Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Cuộc gọi lúc nửa đêm từ an báo con gái Minh Anh bắt vì tội người.

Càng bàng hơn khi biết người chính tình nhân hắn.

Tại cảnh sát, đối mặt bộ mặt tạo người bội bạc sự trơ trẽn kẻ thứ ba, Minh Anh không hề sụp đổ. Vỏ bọc người vợ nhu mì sụp đổ, nhường chỗ cho sự kiên nghị lùng. Cô không cầu xin, không khóc lóc, mà quyết định dùng chính tình huống trớ trêu làm đòn bẩy.

– Tờ đơn ly hôn , ký hay để tôi gọi báo chí?

—-

Đồng hồ trên tường điểm mười hai giờ đêm. Tiếng chuông điện thoại bàn bất ngờ reo lên inh ỏi, chói tai không gian tĩnh mịch căn nhà. Minh Anh giật mình tỉnh giấc, trái tim đập loạn xạ. Ai lại gọi vào giờ ?

Cô nhấc máy, An Nhiên đầu dây bên kia nghẹn ngào, đứt quãng.

ơi… con… con an…

– Cái gì?!

– Con nhau… bắt rồi…

Minh Anh cảm giác như dòng điện chạy qua người, bàng mức suýt rơi điện thoại. An Nhiên đi nhau? an?

– Ai? Ai ? Sao lại thế?

An Nhiên càng thêm nghẹn lại, mang theo sự phẫn nộ tột cùng.

– Bố… bố dì ghẻ!

– …

– Con không chịu nổi! Con thấy họ… họ cùng nhau… con không kìm được!

Minh Anh sững sờ. “Bố dì ghẻ”. Cú sốc lớn hơn mọi thứ cô từng tưởng tượng. Nó không sự phản bội, nó sự phơi bày trần trụi nhất, đau đớn nhất, ngay trước mặt con gái cô. cảm giác vừa như đ.ấ.m mạnh vào ngực, vừa như cô vỡ vụn. Nhưng vài giây ngắn ngủi. Bàng qua đi, sự lẽo kiên nghị nhanh chóng thế chỗ.

an nào? Nói rõ địa cho .

phố H, số… số 123…

Minh Anh ghi lại địa , nói đã hoàn toàn bình tĩnh mức đáng sợ.

– Được rồi. Con yên . ngay.

Cô cúp máy. Đứng lặng giữa căn phòng tối, mặt từ ngơ ngác chuyển sang băng. Sụp đổ ư? Khóc lóc ư? Không. Đây không phải lúc cho những thứ yếu mềm . Đây lúc phải đối mặt. Đối mặt sự thật tàn nhẫn về người , đối mặt hậu quả hành động bốc đồng con gái.

Nhanh chóng thay quần áo, Minh Anh lao ra khỏi nhà. Con đường đêm vắng lặng. Đầu óc cô trống rỗng những suy nghĩ, còn lại duy nhất mục tiêu: , tìm hiểu mọi chuyện, bảo vệ An Nhiên.

an. Ánh đèn neon trắng lẽo rọi xuống khu vực giải quyết sự việc, nơi vài người làm việc. Minh Anh nhìn thấy An Nhiên ngồi góc trên chiếc ghế băng, khoanh tay trước ngực, trông bướng bỉnh nhưng đôi mắt vẫn lộ sợ hãi.

Cách không xa, Nam nói chuyện viên cảnh sát. Nét mặt anh vừa bực bội vì làm phiền, lại vừa cố giữ bình tĩnh, đạo mạo thường ngày. Bên cạnh anh người phụ nữ. Mái tóc dài, chiếc váy đỏ… Minh Anh nhận ra ngay lập tức. Thùy Linh. Người mà cô đã lờ mờ nghi ngờ bấy lâu. Cô nép vào cánh tay Nam, vờ đau khổ, thỉnh thoảng lại nhìn trộm về phía An Nhiên ánh mắt đầy oán giận.

Nam ngước lên, nhìn thấy Minh Anh bước vào. mặt anh thoáng giật mình, sự bình tĩnh tạo tan biến giây lát. Rồi anh lập tức chuyển sang vai ‘người khổ tâm’, tiến lại gần lo lắng tạo.

– Em sao lại đây? Giờ rồi… Chuyện nhỏ thôi mà, anh giải quyết rồi. Đáng lẽ em cứ ngủ đi chứ.

điệu , cách diễn xuất vụng về khiến Minh Anh thấy ghê tởm. Cô không trả lời, lờ đi anh như người xa lạ. Bước thẳng chỗ An Nhiên, cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai con gái. Bàn tay An Nhiên ngắt.

– Con không sao chứ?

An Nhiên ngẩng đầu lên nhìn , đôi mắt đỏ hoe.

Minh Anh quay sang viên cảnh sát quan sát họ, mặt nghiêm nghị.

– Xin lỗi làm phiền anh. Tôi cháu. cũng vợ người hại… à không, người liên quan vụ việc .

Tùy chỉnh
Danh sách chương