Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2 - Cuộc Đời Đao Phủ Trắc Phi

5.

Hôm đó Cố Hưng Phong nghe tin dữ, sau khi bình tĩnh cả mới đi thăm nhà ta hiện tại ở đâu, phụ thân ta hiện tại là quan , chỉ là thanh danh không tốt lắm, vẫn bị người ta mắng đại gian thần.

Quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử, ta ở giang hồ bị mắng, phụ thân ở kinh thành cũng bị mắng.

Biết vị trí cụ thể ta chủ động tìm tới cửa, chưa kể việc cửa rất , sư tử đá ở cửa còn cao hơn ta. Người gác cửa nghe ta báo ý định đến đây thì mỉm cười như hoa rồi chạy tới quản gia.

Quản gia trông như Bính sau khi trải qua thăng trầm của cuộc đời, ta một câu quả nhiên là cha của Bính, ta nói với lão Bính sinh bệnh qua hai ngày mới có thể về, lão còn rất áy náy, định nói Bính về phải đưa hắn tới tạ tội với ta.

Chậc, quy củ thật .

Ta còn chưa vào chính điện, đã nhìn thấy một người phụ xinh đẹp y phục cao quý, đầu đầy châu thúy chạy tới, vừa thấy ta liền khóc, ta đoán không nhầm có thể là mẫu thân của ta.

“Con của ta ——”

Quả nhiên là mẹ ta.

Mẹ ôm ta khóc cũng nói không nên , ta lại không có giác gì , chủ yếu ta rời nhà quá lâu, mấy năm nay vẫn đánh đánh giết giết, thật đúng là không nhớ nhà.

Nhi giang hồ, không thể là bộ dáng này.

Mẹ ôm ta khóc nửa ngày, mới được người khuyên vào nhà, cái là cận hương tình khiếp, hai chúng ta mặt đối mặt một lúc vẫn không biết nên nói cái gì cho phải.

Cũng không thể cứ nhìn chằm chằm mãi, ta thử nói với mẹ: “Nương à, ta về nhà.”

Mẹ ta cầm khăn tay, gật đầu , hai mắt đẫm lệ: “Ừm ừm, về nhà là tốt rồi, mau để nương nhìn con kỹ một .”

Ta và mẹ khách khí hàn huyên hồi lâu, cuối cùng vẫn là ta chủ động người: “Thái tử kia, dự định khi nào cưới ta?”

Mẹ vẻ mặt xấu hổ nhìn ta, trong mắt còn mang vài phần áy náy: “Như , nương thật sự là không có cách nào.”

“Năm con bốn tuổi rời nhà, ta đã thấy có lỗi với con, có thiếu nào không phải ở dưới gối cha mẹ nghĩ đủ phúc mới lập gia đình. Con như vậy, ngay cả một bộ xiêm y ta cũng chưa từng làm cho con. Trước kia ta luôn nghĩ, con xuất sư sẽ về, đến lúc đó ta bồi thường cho con cũng không muộn, ai ngờ thoáng cái đã ba năm, con chưa từng quay về…”

Bà nói xong lại bắt đầu rơi lệ, lên kéo tay ta, ta cúi đầu nhìn tay người, trắng trẻo nõn nà lại nhẵn nhụi, trên móng tay còn bôi Khấu Đan, không ta cầm đao thô ráp, ở gần người còn có mùi thơm nhàn nhạt. Trong nháy mắt ta thậm chí đang suy nghĩ: như năm đó ta không rời khỏi nhà, hiện tại sẽ là bộ dạng gì đây? Có phải cũng như quận chúa ta từng ở Giang Nam, nuôi kim tôn quý, mỗi ngày chỉ son phấn mà rầu rĩ, lúc không có việc gì còn có thể ở trong vườn ngâm thơ.

Nhưng trên đời này không có như, huống hồ, ta cũng không thấy cuộc sống của ta đã từng có cái gì không tốt – – ta còn thiếu nữa đã là minh chủ võ lâm nha!

“Hoàng thượng hạ chỉ, ta cùng cha con thật sự không còn cách nào khác, cha con không phải không nghĩ tới tìm cách, muội muội con thậm chí nguyện ý thay con đi. Nhưng Hoàng thượng hết lần này tới lần khác chỉ định là con, kháng chỉ không tuân là đại tội. Nương không sợ chết, nhưng trong phủ còn có bao nhiêu người, ngươi còn có một muội muội…”

“Nương……”

Ta bối rối trước tiếng khóc của mẫu thân đến nỗi không nghe thấy có người đến. Khi nghe thấy tiếng động, ta nhìn về phía cửa, thấy một tiểu cô nương đang ở cửa, trông nhỏ hơn ta một , đang mặc một y phục màu đỏ. Có vài phần tương tự với ta, nhưng khí chất hoàn toàn bất đồng, nàng như một đóa hoa mẫu đơn nở rộ, xinh đẹp động lòng người.

Tiểu cô nương chạy tới, vẫn còn thở dốc: “Ta không sợ chết! tỷ tỷ không đồng ý gả, cùng lắm thì để ta gả đi, chằng lẽ ta nhìn gia bởi vậy mà bị định tội sao?”

Nàng quay đầu khí thế hung hăng nhìn ta: “Tỷ tỷ uổng phí tính mạng cha mẹ sao?”

Ta suy nghĩ một lúc, ta tựa hồ như có vẻ, chưa từng nói qua không nha?

“Cái kia, ngược lại là cũng không cần ——”

6.

Sau một hồi chân thành bàn bạc, người nhà ta rốt cục tin tưởng, ta là tự nguyện về lập gia đình.

Cha ta nói, của hồi môn chuẩn bị tốt cho ta, mẫu thân ta mấy năm nay vẫn để dành, biết ta võ tốt, còn chuẩn bị hai thanh bảo đao Tây Vực có được, cùng đặt ở trong rương đồ cưới.

Hoàng thượng tương đối gấp gáp, nghe nói ta đã về nhà, đã lập tức định ngày mùng ba tháng sau, cũng chính là tám ngày nữa.

Trước khi thành thân, hoàng hậu phái hai đến dạy ta lễ nghi cung đình.

Ngày đầu tiên hai đến nhà ta, thấy ta liền nhíu mày, giảng cho ta một đống cung quy lộn xộn, so với ở Lôi Âm nghe kinh còn phiền hơn. Còn tốt, màn buông suống bỗng xuất hiện hai người áo đen, chưa đi đến phòng đã bị ta một đao chặt xuống.

Kinh nghiệm đánh nhau của ta dày dặn, còn để lại một người sống, dự định giao cho cha ta một tình huống.

Hai còn đang ngái ngủ nhìn thấy ta nửa mang chém người, so với thị vệ nuôi trong phủ động thủ còn dứt khoát hơn, lập tức thanh tỉnh. Thái độ đối với ta đột nhiên thân thiện, cũng không còn đuổi ta nói cử chỉ của ta thô lỗ thất lễ.

Tám ngày nay ta khá bận rộn, đầu tiên là chém hai thích khách, sau đó lại phát hiện một số rắn độc trong phòng, cơm ăn cũng phát hiện ba loại độc dược, trong đó hai loại hủy dung, một loại chết người.

Chậc, hậu viện thâm trạch này, sinh hoạt còn rất phong phú.

Mùng hai tháng tám, trước khi ta thành thân, mẫu thân cùng ta kề gối nói chuyện, bị ta vô tình cự tuyệt. Chủ yếu là ta sợ nương lại tìm ta khóc, mấy ngày nay ở nhà, mẫu thân vừa thấy ta liền nước mắt lưng tròng, như ta không phải sắp thành gia lập thất, mà là phải bước lên đoạn đầu đài.

đến, mẫu thân trước cửa, kéo tay ta: “Như , trong lòng nương vẫn không thể vượt qua được…”

Ta thở dài một hơi, không biết nói cái gì cho phải.

thật sự là không qua được, vậy thì không cần ta về, đã ta về, cũng không cần phải nói như vậy. Ta kỳ thật biết, nương nói trong lòng, nương quả thật thấy có lỗi với ta, nhưng nương lại càng không phụ thân ta cùng đệ muội ta bởi kháng chỉ phải chịu trách phạt. Đây cũng là chuyện thường tình, dù sao tình có xa gần thân sơ, ta tuy rằng cũng là nhi của nương, nhưng rốt cuộc không phải lên bên cạnh người.

Chỉ là mấy ngày nay thực sự bị bà khóc phiền lòng, nhịn không được nói: “Nương, người đã băn khoăn như vậy, vậy không bằng để cho phụ thân từ chối Hoàng đế đi.”

“Cái này, cái này…” Mẹ ta không nghĩ tới ta hôm nay không an ủi người, thời không nghĩ nào để trả .

“Ý chỉ đã hạ, hôm nay, bây giờ sợ là không có đường đổi ý, phụ thân con cũng là không còn cách nào khác, cũng không thể để cho Như Châu thay con gả đi”

“Vậy sao? Con có xem thánh chỉ, chỉ nói là nhân gia, không nói tên, để Như Châu đi cũng không hẳn không thể.”

Mẹ ta nghe vậy vội vàng lên: “Muội muội con nàng nhát gan lại được nuông chiều từ bé làm sao có thể làm trắc phi được?”

“Đúng vậy nha.” Ta bình tĩnh nhìn nương, rút tay áo của ta từ trong tay người , nghĩ đến là ta nói để cho Như Châu thay ta gả cho Thái tử đâm vào tim nương, tay áo bị siết lại: “Cho nên để cho ta đi vừa vặn thích hợp, dù sao ta xuất thân lỗ mãng, phu tốt lại chịu đánh.”

Mẫu thân ta cũng kịp phản ứng, thời nhận mình đã nói sai: “Nương không có ý này, chỉ là, chỉ là….”

“Nương, người không cần nói với ta những thứ này, ta đáp ứng cũng sẽ không đổi ý, cũng không có ý định để muội muội thay ta thành thân, chỉ là trên đời này không có vẹn toàn đôi bên, người không thể chỉ tìm sự an tâm từ chỗ ta.”

7.

đó mẫu thân vội vã rời đi, ta rốt cục cũng ngủ được một giấc thật ngon.

Ta đáp ứng về thành thân, cũng không phải ta vô tư, chủ yếu là bằng võ của ta, có thể đến phủ Thái tử đợi một năm hoặc nửa năm lại tìm cơ hội rời đi, cũng không mất bao nhiêu thời gian, không cần thiết đánh cược tính mạng của cả nhà.

Ngày sau ta tiếp tục làm đệ pháp giang hồ của ta, phụ thân ta tiếp tục đuổi đại nghiệp gian thần của hắn, chúng ta có tương lai xán lạn.

bằng mà nói, ta ở phủ Thái tử sống coi như không tệ. Thái tử và Thái tử phi vô cùng ân ái, nhưng đối với ta vẫn rất khách khí, là Thái tử.

thành hôn, lần đầu tiên ta và Thái tử mặt, cũng không có gì hay mà trò chuyện. Thái tử nghe nói phu của ta không tệ, chưa từng thấy tử tập võ, rất tò mò.

thỏa mãn lòng hiếu kỳ của hắn, ta lôi hắn ngoài bãi đất trống, biểu diễn một bộ Phong Đao, chém mất một nửa hòn non bộ trong sân.

Nhìn hắn nửa ngày cũng không có ngậm được miệng lại.

“Ái phi, ái phi thật sự là phu tốt.” Thái tử cực kỳ có lệ khen ta hai câu, sau đó biểu tình chân thành tha thiết nói mình còn có vụ chưa xử tốt ngày khác lại đến thăm ta, liền bước chân nhanh chóng rời đi.

Lúc đi cửa viện, ta rõ ràng nghe thấy hắn nhỏ giọng thị vệ bên cạnh: “Phủ Thái tử chúng ta có ai có đao pháp nào tốt hơn nàng không?”

Thị vệ vẻ mặt trầm trọng lắc đầu, biểu tình Thái tử cũng nên trầm trọng. Từ đó về sau, hắn cũng rất ít quấy rầy ta, ngay cả Thái tử phi cũng không thấy đến tìm ta.

Vào phủ mấy ngày nay, tất cả những thích khách hay kẻ đầu độc đến gây rắc rối trước đây đã chết, thái tử cùng thái tử phi có thể không tìm ta sẽ không tìm ta, ta sống còn rất tự tại.

Ngược lại Cổ sư đệ trèo mái hiên hai lần đến thăm ta, viện cớ đến thăm ta là giả, chủ yếu xem ta có chém Thái tử thật hay không, làm khó hắn gần hai trăm cân còn phải trèo nóc nhà, may mà nóc nhà phủ Thái tử này tu sửa còn rất chắc chắn.

Tối nay, Cổ Hưng Phong lại từ trên mái hiên nhảy xuống, mang tin dữ

“Sư tỷ, sư phó truyền tin nói sư huynh xuống núi tìm tỷ.”

Sư đệ ta Tống Trác, là đệ đệ của đương kim hoàng đế, cũng là chất tử của tiên hoàng, bàn về đến, ta bây giờ nên hắn một câu hoàng thúc mới đúng. Đương nhiên ta dám , sợ là hắn sẽ ồn ào lật trời.

Năm ta tám tuổi, hắn được sư thúc ta dẫn lên Thương Cung, nói phụ thân hắn mất sớm, hắn gánh vác cả gia đình, rất là gian nan.

Hắn khi đó lên phấn điêu mài, một hài tử. Ta đau lòng thân thế của hắn, sợ hắn mới đến bị khi dễ, rất chiếu cố hắn. Hắn thế rất thân thiết với ta, ngày ngày đi phía sau ta đại sư tỷ rất nhu thuận, hai chúng ta quan hệ từ trước đến nay rất tốt.

Đến khi ta qua Cửu Khúc Đường thí luyện chuẩn bị xuống núi, trước khi đi đến nói từ biệt với hắn, vậy mà ở trong phòng hắn phát hiện bức họa của ta, hoặc ngồi hoặc hoặc luyện , mỗi tấm có đề tự của Tống Trác, ta đại khái nhìn thoáng qua…

Ta vốn tưởng rằng ta với hắn là tình tỷ đệ thuần khiết, ta coi hắn là huynh đệ, hắn lại tán tỉnh ta!

Lúc tâm trạng ta rối bời, Tống Trác vừa vặn về, thấy ta ngây ngốc trước bàn sách của hắn, vậy mà một cũng không chột dạ, mười phần bình tĩnh:

“Rốt cục bị sư tỷ phát hiện.”

8.

Ngày đó ta thật sự kinh ngạc quá mức, chủ yếu là ta làm sao cũng không nghĩ tới Tống Trác đối với ta lại có tình như vậy, khi hắn mạnh dạn thổ lộ tấm lòng với ta, ta không nhịn được, liền… đánh hắn.

Hắn ngày đó vẫn chưa đánh trả, chỉ là cực kì bi thương ta: “Sư tỷ chán ghét ta như vậy sao?”

Sợ tới mức ta không dám ở lại Thương cung nữa, suốt chạy xuống núi.

Ta vốn định chờ một thời gian, Tống Trác lên một , có lẽ sẽ không có tâm tư này, một thời gian này chính là ba năm.

Ba năm nay ta và Tống Trác chưa từng mặt, nhưng ta biết hắn đã đến thăm rất lần.

Có một lần ta cứu người mà chọn gia nhập giáo Trung Châu, bị sáu đại cao thủ giáo vây quanh, lúc thân bị trọng thương hôn mê, là Tống Trác cứu ta đi, còn tìm thần y Tiêu Dao Cốc chữa thương cho ta.

Tuy rằng hắn không lộ diện, nhưng những ngày đó ta uống thuốc, ăn ô mai là hắn đưa.

Đừng ta sao biết, chính là trực giác của nhân…

Được rồi, kỳ thật là hắn cố ý để cho ta phát hiện, sư đệ ta không làm loại chuyện tốt không lưu danh này.

Ngày thứ hai Cổ Hưng Phong tới, ta được Tống Trác, ở trước cửa sổ của ta – – đệ tử Thương Cung mạch tương thừa (như cùng huyết thống), luôn thích trèo mái hiên.

Ta đẩy cửa sổ , Tống Trác ung dung tự tại ở ngoài cửa sổ nhìn ta, ba năm không hắn cao lên không ít, người nhìn cũng trưởng thành hơn rất , đôi mắt hoa đào nhìn ta không chớp, ta nhìn thấy đột nhiên chột dạ.

“Sư tỷ.”

Hắn nhìn ta cười lạnh một tiếng, chống cửa sổ nhảy vào, sợ tới mức ta lui về phía sau một bước.

Hắn lại nhân cơ hội lại bước thêm một bước, gần như cùng nhịp thở với ta:

“Ta lại không biết sư tỷ thành thân nhanh như vậy, gả cho hoàng chất của ta.”

Ta vội vàng giải thích: “Ngươi đừng hiểu lầm, ta tới đây ở hai ngày, phủ Thái tử ai có thể ngăn cản ta chứ.”

Giải thích xong mới thấy không đúng, ta chột dạ cái gì chứ, ta với hắn cũng không có quan hệ gì mờ ám…… Phải không?

“Ta có thể hiểu lầm cái gì chứ, ta có tư cách gì hiểu lầm sư tỷ đây?”

Hắn bây giờ cao hơn ta không ít, lúc nói này cúi đầu nhìn ta, trong mắt chứa đầy bi thương cùng u oán:

“Ta ngay cả một câu nặng cũng không dám nói với sư tỷ, chỉ sợ sư tỷ tức giận lại là ba năm không .”

Thanh âm hắn nhẹ nhàng, lại làm cho trái tim ta chua xót, ta biết hắn cố ý chọc ta đau lòng, nhưng hết lần này đến lần khác ta lại không còn cách nào với bộ dạng này của hắn.

11.

Tống Trác từ nhỏ đã biết, ta ăn mềm không ăn cứng.

Ngày đó hắn ở trong phòng ta, bi ai ưu sầu nói rất lâu, cái gì mà thuở nhỏ mất cha thân thế đáng thương, cái gì mà sư tỷ ba năm bặt vô âm tín.

Nói đến mức ta ngồi không yên, hận không thể dập đầu tạ tội hắn.

Khi sư phụ dạy ta pháp, nói, chỉ cần có ở trong tay thì không có chuyện gì không làm được.

Nhưng người chưa từng nói cho ta biết, trên đời này sẽ có người, không thể làm tổn thương hay chạm vào, kể cả khi có trên tay.

Ba năm không , tâm tư Tống Trác không thay đổi, ta ngược lại đem chính mình rơi xuống hố sâu.

Ngày đó ta khuyên can mãi mới tiễn vị Phật này đi, lúc trèo cửa sổ đi ngoài hắn vẫn không yên lòng:

“Sư tỷ nói ba tháng sẽ cùng ta đi, không phải là gạt ta chứ?”

“Không lừa ngươi!”

Hắn cũng không nói nào, chỉ ở đó thâm tình nhìn ta, nhìn đến khiến ta nổi da gà, mới gằn từng chữ nói:

“Ta tin sư tỷ.”

Tim ta đập thình thịch, so với lần đầu tiên đoạt giải trong đại hội võ lâm còn đập nhanh hơn. là lần đầu tiên thích người khác, sao Tống Trác lại đặt tâm tư như vậy?

Hắn đi rồi ta mới kịp nhận , ta chỉ nói ba tháng sau sẽ rời khỏi phủ Thái tử, không nói đi hắn mà?

Thời thế đổi thay, sư đệ trưởng thành cũng học tính xấu, lại còn giở trò với cả sư tỷ.

Lòng ta rất đau!

Ngày hôm sau, Thái tử phi tới đưa cho ta trang sức, để cho ta ngày sau gia yến mang trâm cài, ít mang đao lại.

Tùy chỉnh
Danh sách chương