Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

“Tôi chưa từng nghĩ sẽ tổn thương cậu. Tôi chỉ là… tôi chỉ là quá chứng bản thân mình thôi.”

Cậu ta ngẩng đầu tôi, khóe mắt hơi đỏ.

“Cậu không, từ ngày đầu tiên dọn cậu, tất cả mọi người xì xào lưng, nói tôi là kẻ ăn bám cậu, nói tôi dựa cậu mới được trường điểm, nói tôi không xứng cậu.”

“Mẹ tôi giúp việc ở cậu. Từ nhỏ tôi tôi và cậu không giống nhau. Đèn pha lê phòng khách cậu bằng một năm tiền lương của mẹ tôi. Một món đồ dùng tập cậu tiện vứt đi cũng bằng nửa tháng tiền cơm của tôi.”

Giọng cậu ta ngày càng nhỏ dần, như thể đang tự nói mình.

“Tôi liều mạng tập, liều mạng thi đứng nhất, chỉ để chứng tôi không dựa cậu, không dựa sự ban phát của cậu. Tôi dựa năng lực của mình, đường đường đứng bên cạnh cậu.”

“Tôi đợi khi thi đại xong, cầm được bổng toàn phần, đó sẽ nói cậu: Thẩm Vi, tôi được , tôi thể xứng đáng cậu .”

Giọng cuối cùng hoàn toàn nghẹn ngào.

Tôi đứng yên tại chỗ im lặng nghe cậu ta nói hết, trong lòng lại tĩnh lặng mức khiến tôi cũng bất ngờ.

“Nói xong chưa?”

“Cậu nói cậu chứng bản thân, nên cậu tổn thương tôi?”

, cậu giờ nghĩ chưa, cậu vì bảo vệ lòng tự tôn của cậu mà đem tôn nghiêm của tôi giẫm đạp dưới đất, như vậy công bằng không?”

“Cậu trước mặt cả lớp nói không bạn trai tôi, cậu tôi bị người ta chế giễu mà không nói lấy một lời, cậu vì suất bổng của Hạ Nhiễm Nhiễm mà lừa tôi đình hóng mát, cậu trước mặt nhiêu người mắng tôi cay nghiệt.”

“Cậu nói cậu yêu tôi, từng việc cậu , là đang đẩy tôi ra xa.”

Mặt trắng bệch như tờ giấy, cậu ta há miệng, chẳng thốt nổi một lời.

“Sự tự ti của cậu, không là lý do để cậu tổn thương tôi.”

, tôi nói , tôi mệt mỏi lắm .”

“Vụ cá cược trước kỳ thi đại là do cậu đồng ý, tôi nói tôi không giờ thấy cậu . chơi chịu, đừng tìm tôi .”

**9**

đó lại liên lạc tôi vài lần , tôi không bận tâm.

tận cuối tháng Mười, cậu ta dùng một số lạ nhắn tin tới:

[Thẩm Vi, tôi đang ở trường cậu. Cậu thể ra ngoài một lát không?]

Tôi không trả lời.

Mười phút , lại một tin nhắn khác:[Tôi cậu không gặp tôi, vài thứ tôi trả lại cậu. Tôi đang ở dưới ký túc xá của cậu.]

Tôi nhíu mày, suy đi tính lại, cuối cùng quyết định gặp cậu ta thêm một lần .

Dưới tòa ký túc xá, đứng bên bồn hoa, ôm một thùng giấy.

Khoảnh khắc thấy tôi, cậu ta vô thức bước lên một bước, lại sững lại.

Trong thùng giấy xếp ngay ngắn vài chiếc khăn quàng cổ, những ngôi sao gấp bằng , sổ chép bài, vé xem phim xem…

Tất cả, là những dấu vết của khoảng thời gian chúng tôi từng bên nhau.

“Những đồ cậu tặng tôi năm nay, tôi giữ lại. Lần này tôi , là trả lại cậu.”

Tôi những món đồ đó, trong lòng khẽ bị kéo giật một cái.

Chàng thiếu niên từng vụng về đối xử tốt tôi, sao lại biến thành bộ dạng của này chứ.

“Cậu không cần trả lại tôi đâu, vứt đi là được .”

Ngón co rúm lại: “Thẩm Vi, tôi cậu không chịu tha thứ tôi. cậu thể nói tôi , tôi sao thì cậu mới… mới tôi thêm một cơ hội ?”

Tôi bình tĩnh thẳng mắt cậu ta: “Cậu không cần gì cả. Bởi vì tôi không định cậu thêm cơ hội nào .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.