Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ là tường chịu lực của căn 1502.”
“Theo thiết kế ban …”
“Cấp độ bê tông ở phải đạt C35.”
“ hôm qua tôi đã nhờ bạn làm trong ngành hỗ trợ kiểm tra sơ bằng máy đo hồi弹.”
“Kết quả thấy…”
“Cường độ bê tông ở thậm còn chưa tới C25.”
Sắc mặt người thợ lập tức trắng bệch.
Tôi không để ý tới ông ấy mà tiếp tục sang bản vẽ điện nước khác.
“Còn chỗ .”
“Đường cứu hỏa chính.”
“Trên bản vẽ ghi rất rõ…”
“Bắt buộc phải thép liền mạch đạt quốc gia, độ dày thành không dưới 4,5 mm.”
“ hôm qua…”
“Ở đoạn tường bị đập ra, phần lộ bên trong…”
“Tôi thước cặp đo thử…”
“ 3,2 mm.”
“Hơn nối còn loại ren xoáy phổ thông rẻ tiền nhất…”
“Ngay cả xử lý chống ăn mòn cơ bản không .”
“Còn .”
Tôi lật sang trang bản vẽ khác.
“Cáp điện chính trong giếng kỹ thuật…”
“Theo thiết kế phải là loại chống cháy cấp A.”
“ tình trạng thực tế…”
“Ngay cả lớp phủ chống cháy cơ bản nhất không .”
Mỗi tôi ra…
Trán người thợ già thêm tầng mồ hôi lạnh.
Còn sắc mặt luật sư Lưu…
Đã từ cứng đờ chuyển hẳn sang xanh mét.
Cô ta chằm chằm xấp bản vẽ trong tôi.
Trong mắt đầy kinh hãi và sợ hãi.
Cô ta không ngờ…
Trong tôi thứ .
Càng không ngờ…
Tôi hoàn toàn không phải đang “làm mình làm mẩy vì tức giận”…
Mà thật sự đã phát hiện ra mạng.
Tôi không dừng .
Trực tiếp giơ xấp bản vẽ lên trước toàn kính truyền thông.
Giọng vang rõ và lạnh đến mức khiến người ta sởn gáy.
“Mọi người nghe rõ.”
“Kim Nguyên Property biến tôi thành ký túc xá…”
“Đó là quản lý.”
“ chủ tư trong quá trình xây dựng…”
“Ăn bớt vật liệu.”
“ hàng kém lượng thay hàng đạt .”
“Thậm còn động động chân vào hệ thống cứu hỏa và kết cấu chịu lực…”
“Thì chuyện đã không còn là quản lý rồi.”
“Từ tới cuối…”
“ là hành vi phạm tội.”
“Bọn đang lấy tính mạng của cả tòa …”
“Lấy mạng sống của hàng trăm hộ dân ra làm trò đùa!”
Tiếng của tôi vang vọng khắp hành lang trống trải.
Mạnh tới mức khiến người ta lạnh cả sống lưng.
Dì Trần và những chủ hộ khác hoàn toàn chết sững.
xấp bản vẽ trong tôi…
Rồi xuống nền dưới chân mình.
Trong mắt còn sợ hãi cùng phẫn nộ.
“Trời ơi…”
“Tường chịu lực không đạt ?”
“ cứu hỏa bị ăn bớt?”
“Nếu xảy ra cháy thật thì cả tòa chúng ta chết hết mất!”
“Đúng là chủ tư thất đức!”
“Trả !”
“Phải trả !”
Hoảng loạn và giận dữ lan ra trong nháy mắt như virus.
Luật sư Lưu hoàn toàn mất bình tĩnh.
Cô ta lao tới giật lấy bản vẽ trong tôi, miệng gào lên:
“Cô bậy!”
“ là giả!”
“Cô đang vu khống!”
Tôi nhẹ nhàng nghiêng người đã tránh được cô ta.
“Luật sư Lưu.”
“Đừng vội.”
Tôi cô ta, cười đến mức giống con quỷ đang từ từ kéo người khác xuống vực sâu.
“Tôi vẫn chưa hết đâu.”
“Tối hôm qua…”
“Tôi đã đóng gói toàn bản vẽ …”
“Cùng ảnh chụp và video tại hiện trường…”
“Gửi tới trạm giám sát lượng công trình trực thuộc Sở Xây dựng thành phố.”
“Hơn …”
“Tôi còn danh nghĩa cá nhân để tố cáo bằng tên thật…”
“Rằng dự án Kim Nguyên Phủ của tập đoàn Kim Nguyên tồn tại lượng công trình nghiêm trọng và nguy cơ mất an toàn.”
“Tính thời gian thì…”
“Người của chắc sắp tới rồi.”
Ngay lúc tôi vừa dứt lời.
Từ dưới lầu bỗng vang lên vài tiếng còi xe sắc nhọn.
Từ xa tới gần.
11
Tiếng còi cảnh báo giống như lưỡi hái tử thần…
Xé toạc bầu không khí giả tạo cuối cùng còn sót .
Sắc mặt luật sư Lưu lập tức trắng bệch không còn chút máu.
Cô ta lảo đảo lùi về sau hai bước.
Không dám tin tôi.
Môi run lên liên tục không thể nổi câu.
Tất cả sự bình tĩnh.
Tất cả tính toán.
Tất cả cảm giác ưu việt của cô ta…
Trong khoảnh khắc đều bị nghiền nát hoàn toàn.
Cô ta vốn rằng tôi là chủ hộ khó chơi.
đòi thêm tiền.
xả giận mà thôi.
cô ta tuyệt đối không ngờ…
Ngay từ …
Mục tiêu của tôi đã không phải cô ta.
Thậm không phải Tôn Đức Hải.
Mục tiêu của tôi…
Là toàn tập đoàn Kim Nguyên.
Thứ tôi không phải tiền bồi thường.
Không phải lời xin lỗi.
Mà là bọn phải trả cái giá đau đớn nhất sự kiêu ngạo và lòng tham của mình.
Cửa thang máy lần mở ra.
Lần bước ra là vài nhân viên mặc đồng phục với vẻ mặt nghiêm nghị.
Người dẫn đeo bảng công tác trước ngực ghi rõ:
“Sở Xây dựng thành phố – Trạm giám sát lượng.”
Phía sau còn vài cảnh sát đi cùng.