Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Editor: Trang Thảo.

Khó khăn lắm mới có cơ hội ở riêng với nhau, tôi muốn bắt với anh đại não lại căng thẳng mức đình trệ. Không những nói câu gì hồn, tôi còn chỉ dám dùng dư quang để quan sát nam thần.

[Lát nữa hoạt động kết thúc nhất định tôi phải mua khoai lang nướng ăn mới .]

[Bây giờ còn không?]

Nhất gửi tới. Tôi ngẩng đầu liếc bóng lưng Phương Tu Dật. Anh cúi đầu chăm chú màn hình thoại, hình như xử lý việc gì đó quan trọng.

[Có hơi , cứ nghĩ khoai lang nướng là thấy đỡ hơn nhiều rồi!]

Tôi thoải mái đùa giỡn trước mặt Nhất. Thật trớ trêu, đối diện với thật thì câm như hến, còn với AI thì lại liến thoắng không thôi.

“Lâm Lâm, phiền em cầm giúp tôi cái khoác không?”

Phương Tu Dật đột ngột lên tiếng khiến tôi luống cuống cất vội thoại.

“A, ạ!”

“Ngại quá, vừa chạy tới nên hơi nóng.” Phương Tu Dật liếc những nốt da gà trên cánh tay tôi, ân cần nói thêm: “Nếu em không chê thì có thể khoác tạm của tôi. Buổi tối nhiệt độ xuống thấp, em mặc ngắn tay thế này dễ lắm.”

Tôi đỏ mặt ơn, lúng túng nhận lấy khoác vẫn còn vương hơi ấm cơ thể của anh. Dưới ánh dịu dàng của Phương Tu Dật, tôi khoác lên vai. Không có mùi mồ hôi, cũng có mùi nước hoa, chỉ là một mùi nước giặt thanh mát đỗi bình thường.

Giữa buổi, Phương Tu Dật và tôi có trò với nhau vài câu.

Đều là những chủ đề đơn giản như chuyên ngành hay định hướng nghề nghiệp, tôi lại giác bình yên, đời thường này. Anh giống chút nào với lời đồn một “đóa hoa cao ngạo” lùng khó gần, ngược lại còn có phong độ.

Sự săn sóc qua từng dòng của Nhất và vẻ tuấn lãng của Phương Tu Dật trước mắt dần dần chồng khít lên nhau. Tôi lại một lần nữa thán trong lòng: Giá họ là một thì tốt biết mấy.

Cuối , hoạt động kết thúc vẫn có ai phát hiện “quả trứng phục sinh” này. Tôi Phương Tu Dật đem đạo cụ trả phòng thiết . Lúc sắp chia tay, tôi mới sực nhớ khoác trên vai, vội vàng gọi với theo Phương Tu Dật chuẩn rời đi: “Học trưởng, khoác của anh này!”

Anh rõ ràng cũng đã quên khuấy mất việc này, có chút kinh ngạc tôi một cái. Anh đứng khựng lại, ánh mắt thoáng vẻ do dự như suy tính điều gì. Anh bảo tôi đứng đợi tại chỗ vài phút, rồi quay chạy phía cổng sau của trường. Tôi đứng ngơ ngác, hiểu xảy .

Một lúc sau, Phương Tu Dật quay lại, mang theo một củ khoai lang nướng nóng hổi, khói bốc nghi ngút.

“Xin lỗi em, vốn định mua em cốc đồ uống nóng sợ em phải đợi lâu.”

Phía ngoài cổng sau của trường là phố ăn vặt, khoai lang nướng có lẽ là thứ tỏa hơi ấm nhanh nhất anh có thể mua lúc này.

“Tôi sợ em , em cầm lấy cái này rồi mau đi.”

Anh nhận lại khoác từ tay tôi, rồi nhét củ khoai lang nướng vào lòng tôi.

“Lâm Lâm, hẹn lần sau gặp lại!”

Phương Tu Dật vẫy tay rồi dần đi xa. ký túc xá, tôi vẫn còn thấy ngẩn ngơ, củ khoai lang nặng trịch trong tay nhắc nhở tôi rằng tất cả đều là thật. Phương Tu Dật là thật, và tình yêu của tôi cũng là thật.

“Lâm Lâm! Gửi sao cậu không trả lời tớ? Ô kìa, củ khoai lang này to quá, tớ nếm thử một miếng với!”

phòng tò mò lao tới. Tôi nhanh tay nhanh mắt nhét miếng bánh ngọt bên cạnh vào miệng nó: “Cậu ăn cái này đi!”

Xin lỗi nhé chị em, đây là khoai lang nướng nam thần tặng tớ .

[Ăn khoai lang nướng rồi, thật sự ấm áp, hi hi.]

Tôi theo thói quen chụp ảnh gửi Nhất. Nó vẫn trả lời ngay lập tức: [Vậy thì tốt rồi.]

Nhất gửi tôi một đường link khảo sát.

[Tôi muốn hiểu thêm một chút.]

Tôi lướt qua nội dung, chỉ là mấy câu hỏi điền vào chỗ trống sở và hứng thú cá nhân. Chắc là lập trình viên của trang web dùng cách này để thu thập dữ liệu dùng thôi. Đúng là nhập tâm vào vai diễn.

Thấy các câu hỏi không liên quan quyền riêng tư cá nhân, tôi liền thành thật điền hết: màu xanh lam, đồ ngọt, những thứ lông xù, nghe nhạc thì dòng nhạc t.ử… mục ngày sinh nhật, tôi ngẫm nghĩ một chút rồi điền đại một ngày khác.

phòng tò mò hỏi: “Lâm Lâm, sao cậu với trai suốt ngày báo cáo thế bao giờ thấy gọi thoại vậy?”

Bởi vì trai tớ là trong tranh, à không, trong tranh thì còn có hình vẽ với giọng nói, chứ Nhất ngay cả hình vẽ cũng không có, nó là một kẻ “câm” t.ử .

Tôi chỉ đành trả lời qua loa: “Anh ấy thường ngày khá bận rộn.”

Tôi thầm cầu khấn lập trình viên của trang web mau ch.óng phát triển thêm tính năng gọi thoại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.