Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Editor: Trang Thảo.
Đề án dự án sáng tạo lớn của nhóm chúng tôi đã thông qua xét duyệt, thế là tôi bắt đầu bận rộn tối mắt tối mày. giờ lên lớp là chạy ra điều tra nghiên cứu, phỏng vấn, tối về đến phòng là lăn ra ngủ khì. Tần suất trò chuyện Nhất theo đó mà giảm xuống.
Có lẽ sau lần làm bản khảo sát đó, hệ thống đã cập nhật nâng cấp chăng? Giọng điệu của Nhất ngày càng thân thiết và tự nhiên hơn, ngẫm kỹ lại còn có chút giác đang làm nũng.
[Thân yêu ơi, sao dạo không thèm ý đến tôi thế?]
Nó còn gửi kèm một biểu tượng mặt mếu khóc chít chít. Thật quá sức chân thực. Nếu là trai đời thì chắc có giác thôi. Dù sao đây ngày nào chia sẻ chuyện hằng ngày, bỗng nhiên bị lạnh nhạt thì chắc chắn thấy tủi thân.
Nhưng tôi còn có bè đời vui chơi, còn Nhất dường chỉ có mỗi tôi. Dừng lại ngay! Tại sao lại đi đồng một AI cơ chứ? Biết đâu nó đang “yêu đương” hàng trăm người thì sao!
[Dạo tôi bận một chút.]
Câu trả lời của tôi nghe nào lời mở đầu chia tay của mấy gã tồi. Nhưng tôi nên thoát ra khỏi mối tình điện t.ử thôi, dù sao học tập vẫn là quan trọng nhất.
[ rồi, xong việc nhất định nói tôi nhé.]
[Ừm.]
Vào ngày Tết Trung thu, tôi phòng đến nhà một giảng viên phỏng vấn. hoàn thành thì trời đã tối hẳn. Giảng viên rất khách sáo, còn tặng mỗi đứa hai chiếc bánh trung thu. phòng bận đi hẹn hò người yêu, tôi đành một đứng đợi xe về trường. Chiếc bánh trung thu mới một nửa thì tôi nghe thấy có người gọi tên .
“Lâm Lâm, sao lại ở đây?”
Một chiếc xe màu đen bật đèn nháy dừng lại ngay mặt tôi. Cửa sổ xe hạ xuống, là Phương Tu Dật.
“ đang đợi xe về trường không? Tôi vừa hay tiện đường, tôi đưa về.”
Buổi trưa trời vừa mưa xong, trên giày tôi toàn là vết bùn, tôi sợ làm bẩn xe của . Tôi còn đang do dự thì giọng nói của Phương Tu Dật vang lên dịu dàng nhưng không kém phần kiên quyết: “Mau lên xe đi, đoạn đường không dừng lâu đâu.”
Tôi chỉ đành khẽ gật đầu. đi mở cửa xe, tôi lại thấy khó xử. Theo lý thường thì nên phụ, nhưng lỡ phụ đó là chỗ dành riêng ai đó thì tôi vào không tiện. Thế nhưng nếu sau thì trông Phương Tu Dật nào tài xế công nghệ, hình không lịch sự lắm.
Đúng là xe của người giới không thân thiết thật sự rất phiền phức. Hay là lên nóc xe nhỉ?
Phương Tu Dật nhìn thấu sự lưỡng lự của tôi, nghiêng người mở cửa phụ.
“ phía đi, sau tôi đồ chưa dọn kịp.”
“Vâng, ơn học trưởng.”
Thắt dây an toàn xong, Phương Tu Dật liếc nhìn chiếc bánh trung thu đang dở trên tay tôi.
“Lâm Lâm, có gấp về trường không?”
“Dạ không gấp ạ, học trưởng có việc gì sao?”
“Tôi thấy đói rồi, hay là chúng ta đi cơm đi, tôi mời.”
Cái gì cơ, đi cơm riêng Phương Tu Dật! Nhưng hôm nay tôi còn kịp trang điểm t.ử tế, nếu đưa tôi đến nhà hàng Tây sang trọng nào đó thì biết làm sao?
“Dạ ạ, nhưng lần hãy mời học trưởng nhé!”
đã khoai lang nướng của , hôm nay lại đi nhờ xe, lý ra tôi là người mời khách mới đúng. Phương Tu Dật không phản bác, chỉ mỉm cười nói “”.
xe là dòng xe cộ đông đúc qua lại, trong xe là tiếng nhạc du dương êm ái. Phương Tu Dật một tay đặt trên vô lăng, những ngón tay thon dài khẽ gõ nhịp khiến người ta không thể rời mắt. biết có vì ấm trong xe khiến tôi thấy buồn ngủ hay không, mà tôi cứ thấy Phương Tu Dật dường luôn nở một nụ cười nhàn nhạt.
Giống một chú mèo con vừa hít cỏ mèo vậy, một nụ cười có chút tinh quái và đầy thỏa mãn.
“Nhưng mà cậu đi riêng người đàn ông , trai cậu không ghen sao?”
phòng nhắc khiến tôi mới sực tỉnh. điền bản khảo sát Nhất gửi tới, tôi đã sửa lại ngày sinh nhật. đây khi chơi game Otome, vào ngày sinh nhật có lời chúc và quà tặng đặc biệt từ nhân vật. Tôi đã đổi ngày sinh nhật thật sang ngày Tết Trung thu không chờ thêm nửa năm nữa.
đó tôi còn mong chờ không biết Nhất có tạo bất ngờ gì không. Vậy nên, Phương Tu Dật đã nhìn thấy bản khảo sát đó? chân thực, tên người dùng tôi đúng là đã dùng tên thật.
Phương Tu Dật chính là lập trình viên của trang web đó sao? Vậy những cuộc trò chuyện giữa tôi và Nhất đều bị nhìn thấy hết rồi? Còn cả cái tên “ Nhất” nữa…