Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Editor: Trang Thảo.
Chuyện tình cảm sao tạm bợ được. Mặc dù nhan sắc là một điểm cộng, nhưng tôi vẫn thích dáng vẻ tự tin, làm chủ cuộc chơi của Phương Tu Dật trên sàn biện luận hơn. này tôi lại còn phát ra phía vẻ ngoài , cũng rất dịu dàng. Nếu không vì sự cố “ trai AI” dở khóc dở cười kia, có lẽ chúng tôi đã có thể trở thành tốt. Tôi thầm thở dài.
Mấy ngày , tôi phải sửa luận văn dự án mức muốn hói cả . La Gia nói đã sắp xếp tôi một chương trình giải trí để xả stress. nơi tôi phát là một quán KTV. Hát hò đúng là có thể giải tỏa áp lực, nhưng tôi rõ ràng đã đ.á.n.h giá thấp La Gia.
còn sắp xếp tôi mấy chàng mẫu nam, mấy “em trai nhỏ” cứ luân phiên gọi “ ơi à”. Lúc tôi còn hơi xao động, nhưng dần dần phát ra điều bất thường. Họ chuốc tôi, còn La Gia rõ ràng đã dự liệu từ trước. muốn làm gì?
óc tôi bắt không còn tỉnh táo, bèn mượn cớ đi vệ sinh. Rửa mặt tỉnh táo lại, tôi lấy điện thoại định nhắn tin báo có việc phải đi trước. Vừa quay lại thì La Gia đã đứng đợi ngay cửa nhà vệ sinh.
“ lâu quá, em lo nên ra xem thử.” cười như một con hồ ly thành tinh.
“ hơi khó chịu, về trước đây.” La Gia không có ý ngăn cản, tôi thở phào nhẹ nhõm.
“ thanh toán đơn hãy về nhé.” đưa ra tờ đơn. Tôi nhìn con số tiêu xài năm chữ số trên lập tức đờ .
“ trong phòng em, chẳng uống một ngụm nào đâu đấy.” ân cần bổ sung, từng bước ép sát.
Tôi dọa mức không nói nên lời, ngón cầm đơn run rẩy. Phải làm sao đây? Tôi lấy đâu ra nhiều tiền như ngay lúc này? La Gia không chỉ là bồi chuyện còn là một “cò mồi” . Tôi đã sập bẫy của . gã tồi tệ chuyên lừa tiền con gái này!
Tôi nghẹn đắng nơi cổ họng, nhìn La Gia ngày càng tiến lại gần. Thế , trong chớp mắt, tôi đã được ôm trọn một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp. Trên đỉnh vang lên giọng nói lạnh lùng của Phương Tu Dật: “ đơn của cô ấy, để tôi thanh toán.”
La Gia lúc rời đi còn nhìn tôi một thật sâu. Ánh mắt đầy toan tính ấy khiến tôi rùng mình ớn lạnh.
Phương Tu Dật đỡ tôi say khướt lên xe, nhưng chính lại không lên ngay. Một lát , mở cửa xe, đưa tôi một ly nước. Vừa lừa uống say nên tôi vẫn còn sợ hãi, nhất quyết không dám mở miệng. Phương Tu Dật kiên nhẫn vỗ về tôi: “Đừng sợ, chỉ là nước mật ong giải thôi, em uống sẽ thoải mái hơn một chút.”
tôi không tin, bèn nâng cốc uống trước một ngụm: “Em xem, tôi cũng uống , sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nhìn tôi ngoan ngoãn uống hết nước mật ong, Phương Tu Dật bắt gọi điện thoại: “Phiền em một chút, Lâm Lâm uống say , lát nữa em xuống dưới lầu ký túc xá đón em ấy được không? Ừm… gã là một tên cò mồi , Lâm Lâm chuốc không ít… phiền em nhé, khi nào tới nơi tôi sẽ gọi lại.”
Suốt dọc đường, tôi ngủ mơ màng. Trong ý thức m.ô.n.g lung, tôi nghe Phương Tu Dật thở dài: “ bao giờ em nhận ra tâm ý của tôi đây…”
Dưới lầu ký túc xá, cô phòng đón lấy tôi nồng nặc mùi từ vòng của Phương Tu Dật.
“Phiền em tối nay chăm sóc em ấy.”
phòng vẫn còn nổi trận lôi đình: “Trời đ.á.n.h thật chứ, không ngờ tên lại là loại như . Tớ nhất định phải treo lên diễn đàn trường để mọi tránh.”
khi đặt lưng xuống chiếc giường êm ái, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của tôi giãn ra.
“Không uống… không uống nữa…” Tôi nói mớ, lật ôm c.h.ặ.t lấy chú thỏ bông Phương Tu Dật đã tặng.
May là cuối tuần, mãi trưa ngày hôm tôi tỉnh hẳn. Chú thỏ bông tôi yêu quý ôm ấp bấy lâu nay bỗng tuột chỉ, khối mặt trăng trên nó lăn ra tận cuối giường. Tôi đưa định nhặt lại thì phát cảm giác có chút lạ.
Ở phần bụng thỏ, nơi áp khối mặt trăng, có một túi ngầm nhỏ xíu. Bên trong là một tờ giấy được gấp phẳng phiu.
[Nụ cười của em cũng đẹp như ánh trăng đêm nay .]
Đây là nét chữ viết , chẳng lẽ là của Phương Tu Dật… Tôi kéo rèm giường ra, phòng gõ bàn phím liên hồi.