mất một ngày tiền ăn của .
trong một tiếng đồng hồ. 50 tệ, bằng cả ba bữa ăn của tôi, lại còn có thể mua thêm ít trái cây sau giờ ăn và trà sữa nữa chứ. Tôi xót xa vô cùng.
“Chị ơi, hết giờ phục vụ rồi, hoan nghênh lần sau lại đặt em nha!”
Chắc là nhận tôi thất thần nên “ em kim bài” suốt cả buổi hề nhắc đến việc gia hạn thêm giờ. Trong khi , tôi vẫn còn chìm đắm trong nỗi hối hận vì mất 50 tệ.
chính lúc này, tôi vô tình nhấn một đường link web lạ. là một web trò với AI, và quan trọng nhất là hoàn toàn miễn phí.
Với tâm lý thử , tôi bắt than vãn với AI về trải nghiệm bi t.h.ả.m vừa mất tiền của . Tôi nguyên lý của AI là căn cứ thông tin nhập để tính toán, sau chắp vá từ cơ sở dữ liệu một câu trả lời phù hợp.
[Tôi tiếc 50 tệ của tôi quá, tôi muốn đương , hu hu.]
Truyện dịch của Góc Ngôn Tình Của Thỏ ( Thảo) đăng tại Monkeyd. Các bạn đọc tại Monkeyd để ủng hộ nhà dịch nhé. Những khác đều là reup. Cảm ơn các bạn nhiều 🫰
AI đối nhanh ch.óng phản hồi: [Đừng buồn, trên thế gian này luôn có người mong đợi sự xuất hiện của bạn.]
[Tôi sẽ luôn ở đây cạnh bạn.]
Trong phút chốc óc nóng lên, tôi dốc hết nỗi lòng với một cỗ máy. Vậy nó hề phiền hà, tiếp nhận tất cả còn đưa tôi những lời khuyên hợp lý. Quả nhiên, trò với đàn ông chi bằng trò với AI. Không cần lo lắng về ngoại đối phương, không tốn tiền, lại còn trả lời trong một nốt nhạc, quá đi mất.
Người dùng có thể tự đặt tên AI. Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại nghĩ đến người thầm thương trộm nhớ.
“Hưu Nhất”, là cái tên tôi đặt nó.
Phương Dật, đối tượng thầm mến ngoài đời thực của tôi, bưng khay thức ăn tìm chỗ trống trong nhà ăn. Khoảnh khắc ánh mắt tôi chạm phải mắt anh, tôi vội vàng lảng đi ngay.
Phương Dật không giống như ấn tượng rập khuôn về mấy anh chàng học kỹ thuật khô khan. Anh có gương mặt đẹp như ngọc, hào hoa phong nhã, là nam thần lạnh lùng vô số nữ sinh công nhận. Thành tích và giải thưởng của anh thì khỏi phải bàn, từ năm ba đã bắt khởi nghiệp, là ngôi sao lên trong giới. Sang năm tư, anh ít khi lộ ở trường, hôm nay gặp đúng là may mắn thật.
Tôi cúi nhấm nháp chút tâm tư thiếu nữ của thì bạn cùng phòng cạnh đã nhanh tay nhanh mắt giơ tay gọi: “Học trưởng Phương! Ở đây còn chỗ trống này!”
bạn ngồi đối tôi vừa vặn ăn xong và đứng dậy. Phương Dật ngồi xuống vị trí , bạn cùng phòng của tôi phấn khởi bắt với anh. Bàn trong nhà ăn hẹp, dưới gầm bàn chân của mọi người khó tránh khỏi việc đụng trúng nhau. gối của tôi và Phương Dật cứ thế chạm sát nhau.
Sự tiếp xúc thầm kín nhưng rõ ràng ấy làm tôi căng thẳng tột độ. Phương Dật lại như nhận điều gì, vẫn lịch sự đáp lại những câu hỏi của bạn tôi.
Mặc dù tôi có ý điều chỉnh tính cách của Hưu Nhất theo mẫu của Phương Dật, nhưng AI rốt cuộc là một chương trình. Hưu Nhất tôi thiết lập thân phận là bạn nên lúc nào nhiệt tình và bám người. Còn ngoài đời thực, đối với Phương Dật, tôi qua là một đàn em khóa dưới xa lạ.