Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi hướng ánh về phía Lạc Lạc, tình cờ bắt gặp ánh cô ấy đang lén lút tôi rồi vội vàng né tránh.
bất kỳ bất ngờ nào, khi liên tưởng những việc ngốc nghếch cô ấy vào sáng nay, tôi liền bước thẳng chỗ ngồi cô ấy, giơ tay .
“ tôi đâu?”
Cô ấy vẫn giữ nguyên bộ dạng vô tội, trợn tròn giả vờ ngây thơ: “Lạc Lạc sao biết được, Lạc Lạc đồ chị đâu, sao chị thể vu oan cho Lạc Lạc chứ.”
xong, nước bắt đầu lấp lánh trong cô ấy.
Chưa kịp cô ấy loạn, tôi liếc thấy một góc giấy A4 trong ngăn kéo cô ấy, nhanh tay rút .
Lạc Lạc lao tới muốn giành , nhưng muộn một bước.
Tôi cầm ghi tên mình, run rẩy.
mà thầy giáo căn dặn tôi phải cẩn thận khi điền, bây giờ bị viết, vẽ đầy dòng chữ lộn xộn bằng bút đen và đỏ, giữa dòng còn xen lẫn vài chữ “ .”
Tôi hoa cả , Lạc Lạc gắng mở to đôi vô tội, thể kiềm chế được nữa, tôi liền ném vào mặt cô ấy.
Lạc Lạc ngờ phản ứng tôi dữ dội như vậy, ngẩn tại chỗ.
Tôi run lên, lớn tiếng quát vào mặt cô ấy: “Cô đầu óc vậy, tôi giấy rất quan trọng, tại sao cô nó nháp!”
Lạc Lạc hồi thần , nhanh chóng cúi đầu tỏ vẻ đáng thương: “Tôi biết đây là gì, chỉ vì tôi hết giấy nháp, tất cả là tại tôi ngốc nghếch.”
Cô ấy đang đi về phía chúng tôi, nước từng giọt rơi xuống, giọng cô ấy ngọt ngào khó chịu.
“ , anh mau giúp Lạc Lạc, Lạc Lạc bị oan, thật tủi thân quá.”
lạnh lùng cô ấy, thốt hai chữ: “Ngốc nghếch.”
xong, anh ấy quay sang an ủi tôi: “Về chuyện , chúng ta sẽ tìm thầy giáo nghĩ cách giải quyết, bây giờ thời gian cãi nhau với đồ ngu .”
Lạc Lạc thể tin rằng cô ấy luôn mơ tưởng như vậy với mình, nên lời: “ , Lạc Lạc lần thật sự rồi, sẽ bao giờ tha thứ cho anh nữa!”
bạn xung quanh nghe thấy chuyện liền kéo an ủi tôi, trong lúc đó, qua khoảng trống đám đông, tôi thấy ánh gian xảo Lạc Lạc.
Tôi nén cơn muốn đập c.h.ế.t cô ấy, nhặt lên và giơ trước mặt mọi : “Thầy giáo rằng chỉ một bản, nếu mất thì thể , và dặn tôi phải cẩn thận. Nhưng Lạc Lạc tự ý nó bàn tôi mà sự đồng ý, rồi dùng nó nháp, hành động khác gì với việc ăn cắp chứ?”
bạn nghe tôi xong, Lạc Lạc bằng ánh khinh bỉ.
Lạc Lạc vẫn vẻ đáng thương: “Lạc Lạc chỉ là ngốc nghếch bẩm sinh, sao mọi đối xử với tôi ác như vậy, Lạc Lạc sợ lắm.”
Cô ấy hề nhắc việc mình tự ý bàn tôi, mà đóng vai nạn nhân.