Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Nghe nói sáng nay ở công ty Phong Tuyển đột nhiên đau đầu dữ dội, đưa đi cấp cứu gấp. Khi tôi đến trước cửa phòng bệnh VIP, trợ lý của anh ta đứng đợi sẵn bên ngoài.
“Cô Hứa.”
Trợ lý Giang gọi tôi lại ngay trước khi tôi định đẩy cửa bước vào. Anh ta lên tiếng nhắc nhở:
“Phong tổng… có lẽ sắp nhớ lại mọi chuyện rồi.”
Trong phòng bệnh đã có người. Ngoài Phong Tuyển ra còn có một nam một nữ. Người nam là Tề Kiêu, bạn thân của anh.
Còn cô gái kia mặc một chiếc váy đơn giản, gương mặt trông thanh thuần.
Cô ta nói với Phong Tuyển:
“Em tên là Tô Khinh Nhiên.”
“Em về rồi đây.”
“Anh đã nhớ ra em là ai ?”
Phong Tuyển không nằm trên giường bệnh. Anh ngồi trên chiếc sofa đơn ở phòng ngoài với dáng vẻ xuất , gương mặt lạnh lùng, đôi chân dài vắt chéo một lịch lãm và lười biếng.
Nếu không sắc mặt nhợt nhạt hơn thường lệ, có lẽ chẳng ai nhận ra anh ta đổ bệnh.
Anh không đáp lời cô ta. Chỉ thong thả nói với Tề Kiêu bằng giọng điệu xa :
“Đừng có dắt loại phụ nữ gì cũng đưa đến trước mặt tôi.”
Nói xong, anh bảo trợ lý tiễn khách. Trước khi rời đi, Tề Kiêu chỉ để lại một câu đầy phẫn nộ:
“Phong Tuyển, sớm muộn gì cậu cũng sẽ hối hận vì câu nói này.”
Căn phòng chỉ còn lại tôi. Với tư vị hôn thê hiện tại, tôi quan tâm hỏi thăm: “Anh còn đau đầu không?”
Phong Tuyển đáp ngắn gọn: “Không sao.”
“Nghe trợ lý Giang nói, anh sắp nhớ ra rồi à?”
Anh ta đưa tay nhấn nhẹ lên trán:
“Chỉ có mảnh ký ức đứt quãng thoáng qua thôi, không tài nào nắm bắt được.”
Phong Tuyển hạ chân xuống. Giây tiếp theo, anh ta kéo tôi ngồi lên đùi mình.
Anh ta đã mất nhớ năm, đính hôn với tôi cũng được một năm rưỡi rồi, nói giữa tôi có chuyện gì xảy ra thì thật không tế.
Anh ta hững hờ bảo: “Tề Kiêu bày trò thôi, tùy tiện dắt một cô gái đến rồi nhận vơ đó là người tôi từng yêu.”
Tề Kiêu vốn tính bất cần đời, hèn gì Phong Tuyển lại hiểu lầm như .
Anh ta ghé sát lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi tôi:
“So với cô ta, dáng vẻ mềm mại này của em mới giống kiểu người tôi sẽ thích hơn.”
Dù lời nói mang phần ám muội, nhưng việc Phong Tuyển nói chứng tỏ anh hoàn toàn nhớ lại, được người con gái tên Tô Khinh Nhiên mà anh vừa đích thân đuổi đi từng quan trọng với mình đến nhường nào.
Tối đó, Phong Tuyển rời viện và đưa tôi về nơi ở của anh. Đêm khuya, anh ta nhẹ nhàng ôm lấy vai và eo tôi, dỗ dành bảo tôi quay lưng về phía anh.
“Được không?”
Cuối cùng tôi gật đầu: “Nhẹ một chút nhé.”
Trước mặt tôi, Phong Tuyển là một tượng liên hôn vô cùng chuẩn mực, thậm chí là hoàn hảo. Ngay cả trong chuyện giường chiếu, anh cũng tôn trọng ý kiến của tôi.
Năm đó khi Phong Tuyển mất nhớ, chính bà nội anh đã đích thân chọn lựa cuộc hôn nhân này. Trước thềm đính hôn, bà từng tìm gặp tôi và nói:
“Ngoài việc môn đăng hộ , thì Chỉ Ngưng này, khi một cô gái xinh đẹp, ôn hòa và hiểu chuyện như cháu ở bên cạnh, không người đàn ông nào có thể kìm mà không yêu cháu được.”
Bà muốn tôi thay thế vị của Tô Khinh Nhiên trong Phong Tuyển trước khi anh nhớ lại.
Phong Tuyển có vẻ sự ưng ý dáng vẻ của tôi. Sau khi đính hôn không mấy tháng, chuyện tôi sống chung như thế này cũng là lẽ đương nhiên.
Anh ta có phần quyến luyến tôi về mặt sinh lý. Nhưng kiểu yêu thích vẻ bề ngoài và cơ thể này vốn là thứ nông cạn nhất.
Bà nội Phong không rằng, trước khi Phong Tuyển trở thành người thừa kế, trong những năm tháng tăm tối nhất của cuộc đời, chính Tô Khinh Nhiên đã cùng anh vượt qua mọi gian .
Còn tôi đó lại đứng trong đám tiểu thư công tử nhà giàu vốn coi thường Phong Tuyển, cũng từng nhúng tay vào những việc sai trái với anh. Một khi anh ta khôi phục nhớ, việc “thay thế” chỉ là ảo tưởng. Sợ rằng người đầu tiên anh chán ghét chính là vị hôn thê như tôi.
2
Phong Tuyển hiện cao quý, thong dong, nắm quyền sinh quyền sát.
Nhưng nhiều năm trước, anh ta là người không được coi trọng nhất ở nhà họ Phong, tình cảnh vô cùng khăn. Mẹ mất sớm, cha không thương.
Cả nhà họ Phong lại dồn hết tình cảm vào đứa con riêng của bà mẹ kế – Phong , chỉ kém Phong Tuyển một tuổi.
Tôi và Phong là bạn học cùng lớp cấp ba, những người xung quanh tôi đa số đều chơi cùng phe với hắn. Trong mắt người ngoài, tôi nghiễm nhiên thuộc phe của nhị thiếu nhà họ Phong. Mà Phong vốn đầu gay gắt với Phong Tuyển.
quá đáng nhất là khi hắn tổ chức tiệc sinh nhật, cố tình sai người tìm bằng được Phong Tuyển – người vốn chẳng mấy khi lộ mặt trong nhà. Hắn cho người ấn ngã Phong Tuyển trước mặt tôi, bắt anh lau giày cho tôi trước đám đông.
Phong theo đuổi tôi, hắn tưởng sẽ khiến tôi vui . Tôi lùi lại một bước, xa nói: “Đừng chạm vào tôi.”
Ý định ban đầu của tôi chỉ là không muốn anh đụng vào mình, chứ không hẳn là muốn nhục mạ anh. Nhưng đám đông xung quanh lập tức cười rộ lên:
“Đại tiểu thư nhà họ Hứa chê anh bẩn kìa.”
đó Phong Tuyển dáng người gầy gò, chịu nhục trước bao người nhưng sống lưng thẳng tắp, anh ta nửa quỳ trên đất, cúi đầu che giấu cảm xúc. Mãi về sau tôi mới , ra anh đã ghi nhớ từng khuôn mặt có mặt hôm đó.
Tô Khinh Nhiên là con gái bà vú thân cận của mẹ Phong Tuyển khi bà còn sống. tộc họ Phong to lớn, ngoài đứa em riêng, Phong Tuyển còn có mấy người chú bác. Lớn lên trong môi trường đầy rẫy bầy sói, cá lớn nuốt cá bé, mà anh có thể lật mình.
Trên con đường đầy hiểm nguy đó, có Tô Khinh Nhiên bên cạnh đồng hành. Thậm chí có mẹ con Phong bày mưu h ã m hại, nhờ Tô Khinh Nhiên âm thầm thám thính được mới giúp anh ta thoát nạn. Sau đó cô ta đã bị trả thù và h à n h hạ đến suýt mất mạng.
Để trở thành người thừa kế duy nhất, người ngoài đồn đại Phong Tuyển là kẻ máu lạnh, thủ đoạn quyết đoán và có thù tất báo. Quả , kết cục của Phong thảm hại. Đám con em nhà giàu năm đó cũng lượt gặp rắc rối.
Chỉ còn lại người và tôi tạm thời yên ổn thì nghe tin Tô Khinh Nhiên vì sự chênh lệch thân phận đã bị bà nội Phong dùng tiền đuổi đi ra nước ngoài.
Phong Tuyển bất chấp đêm tuyết rơi đuổi theo ra sân bay, rồi gặp tai nạn xe hơi và mất nhớ.
Kể từ đó, nhà họ Phong nghiêm cấm tất cả những người xung quanh nhắc đến sự tồn tại của Tô Khinh Nhiên trước mặt anh ta.
với một Phong Tuyển đã quên sạch quá khứ, việc liên hôn giữa đại thế là đôi bên cùng có lợi. Là người thừa kế, anh cũng sẵn chọn một người vợ môn đăng hộ như tôi.
tế tôi chỉ là con riêng của mẹ mang theo khi tái giá vào nhà họ Hứa. Nhà họ Hứa vốn có một cô con gái ruột, nhưng khi còn nhỏ đã bị kẻ thù bắt đi, đến nay tìm thấy.
Nếu không, chuyện liên hôn với nhà họ Phong chắc chắn không đến lượt tôi. Tôi cũng không có quá nhiều lựa chọn.
người bạn cũ sau này còn cảm thán với tôi, nói rằng may mà Phong Tuyển đột nhiên mất nhớ.
Họ còn bảo chuyện về tôi càng không thể ngờ tới, rõ ràng năm xưa vì tôi mà khơi mào sự việc, mà đây lại nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của anh.
Có lẽ vì mấy năm trước tôi đi du học ở nước ngoài, không xuất hiện trước mặt anh ta, cộng thêm có nhà họ Hứa thế lực thâm hậu chống lưng, Phong Tuyển mới đụng đến tôi.
3
Đêm nay tôi ngủ không ngon giấc. Phong Tuyển chạm vào mồ hôi lạnh trên trán mới đánh thức được tôi dậy. Thấy tôi ôm bụng, anh bế xốc tôi lên.
Anh cụp mắt nhìn xuống rồi nhắc nhở: “Ngưng Ngưng, đến kỳ kinh nguyệt của em rồi.”
Nó đến sớm , vốn dĩ kinh nguyệt của tôi cũng không ổn định. Chỉ là này thấy chịu vô cùng. Có một vệt máu nhỏ bẩn ga giường của anh. Tôi nửa nhắm mắt, khẽ nói: “Em xin lỗi.”
Phong Tuyển không hề bận tâm. Anh lấy đồ dùng trong tủ ra, rồi bế tôi vào phòng tắm.
Anh ta với vị hôn thê như tôi chu đáo không thiếu thứ gì. Nhưng đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo đó là sự tự chủ và lý tuyệt . Trước mặt tôi, anh là một người điềm tĩnh, vững chãi.
Một người đàn ông như thế, năm trước lại có thể vì Tô Khinh Nhiên mà mất kiểm soát đến mức gặp tai nạn xe hơi.
Trưa đi , bà nội Phong bảo tôi mang cơm đến công ty cho Phong Tuyển. Khi tôi đến, vừa vặn anh kết thúc cuộc họp.
Phong Tuyển mặc vest chỉnh tề, trước mặt các cấp cao và nhân viên, anh nhận lấy túi thức ăn tôi mang đến rồi đưa cho trợ lý cầm hộ.
Trong số các cấp cao còn có người phụ trách dự án hợp tác của nhà Phong – Hứa, hôm nay đi sau ông ta là một bóng dáng quen mắt——chính là Tô Khinh Nhiên.
Người phụ trách đó chào tôi trước: “Cô Hứa.”
Rồi nói với Phong Tuyển: “Phong tổng, tiểu Tô là trợ lý của tôi, là nhân tài vừa ở nước ngoài về, sau này cô ấy sẽ ở lại Phong Thị để tiện liên lạc hợp tác.”
Một vị phó tổng lớn tuổi thấy tôi cũng đứng bên cạnh trêu chọc Phong Tuyển:
“Phong tổng, nghe nói năm nay anh định kết hôn sao?”
Phong Tuyển cười nhạt đáp: “Tôi cũng đến tuổi lập đình rồi.”
Anh công khai tin vui ngay trước mặt mọi người: “Hôn lễ ấn định vào ba tháng tới, đó sẽ gửi thiệp mời cho mọi người.”
Tôi nhận thấy sắc mặt Tô Khinh Nhiên thoáng nhợt nhạt.
Sau bữa cơm, Phong Tuyển bảo tôi ở lại văn phòng với anh một lát. Tôi cũng có chuyện muốn bàn bạc: “Bà nội muốn em nghỉ việc để tập trung chuẩn bị cho đám cưới.”
Trước đây tôi học nhạc, giáo viên piano tại một trường quốc tế. Bà nội Phong vốn là người nói một là một, không bao cho phép ai trái ý.
Phong Tuyển nhìn ra suy nghĩ của tôi: “Nếu em không muốn, chuyện này để tôi giải quyết.”
Có điều anh cũng đòi hỏi chút “thù lao”. Phong Tuyển không cho tôi từ chối, ngay trong văn phòng, anh áp môi mình lên môi tôi, chậm rãi hôn sâu. Cho đến khi có tiếng gõ cửa bên ngoài.
Trợ lý Giang cầm một tập tài liệu bước vào. Mặc dù thần sắc Phong Tuyển như thường nhưng tôi bị anh ôm trong , hơi thở có chút dồn dập, nhìn qua là vừa xảy ra chuyện gì.
Trợ lý Giang coi như không thấy gì, nói: “Phong tổng, đây là tài liệu về Tô Khinh Nhiên mà anh yêu cầu điều tra.”
Anh điều tra Tô Khinh Nhiên. ở bệnh viện rõ ràng anh tỏ ra không quan tâm, lẽ nào trong anh đã nhận ra điều gì khác lạ?
Sau khi trợ lý Giang đi, Phong Tuyển hỏi tôi: “Ngưng Ngưng, em tại sao tôi lại tìm hiểu về cô gái đó không?”
Tôi lắc đầu.
Phong Tuyển nói: “Anh trai của em đặc biệt tìm tôi, nhờ tôi nới lỏng một chút trong hợp tác này để cho Tô Khinh Nhiên hành. Cô con gái mất tích năm xưa của nhà họ Hứa đã được tìm thấy rồi.”
Tôi không dám tin: “Là Tô Khinh Nhiên sao?”
Đợi tôi thoát khỏi cơn kinh ngạc, anh mới thong thả nói tiếp:
“Tôi là vị hôn phu của em, sau này ta là vợ chồng một thể, đương nhiên tôi nghĩ cho em. Điều tra sớm một chút, nếu cô ta là người chung chừng, tôi có thể bảo vệ em trước.”
Tôi là con riêng của mẹ mang theo khi tái giá, không hề chiếm đoạt thân phận của Tô Khinh Nhiên, nhưng không ngờ định mệnh lại tréo ngoe đến .
Tài liệu chi tiết về Tô Khinh Nhiên viết rằng cô từng được bà vú nhận nuôi. Nội dung chỉ lướt qua như , hoàn toàn không nhắc đến đoạn quá khứ của cô với Phong Tuyển.
Hôn lễ sắp đến, Phong Tuyển tưởng rằng sẽ không còn biến cố gì mới lấy danh nghĩa vị hôn phu để che chở cho tôi.
Nhưng anh không rằng, với sự ràng buộc giữa người năm xưa, khi cô trở về nhà họ Hứa với thân phận thiên kim, cô chắc chắn sẽ muốn đòi lại hôn ước vốn dĩ thuộc về mình.
4
Buổi chiều sau khi về trường dạy học, tôi gọi điện xác nhận với mẹ.
Bà đáp: “Bố dượng con dự định tuần sau, khi con đưa Phong Tuyển về dự tiệc đình mới chính thức công bố. Ngưng Ngưng… mẹ không cố ý giấu con, dạo này cơ thể con có gì bất thường hay chịu không?”
Tôi định nói là cơ thể mình thì có chuyện gì được, nhưng thật trùng hợp, bụng tôi bắt đầu xuất hiện những cơn đau âm ỉ. Kỳ kinh nguyệt này của tôi cũng cứ đứt quãng, lượng ít nhưng lại vô cùng chịu.
Tôi xin nghỉ để đi bệnh viện một chuyến. Giữa tôi và Phong Tuyển hiện các biện pháp an toàn tốt. Cho đến thời gian trước, tôi có đến bệnh viện kê đợt thuốc tránh thai hàng để hỗ trợ điều tiết kinh nguyệt.
Ngồi trong phòng khám sản phụ khoa, bác sĩ cầm tờ kết quả xét nghiệm nói với tôi:
“Có thai được khoảng 4 tuần rồi. Giai đoạn đầu mang thai cũng sẽ có triệu chứng ra m á u sinh lý bình thường.”
Bác sĩ dặn dò kỹ lưỡng: “Nhưng trường hợp của cô cũng cần lưu ý, đã mang thai rồi thì chuyện kia đừng quá thường xuyên và mãnh liệt.”
Tôi giấu tờ kết quả vào trong túi xách.
Đến diễn ra tiệc đình nhà họ Hứa, tôi tìm gặp riêng mẹ mình. Tôi nói chuyện mang thai, mà hỏi trước: “Có mẹ có chuyện giấu con không?”
này bà mới thừa nhận: “Nhà họ Hứa yêu cầu con liên hôn, bố dượng con vì muốn bù đắp cho con gái ruột muốn hủy bỏ hôn ước của con trước đám cưới. Mẹ không muốn họ hy sinh cuộc hôn nhân của con một vô ích. đây hơn một tháng, mẹ đã bảo người giúp việc ở chỗ con đổi thuốc tránh thai của con thành vitamin rồi.”
Một sau, Phong Tuyển đến tìm tôi. Anh bước tới bên cạnh, chạm vào ngón tay tôi rồi nắm lấy, hỏi:
“Sao người lại lạnh thế này?”