Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://thinhhang.com/cuoc-hon-nhan-co-hai-dia-chi/chuong-1
“…Lưu nào cơ?”
Tôi quay lại, thẳng mắt anh ta.
“Anh không biết Lưu là ai à?”
Sắc mặt anh thay đổi.
“ à, em… em sao lại…”
“Em biết bằng cách nào đúng không?” — tôi nói thay cho anh — “Anh đang hỏi vậy phải không?”
Anh không đáp.
Tôi rút điện thoại, mở album ảnh, đưa bức hình chụp hôm trước cổng mẫu giáo.
Anh ta màn hình, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
“ à, anh có thể thích—”
“Anh thích .”
“Cô … cô là nghiệp anh. Anh giúp cô đón thôi—”
“Trần Chí Viễn.” — tôi ngắt lời — “Anh tôi là đồ ngốc à?”
Anh ta chết sững.
Tôi lấy lại điện thoại, mở phần lịch sử ngân hàng.
“ năm, 147 lần . Tổng cộng 870 . Người nhận: Lưu .”
Mặt anh ta tái mét.
“Em… em xem tài anh?”
“Đúng vậy.”
“Em làm vậy là xâm phạm quyền riêng tư !” — anh ta gắt lên.
Tôi anh, đột nhiên cảm thấy thật nực cười.
“Anh bao nuôi bồ năm, tiêu 870 tiền chồng mình, mua nhà 1,2 triệu, sinh riêng.”
Sắc mặt anh ta lại đổi.
“Mà bây giờ anh bảo tôi tra tài là… xâm phạm quyền riêng tư?”
“Anh…”
“Trần Chí Viễn, 870 , 147 lần . Anh gọi là ? Trợ cấp công tác à?”
Anh há miệng, không nói nổi một lời.
“Còn nhà?” — tôi tiếp tục — “Dương Quang Gia Viên, tòa 5, căn 502. 1,2 triệu, đặt cọc 500 từ tài anh. Nhà đứng tên Lưu , nhưng hợp có chữ ký anh.”
Sắc mặt anh ta lúc này hoàn toàn sụp đổ.
“Em… em tra …”
“Đúng.” — tôi nói — “Tôi tra .”
“ à, nghe anh thích—”
“Anh thích cái ?”
“Anh… anh cũng cách …” — giọng anh ta nhỏ lại — “Anh phải lo cho cả hai , thật sự rất mệt mỏi…”
“Mệt?” — tôi nhếch môi.
“Em không biết anh chịu bao nhiêu áp lực đâu, công việc, gia , … cô …”
“ cô ?” — tôi cười lạnh — “Lúc anh ngủ với cô ta, có đến này không?”
“Anh…”
“Khi anh làm bố , có tới Tiểu Vũ năm không gặp cha?”
“Anh…”
“Khi anh cho cô ta 870 , có tới tôi mỗi tháng được 5 , phải nuôi , gánh vác cả nhà, hầu hạ mẹ anh?”
Anh ta cúi đầu.
“Trần Chí Viễn.” — tôi anh — “Tôi hỏi anh một câu.”
Anh ngẩng đầu lên.
“Đứa bé … là anh phải không?”
Anh không nói.
Nhưng im lặng anh chính là câu trả lời.
Tôi gật đầu.
“Được.” — tôi nói — “Tôi hiểu .”
“ à, em nghe anh nói—”
“tôi nghe .” — tôi đứng dậy — “Giờ đến lượt anh nghe tôi nói.”
Anh ta sững người.
“Tôi ly .”
“Cái ?” — anh ta bật dậy — “Không được!”
“Tại sao không được?”
“Anh không ý!”
“Anh không ý?” — tôi bật cười — “Anh anh còn tư cách để không ý à?”
“Lâm Vãn, em bình tĩnh lại —”
“Tôi rất bình tĩnh.” — tôi rút điện thoại — “Bình tĩnh nhất từ trước tới giờ.”
Anh ta tôi bằng ánh mắt khác.
“Em thế nào?”
“Rất đơn giản.” — tôi đáp — “Ly thuận tình. Nhà để tôi, để tôi. Anh tay trắng.”
“Em điên à?” — anh ta gào lên — “Dựa đâu?”
“Dựa việc anh ngoại tình trong nhân, tài sản, gian lận vay mua nhà.”
“Gian lận cơ?”
“Khi anh mua nhà, anh khai báo chưa kết . Trong khi đã có . là gian lận vay vốn.”
Anh ta lại tái mặt.
“Em… em đang uy hiếp anh?”
“Tôi nói sự thật.”
“Lâm Vãn, em đừng có quá đáng!”
“Tôi quá đáng?” — tôi thẳng mặt anh — “Anh ngoại tình năm, tiêu 870 , mua nhà 1,2 triệu, sinh . Anh nói xem ai quá đáng?”
Anh câm lặng.
“Anh kỹ .” — tôi cầm lấy túi xách — “Ly thuận tình là kết cục dễ chịu nhất. Nếu tòa, mọi chuyện phanh phui , anh mặt mũi ai mới khó coi?”
“Em đâu?”
“ ngoài ở vài ngày.” — tôi nói — “Tôi không thấy anh.”
Tôi bước cửa, dừng lại, ngoái đầu.