Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Tôi đăng ký vào học Thanh, đó là ước mơ từ nhỏ của tôi.

Còn nguyện vọng của Hạ Nhiễm Nhiễm, tôi nhờ chuyển lời ta, tôi chưa điền giúp, và sẽ không điền.

Cuộc đời ta từ nay về sau chẳng quan gì đến tôi nữa.

đầu dây bên kia im lặng rất lâu, cuối cùng : “Vi Vi, cậu thực sự thay đổi rồi.”

Tôi mỉm : “Không phải thay đổi, là tỉnh ngộ rồi.”

Thời gian thấm thoắt trôi, chớp mắt đến mùa tựu tháng Chín.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống mặt đất, khuôn viên học Thanh vẫn luôn đẹp như vậy.

Tôi kéo vali trong khuôn viên .

cạnh tôi lanh chanh líu lo: “Vi Vi, cậu xem sao hai đứa mình lại có duyên thế nhỉ, tiểu học, cấp hai, cấp ba đều học chung, giờ lên học vẫn chung một !”

Tôi bật nhìn : “Là do tự cậu thi đỗ vào đây, quan gì đến tớ chứ.”

khoác tôi, đột nhiên hạ giọng:

“Đúng rồi Vi Vi, cậu có Phó Tư đâu không?”

chân tôi khựng lại một nhịp, ngay lập tức trở lại bình thường: “Không , không muốn .”

cẩn thận quan sát thái độ của tôi:

“Cậu học Nam , ngay sát bên cạnh đây.”

“Vi Vi, cậu dường như vẫn luôn tìm cậu. ngày tựu cậu gọi tớ ba cuộc, bảo là cậu chặn cậu rồi, muốn xin phương thức lạc của cậu…”

Tôi mỉm với :

“Không cần thiết, tớ sẽ không có bất kỳ hệ nào với cậu ta nữa.”

**8**

Mùa thu học Thanh là mùa thu đẹp nhất tôi từng .

Lá bạch quả trải đầy trên con đường chính. Tôi ôm sách trên đường đến thư viện, lần đầu tiên cảm ngay cả hơi thở trở nên nhẹ nhàng đến thế.

Hóa ra những ngày không có Phó Tư , trời chẳng sập xuống được.

mấy tháng nay tôi thay đổi rất nhiều, hay hơn, thích chuyện hơn.

Tôi suy nghĩ một chút, có lẽ là vì không cần phải dè dặt đoán ý một người, không cần vì bảo vệ lòng tự tôn của ai đó khiến bản thân phải chịu uất ức nữa.

Tuần thứ ba sau ngày khai giảng, tôi tự học thư viện đến tận lúc đóng cửa.

Lúc ra khỏi cổng lớn, tôi lại thoáng một bóng dáng quen thuộc đứng dưới ngọn đèn đường.

Là Phó Tư .

chân tôi khựng lại, rồi nhanh chóng phục dáng vẻ bình thường, tiếp tục về phía .

“Thẩm Vi.”

Cậu ta gọi tên tôi, giọng khản đặc.

tôi không hề dừng lại.

Cậu ta nhanh đuổi theo, chặn lại mặt tôi.

Đến gần tôi mới nhìn rõ dáng vẻ của cậu ta, quầng thâm thẫm đen dưới mắt, cả người gầy trông .

“Tôi… có chuyện muốn với cậu.”

Tôi lách người định tiếp, cậu ta vô thức đưa ra cản lại:

“Tôi cậu không muốn gặp tôi. Thẩm Vi, tôi năm phút thôi, chỉ năm phút.”

Ánh đèn đường kéo cái bóng của cậu ta dài thật dài. Cậu ta cứ đứng đó, như một cái cây bị gió thổi rạp cả lưng.

Tôi nhìn cậu ta, chợt có chút nực .

đây là tôi chạy theo cậu ta, là tôi phía sau cẩn thận nâng niu lòng tự tôn của cậu ta.

Bây giờ cậu ta cuối cùng chịu chủ động đến tìm tôi rồi. tôi chẳng còn là nhóc vì một tin nhắn tim đập chân run nữa.

Một Thẩm Vi luôn vì Phó Tư rung động, bị chính cậu ta đẩy mất rồi.

“Đây là bánh quế cậu thích ăn, tôi… tôi nhớ cấp hai cậu thích ăn nhất tiệm phía nam thành phố, tôi tìm rất lâu mới phát hiện tiệm đó chuyển lên tỉnh…”

Tôi không đưa nhận.

cậu ta khựng lại giữa không trung, lâu sau mới từ từ rụt về.

“Thẩm Vi, tôi hiện tại cậu đang hận tôi. có những lời, tôi nhất định phải cậu .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.