Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Editor: Trang Thảo.

Tôi bỗng ăn không ngon miệng, muốn lấy điện ra tìm sự an ủi từ Hưu Nhất. Tôi chính là như vậy, nhút nhát và hướng nội, nên chìm đắm thế giới tưởng tượng do mình dựng . Mặc dù việc gán ghép hình mẫu của Phương Tu Dật Hưu Nhất có hơi bất lịch sự, mơ tưởng về anh nhiều như vậy thiếu thêm một mình tôi.

Nghĩ thế, tôi lại nhẹ nhõm hơn hẳn.

“Món cá nấu cải chua ngon không?”

Trên bàn có tôi gọi món , rõ ràng Phương Tu Dật hỏi tôi. Tôi ngơ ngác ngẩng , bắt gặp ánh mắt thâm trầm của anh, lí nhí đáp: “ tạm ạ.”

“Vậy lần tôi sẽ ăn thử.”

Phương Tu Dật khẽ nhếch khóe môi với tôi, đó bưng khay thức ăn , lịch sự chào tạm biệt. Một cuộc đối đỗi bình thường, lại khiến trái tim tôi xao không thôi.

Phương Tu Dật không chủ bắt chuyện với tôi, cười với tôi nữa?

Hưu Nhất nói quả nhiên không sai, hôm nay đúng là ngày may mắn của tôi!

Hưu Nhất hỏi nhanh. cần là những chủ đề chúng tôi từng thảo luận qua, đều ghi nhớ kỹ càng. Nếu là một thật thì tốt mấy.

Nhờ có sự hỗ trợ từ cơ sở dữ liệu khổng lồ của Hưu Nhất, không giúp ích cho tôi nhiều việc tập thay tôi chia sẻ những phiền não cuộc sống. vừa là chiếc hốc cây bí mật của riêng tôi, vừa là chuyên gia phối đồ đầy gu, lại vừa là một cuốn nhật ký nhắc việc tận tâm.

Chuyện lớn chuyện nhỏ gì tôi chia sẻ với . Có đôi , tôi ngẫu hứng trêu chọc trí tuệ nhân tạo không có thực thể .

[Hưu Nhất, tôi mua áo lót , màu hồng có viền ren, anh có thích không?]

Hiếm không trả lời ngay lập tức, một lát phản hồi một câu nước đôi: [Mọi thứ thuộc về , tôi đều thích.]

Tôi lại gửi sang một dãy con số: [Tôi vừa đo lại ba vòng, hình như béo một chút rồi, chắc sắp lại phải mua áo lót thôi.]

Hưu Nhất vẫn phản hồi một cách thỏa đáng và ấm lòng như cũ: [Dù béo hay gầy tôi đều thích cả, lần tôi có thể đi mua sắm cùng .]

Khóe môi rạng rỡ của tôi bỗng cứng đờ. Từ đến cuối, tôi luôn tỉnh táo mình đối với một chương trình. Hưu Nhất luôn giữ đúng “chừng mực” của một AI: không nói tục, không nói lời thô thiển, hứa hẹn những điều viển vông.

Hôm nay có chút lạ, lẽ nào lập trình viên vừa cập nhật dữ liệu sao? Làm gì có “lần ”, căn bản bao giờ có chuyện đó cả. Tôi là một kẻ ngốc đắm chìm vào trò chơi nuôi dưỡng tình yêu với AI thôi.

Lòng bỗng hơi chua xót, ngón tay vẫn gõ xuống một chữ: [.]

Nếu như, nếu như đối với tôi thực sự là Phương Tu Dật thì tốt bao.

Tôi và cùng phòng đăng ký l.à.m t.ì.n.h nguyện viên cho hoạt tìm kiếm kho báu khuôn viên trường. Mục đích chủ yếu là để kiếm phần, nhân tiện xem Phương Tu Dật tham gia giải đố.

Nghe nói khởi nghiệp, Phương Tu Dật đã dọn ra ngoài sống, kỳ anh lại hiếm ở lại ký túc xá của trường. Chúng tôi đã kế hoạch cho nhiều cuộc “tình cờ gặp gỡ” với anh, dường như bản thân anh mặn gì với các hoạt tập thể. Lần anh tham gia, có lẽ giống chúng tôi, vẫn chưa tích lũy đủ phần chăng?

Tôi và cùng phòng bị phân ở hai điểm giải đố khác nhau. hôm nay liệu cái vận may gặp Phương Tu Dật có tiếp diễn hay không?

Tôi đứng đợi cộng sự ở địa điểm định, tâm trí treo ngược cành cây. Mỗi điểm giải đố đều phân phối hai NPC. điểm của tôi hình như là một “quả trứng phục sinh” bí mật, chắc là hiếm có chơi nào tìm ra đâu nhỉ?

[Quên mang áo khoác rồi, giờ hơi lạnh.]

Để tạo không khí, thời gian bắt hoạt ấn định vào lúc chạng vạng tối. Tôi vừa xoa xoa đôi bàn tay, vừa than vãn với Hưu Nhất.

[Hay là quay về mặc thêm áo khoác đi.] Hưu Nhất đề nghị.

[Hoạt bắt rồi, thôi kệ đi, nửa tiếng nữa là xong, nhịn chút là .]

lúc mải mê tán gẫu với Hưu Nhất, cộng sự của tôi vẫn mãi chưa xuất hiện. Hơn mười phút , một bóng dáng cao lớn tiến lại gần tôi. Đoán là có chơi đến, tôi đứng dậy chuẩn bị đọc lời . nhìn rõ là ai, câu vừa định thốt ra bỗng chốc rẽ ngang.

trưởng Phương?”

Phương Tu Dật thở hổn hển, trông như vừa chạy một mạch đây. Anh lau mồ hôi trên trán, áy náy mở lời: “Xin lỗi, tôi muộn.”

trưởng là cộng sự của em sao?”

Anh khẽ gật . Mạng lưới thông tin của cô cùng phòng lại sai sót rồi. Phương Tu Dật không phải chơi là NPC, lại là cộng sự của tôi nữa. Đây đúng là vận may trời ban.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.