Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
11
Lần tiếp theo tôi gặp lại Lộc Lâm Thâm là chuyện của một tuần sau đó. gõ cửa vang lên, làm phiền giấc mộng đẹp của tôi.
“ Ninh, nếu mày đi chạy bộ buổi còn quên mang chìa khóa dì sẽ-” Năm chữ “đánh chec mày mới thôi” cứng ngắc lại ngay cổ họng tôi.
“Lộc Lâm Thâm? Sao anh lại tới đây?”
Anh mặc phong phanh, chiếc áo khoác đen còn vắt trên tay, làn tuyết mỏng làm ướt mấy sợi tóc mái trước trán, đôi nhợt nhạt.
“Mang bữa cho .” Anh giơ tay lên, đưa cho tôi túi bánh áp chảo còn đang bốc nghi ngút.
“…”
Tôi ngẩn người ba giây. Đêm qua vì ngủ tôi nằm lướt TikTok, thèm quá có đăng một bài lên trang cá nhân rủ bạn bè đi ăn thử.
Nhưng tôi nhớ rõ mình đã chặn Ninh rồi , lẽ nó còn tai mắt sao?
Mở điện thoại ra, giao diện WeChat hiện lên một thông báo đỏ.
“Dì nhỏ, bánh áp chảo có ngon không? [Hóng hớt]”
“…”
Tôi thời cạn lời.
Chắc chắn là Lộc Diệu Diệu đã bị Ninh dạy hư rồi!
Mùi thơm của đồ ăn lan tỏa trong không , trên đĩa xếp chồng chất như núi, gần như mỗi hương vị đều được mua một phần.
“Nhiều thế này, anh định cho heo ăn đấy à?” Tôi kéo một chiếc ghế trống ra, bất lực nói: “Cùng ăn đi, đừng có lãng phí.”
Lộc Lâm Thâm dường như không ngờ tôi lại đưa ra lời mời, bước chân định rời đi còn chưa kịp nhấc lên đã vội thu lại, trông có chút buồn cười.
Anh rót cho tôi một đĩa giấm nhỏ, ôn tồn bảo: “ ăn đi, anh không đói lắm.”
“Mấy bộ Hải Lam Chi Mê?”
“Cái gì cơ?” Anh nghi hoặc hỏi lại.
Tôi liếc nhìn anh đầy ẩn ý: “Tiền mua chuộc Lộc Diệu Diệu ấy.”
Anh phản ứng lại ngay: “Mười bộ.”
Tôi bĩu , thản nhiên đáp: “Thông tin của tôi cũng đáng giá thật đấy.”
tâm trạng tôi không tệ, khóe anh nhếch lên, thuận tay xé một gói đường rắc bát nước chấm của tôi.
“Lúc nãy cho đường rồi .”
Bầu không bỗng chốc ngưng đọng trong giây lát.
“Cho rồi sao?”
Bàn tay anh đang lơ lửng giữa không trung, khẽ run rẩy.
Cuối cùng anh cười gượng: “Dạo này anh ngủ, trí nhớ cũng kém đi.”
12
Mọi lời quan tâm đều nghẹn lại nơi cổ họng. Đôi đũa của tôi chọc chọc chiếc bánh , làm bắn ra vài giọt nước súp: “Chú ý nghỉ ngơi đi.”
Anh lấy khăn giấy lau sạch vết bẩn, khẽ “ừm” một . Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi rất lâu, khiến tôi cảm tự nhiên.
“Dì nhỏ, sao hôm dì dậy sớm thế? Lại còn không đóng cửa ?”
Cái giọng vịt đực của Ninh vang lên trong buổi yên tĩnh nghe đặc biệt chói tai.
Toi rồi!
Quả nhiên, giây sau, nó nhìn nhìn tôi rồi lại nhìn nhìn Lộc Lâm Thâm, xong chân định chuồn lẹ. Nhưng đã bị tôi tóm lấy cổ áo.
“ Ninh, lại đây ăn , ăn xong dì đưa mày đi học.”
“Đừng đừng đừng, con tự đi là được rồi.” Ninh nở một nụ cười nịnh bợ với Lộc Lâm Thâm: “Dì nhỏ cứ ở nhà tiếp chú hai đi.”
“…”
Mấy hôm trước còn gọi chú Lộc, hôm đã đổi miệng gọi chú hai rồi.
“Mày có biết loại người như mày nếu sống ở thời chiến sẽ gọi là gì không?” Tôi cười lạnh một .
Người đối diện tôi khẽ bật cười.
“Để anh đưa hai người đi, Diệu Diệu hôm cũng có lớp học thêm, tiện đường.”
Tự nguyện đến làm tài xế sao?
Một kẻ có kỹ năng lái xe suýt soát mới qua môn như tôi đương nhiên là không từ chối rồi. Bên trong xe ấm áp, loa đang phát một bản nhạc cũ – “Người tình cũ”.
“Dì nhỏ.” Lộc Diệu Diệu từ ghế sau ghé sát tai tôi thầm: “Chú hai lâu như vậy rồi, hôm mới là lần đầu tiên chú ấy chịu đưa cháu đi học đấy.”
Tôi rất ngạc nhiên: “Dì nhớ năm tốt nghiệp cấp ba là anh ấy đã có bằng lái rồi .”
Lộc Diệu Diệu “phụt” một rồi cười.
“Ý của cháu là,” con bé hạ thấp giọng hơn , “chú ấy muốn ở bên cạnh dì thêm một lát thôi.”
“…”
Xác nhận rồi, ma lực của mười bộ Hải Lam Chi Mê lớn thật sự.
Lộc Lâm Thâm nhìn con bé qua gương chiếu hậu: “Lộc Diệu Diệu, tan học không cần gọi điện cho chú đâu, tự đi nhà đi.”
Sau đó anh quay sang nhìn tôi ở ghế phụ: “Tối đi ăn đồ nướng không?”
Tôi còn chưa kịp đồng ý hai nhóc tì ở ghế sau đã bắt đầu phản đối.
“Vãi! Cẩu lương kìa!”
“Hứ! Thiên vị quá đáng!”
“…”
Tôi ngượng đến mức muốn đào một cái lỗ để chui xuống cho rồi. Nhưng ai ngờ trên đường đi lại xảy ra chút chuyện.
Sau một cú rẽ gấp, tôi nắm chặt dây an toàn vì chưa hoàn hồn, vội vàng quay lại trấn an hai đứa trẻ, rồi mới ngạc nhiên nhìn sang anh. Lộc Lâm Thâm nhỏ giọng xin lỗi, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, trông anh cứ như thể sắp bóp nát cái vô lăng đến nơi.
“Anh không sao chứ?” Tôi cuối cùng cũng không nhịn được lo lắng: “Nếu mệt quá để tôi lái cho?”
Anh im lặng vài giây, tự giễu cười một , dùng giọng điệu nhẹ nhõm nói: “Không sao, chỉ là lâu quá không lái tay lái bị cứng thôi.”
13
Ngôi trường nằm gần biển, cạnh đó có một bãi cát. Những con sóng cuộn theo làn không mặn nồng hôn lên bãi cát mịn, bầu không vô cùng dễ chịu.
Tôi vươn vai một cái: “Từ ngày làm kiếp làm thuê, mỗi giây phút của kỳ nghỉ đều thật xa xỉ.”
Lộc Lâm Thâm cởi áo khoác trải lên bãi cát thô: “Ngồi đi, thả lỏng một chút.”
“Không ở đây đúng là không tệ.” Tôi cũng khách sáo với anh, cứ thế tự nhiên ngồi xuống, “Anh thường xuyên đến đây à?”
Anh khẽ gật đầu, ánh mắt ôn hòa bình thản rời khỏi khuôn tôi, hướng biển khơi.
Trống rỗng và vô hồn.
Tôi giơ tay quơ quơ trước anh: “Này, đừng nghĩ ngợi , vừa rồi phải không sao đó sao, nửa quãng đường sau anh lái xe rất vững .”
Bàn tay đang buông thõng bên sườn của anh khẽ siết chặt thành nắm đấm, đầu ngón tay trắng bệch.
“Văn Khê, sau khi thủy triều xuống, ở đây sẽ có rất nhiều sò.”
sò ư?
Tôi nhìn quanh quất, một đợt sóng vừa rút đi, trên cát quả nhiên lộ ra những ụ nhỏ nhấp nhô.
“Oa, thật này.” Tôi đứng dậy phủi phủi cát mịn trên chân, “Vậy anh ra khu đồ nướng đợi chút đi, tôi đi nhặt một ít!”
“Được.” Một đáp lại hư ảo lọt tai tôi.
vì do gì, tim tôi chợt dâng lên một nỗi xót xa.
Tôi lắc đầu, quả nhiên đi biển là dễ bị ’emo’ , đến cả người khô khan như anh ta cũng bắt đầu biết buồn xuân thương thu rồi.
Sóng không lớn, sò cũng vùi không sâu, tôi rửa sạch lớp cát còn sót lại trong nước biển, đó là một chiếc trai ngọc hình chú chó nhỏ.
Trông cũng xứng với cái tên “đồ đàn ông tồi” kia đấy.
Từ khóe mắt, tôi thoáng Lộc Lâm Thâm đang bóp cổ tay ngồi yên tại chỗ.
“Ơ? Anh chưa đi à?” Tôi giả vờ đi tới, thản nhiên đưa sò cho anh, “Cái đó… xem như quà cảm ơn vì anh đã đưa tôi tới đây chơi.”
Đôi mắt anh ánh lên tia cười nhìn tôi, đưa tay đón lấy: “Văn Khê, đang dỗ anh vui đấy à?”
“Đúng vậy.” Tôi bĩu , “Anh cứ trưng ra cái vẻ đưa đám đó, một lát tôi nuốt cơm không trôi . Huống hồ, chúng ta dù sao cũng là bạn cũ quen biết nhiêu năm rồi…”
Anh khẽ xoa đầu tôi, gói chiếc sò lại rồi cất túi áo, đứng dậy đi khu phố đồ nướng.
Tôi theo sau anh: “Có được ăn tỏi không?”
Anh nhíu mày: “… Tốt là không .”
“Tại sao!?” Tôi giơ cờ trắng phản đối.
Anh chỉ tay khu vực náo nhiệt: “Chủ quán ở đó toàn là trai đẹp thôi.”
14
Lộc Lâm Thâm đứng ở khu đồ nướng nướng móng giò cho tôi. Thỉnh thoảng lại có mấy cô nàng dáng người nóng bỏng nhìn anh với ánh mắt rực lửa.
“Thưa anh, có thể thay bạn xin phương thức liên lạc của anh được không ạ?”
“Xin lỗi.” Lộc Lâm Thâm chỉ tay tôi, mỉm cười từ chối, “Điện thoại của tôi đang ở chỗ bạn gái rồi.”
Cô gái nhìn tôi một cái, lộ ra vẻ tổn thương rồi rời đi. Tôi nhướng mày nói: “Lấy tôi ra làm lá chắn, đã hỏi ý kiến tôi chưa?”
Anh đưa móng giò đã nướng chín cho tôi, chỉ chiếc áo khoác trong lòng tôi.
“Thật sự đang ở trong tay , không tin tự sờ thử xem.”
“…”
Sờ sờ.
tôi thực sự móc điện thoại ra, Lộc Lâm Thâm như sực nhớ ra điều gì, định giơ tay ngăn cản.
“Đợi đã–“
Nhưng đã không kịp , giây tiếp theo, Face ID của tôi trực tiếp mở khóa màn hình. Những dòng ghi chú dày đặc hiện ra trước mắt.
Thời gian hiển thị: 4 giờ 14 phút sớm ngày hôm qua.
“Khê Khê ăn bánh áp chảo thích chấm giấm, tốt là rắc thêm ít đường cát.”
“Thích ăn cá hồi, tôm ngọt, bít tết, lẩu, trà sữa Macchiato Bốn Mùa.”
“Ghét kem tươi, gừng; dị ứng kiwi, dị ứng phấn hoa.”
“Kỳ kinh nguyệt khoảng ngày 15 hàng tháng, kéo dài năm ngày.”
“Sinh nhật 28/02, ngày kỷ niệm 28/08.”
“…”
Tôi thời không nói lời: “Anh ghi lại những thứ này làm gì?”
Anh sững sờ tại chỗ, mấp máy : “Sợ sau này sẽ quên.”