Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Rất đây, tôi cũng từng ngồi ở ghế phụ như vậy, tưởng rằng sẽ ngồi mãi đến điểm cuối.
Nhưng lần đó đến điểm cuối đã xuống xe.
Lần không biết có thể ngồi bao .
Ít nhất bây giờ, trà sữa vẫn còn nóng, ánh nắng rất đẹp, người lái xe nói rằng sau sẽ không để tôi đau .
Vậy thì cứ ngồi đã.
Đến dưới tòa nhà ty, anh đỗ xe, chúng tôi đi vào.
Trong thang máy gặp đồng nghiệp, thấy chúng tôi đi thì nháy mắt trêu.
Anh không để ý, tôi cũng không.
Thang máy đến nơi, chúng tôi mỗi người đi về chỗ làm của .
Một ngày bắt đầu.
Cuộc sống cứ thế trôi.
Không nhanh không chậm, nhưng luôn đi về phía .
Cuối tuần đầu tiên của tháng Mười Một, chúng tôi đăng ký .
Hôm đó không có nghi thức gì đặc biệt.
Chỉ là dậy sớm, đến cục dân chính xếp hàng.
Anh mặc áo sơ mi trắng, tôi mặc váy màu be.
Khi chụp ảnh, nhiếp ảnh chúng tôi đứng gần hơn một chút, gần hơn nữa.
Anh cười ngốc nghếch.
Khi bước ra ngoài, ánh trời vừa đẹp.
Anh giơ cuốn sổ lên nhìn dưới ánh sáng, nói:
“Hóa ra nó thật sự phát sáng.”
Tôi hỏi:
“Cái gì?”
“Giấy .” Anh đưa cuốn sổ đỏ tôi. “ nhìn đi, chữ dát vàng.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Trưa hôm đó chúng tôi ăn một bát mì ở quán ven đường.
Anh thêm trứng, tôi nói được.
Ăn xong anh đi trả tiền, tôi ngồi tại chỗ lật hai cuốn giấy , lật đi lật lại — thật ra chỉ có mấy trang, nhưng cứ muốn nhìn mãi.
Đám cưới được định vào mùa xuân sau.
Anh nói không cần tổ chức lớn, chỉ mời họ hàng bạn bè ăn một bữa là được.
Tôi nói được, tiền tiết kiệm để dành sau .
mẹ anh từ quê lên, mang theo rất nhiều đặc sản: thịt xông khói, lạp xưởng, nấm khô… nhét đầy ngăn đông tủ lạnh.
Mẹ tôi và mẹ anh lần đầu gặp , khách sáo vô .
Hai người khen con trai con gái của , khen qua khen lại rồi thân thiết lúc nào không biết, sau đó ngồi nói chuyện đình đến tận khuya.
Sính lễ anh nhất quyết phải đưa.
Tôi nói không cần.
Anh nói không được, đây là vấn đề thái độ.
Tôi nói vậy tôi thêm chút của hồi môn anh.
Anh nói được, em tự quyết.
Cuối con số không lớn, có ý là được.
Ngày tổ chức đám cưới, thời tiết rất đẹp.
Tôi mặc chiếc váy cưới rẻ nhất trong cửa hàng, nhưng tay nghề của chuyên viên trang điểm rất tốt.
Người trong gương trông hơi xa lạ, nhưng cũng khá xinh.
Anh đứng ở cửa đợi.
Khi thấy tôi, anh sững vài giây rồi nói:
“, hôm nay đẹp thật.”
Tôi nói: gọi là đấy?
Anh cười ngốc, nắm tay tôi, bàn tay hơi ướt mồ hôi.
Nghi thức rất đơn giản.
Không có MC dẫn dắt xúc động, không có cha mẹ hai phát biểu.
Chỉ là trao nhẫn, uống rượu giao bôi, rồi ăn tiệc.
Nhẫn là tôi chọn.
Hai chiếc nhẫn bạc trơn, cộng lại đến ba nghìn tệ.
Khi đi mời rượu đến một bàn, tôi bỗng nhìn thấy một gương quen thuộc.
11
Là anh ta.
Ngồi ở góc phòng, mặc chiếc áo khoác màu xám, một ly rượu, hề động đũa.
Anh ta nhìn thấy tôi thì đứng dậy, trong tay cầm một phong bao đỏ.
“Tiểu Ý,” anh dừng lại một chút, “chúc mừng.”
Tôi sững người tại chỗ.
Chú rể cạnh nhìn tôi, rồi nhìn anh ta, không nói gì, nhưng tay siết tay tôi chặt hơn một chút.
“Anh chỉ đến mừng chút thôi.” Anh ta đưa phong bao tới. “Không có ý gì khác.”
Tôi không nhận.
Anh ta đứng đó, tay giơ lên, cứng lại vài giây, rồi phong bao lên bàn, quay người rời đi.
Tôi nhìn anh ta xuyên qua đám đông, bước ra khỏi sảnh tiệc.
Cánh cửa khép lại sau lưng anh ta.
Chú rể khẽ chạm vào tôi: “?”
Tôi hoàn hồn, tiếp tục đi mời rượu.
Có đồng nghiệp ở bàn đó hỏi người vừa rồi là , tôi nói là hàng xóm cũ, không quen lắm.
Tối về đến nhà, tôi mở phong bao ra.
nghìn tệ, những tờ tiền tinh, gói bằng giấy đỏ.
Tôi rút tiền ra, ném tờ giấy đỏ vào thùng rác.
Anh đang chơi với con mèo cạnh, không hỏi gì.
Một lúc sau, anh bỗng nói: “Là anh ta phải không.”
Tôi không nói.
“Anh ta vẫn ?”
“Không biết.”
“Ồ.”
Anh tiếp tục chơi với mèo, Nguyên Tiêu trên đùi anh, phát ra tiếng gừ gừ.
Một lúc sau anh lại hỏi: “ có khó chịu không?”
Tôi nhìn anh.
“Không.”
“Vậy thì tốt.”
Anh Nguyên Tiêu xuống, bước lại ôm tôi.
Ôm rất nhẹ, như sợ làm đau điều gì đó.
“Sau anh sẽ vệ em.”
Tôi tựa vào vai anh, không nói gì.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng pháo , không biết nhà đang có chuyện vui.
Mùa hè sau, tôi mang thai.
Anh vui như một kẻ ngốc, chạy vòng quanh phòng khách, nói: “Tôi sắp làm rồi, tôi sắp làm rồi!”
Nguyên Tiêu bị động tĩnh của anh làm giật , nhảy khỏi ghế sofa, trốn ra ban .
Tôi ngồi trên sofa nhìn anh đi qua đi lại trong nhà, bỗng muốn bật cười.
Suốt thời gian mang thai, anh rất căng thẳng.
Không tôi xách đồ nặng, không tôi mệt, ngay cả uống nước cũng muốn rót giúp.
Tôi nói đâu cần yếu ớt như vậy.
Anh nói không được, em là vợ anh, anh phải chịu trách nhiệm.
Mẹ tôi nói anh trở nên lắm lời.
Anh ngượng ngùng cười: “Lần đầu làm mà, có kinh nghiệm.”
Ngày sinh là vào rạng sáng.
Tôi bị đau tỉnh giấc, lay anh.
Anh lập tức bật dậy, trắng bệch.
“Đi bệnh viện, ngay lập tức, nhanh nhanh!”
Trên đường anh nắm tay tôi, bàn tay đầy mồ hôi, còn căng thẳng hơn cả tôi.
Đến bệnh viện, anh bị chặn ở ngoài phòng sinh.
Sau mẹ tôi kể, anh đứng ngoài đó bốn tiếng liền, không ngồi xuống một lần nào. Y tá anh ngồi chờ, anh nói không ngồi nổi.
Khi em bé ra đời, anh chạy vào nhìn tôi .
“Vợ ơi, em không sao chứ?”
Tôi gật đầu.
Sau đó anh đi xem con.
Nhìn rất rồi nói: “ quá.”
Y tá cười, nói trẻ sơ sinh đều vậy.
Là một bé gái, nặng sáu cân hai lạng, tóc đen, giống anh.
Anh bế con, tay run run.
“Tôi không dám động, sợ làm rơi con.”
Mẹ tôi đứng cạnh cười không ngừng: “Xem cái bộ dạng kìa.”
Sau khi xuất viện về nhà, anh bắt đầu học thay tã, pha sữa, dỗ con ngủ.
Lúc đầu luống cuống.
Pha sữa bị bỏng hai lần, thay tã bị con tè ướt cả người, nửa đêm con khóc anh còn sốt ruột hơn hết.
Sau đó dần quen.
Có thể nhắm mắt pha sữa, có thể vừa bế con vừa làm việc khác.
Một tối nọ, tôi tỉnh giấc nửa đêm, thấy anh đang bế con đi vòng quanh phòng khách, miệng hát một bài chẳng ra giai điệu.
Con bé trên vai anh ngủ say.
Ánh đèn rất mờ, bóng lưng anh trông rất vững vàng.
Tôi xuống ngủ tiếp.
Khi con tròn một trăm ngày, chúng tôi chụp ảnh đình.
Nhân viên chụp ảnh ba người ngồi gần hơn một chút.
Anh bế con, tôi dựa vào anh.
Tách — bức ảnh được chụp lại.
Ra khỏi tiệm ảnh, anh nhìn tấm hình rồi nói: “Vợ đẹp thật.”
Tôi hỏi: “Còn anh?”
Anh nói: “Anh xấu một chút cũng không sao, vợ con đẹp là được.”
Bây giờ Nguyên Tiêu cũng thích tham náo nhiệt.
Mỗi lần con bé khóc, nó chạy tới ngồi cạnh nhìn, như đang giám sát chúng tôi làm việc.
Có lúc anh nói: “Nguyên Tiêu sợ chúng ta ngược đãi em gái nó.”
“Em gái” là biệt danh anh con bé — Tiểu Nguyên Tiêu, một “dòng họ” với con mèo.
Khi con được nửa , tôi về thăm nhà mẹ.
Mẹ tôi nhắc đến anh, nói bây giờ trông anh trưởng thành hơn nhiều, không còn nóng nảy như .
Tôi nói: “Vâng, làm rồi mà.”
Bà do dự một chút rồi hỏi: “Còn cái người kia sau có đến tìm con nữa không?”
Tôi biết bà hỏi .
“Không.”
“Ồ.” Bà gật đầu. “Vậy thì tốt.”
Thật ra tôi cũng nghe được chút tin về anh ta.
Thị trấn không lớn, luôn có bạn bè chung.
Nghe nói anh ta vẫn .
Một sống trong căn nhà cũ.
việc cũng không thay đổi gì, vẫn ở đơn vị đó, vẫn vị trí đó.
Có người nói giới thiệu đối tượng anh ta, anh ta đều từ chối, nói một cũng tốt.
Cũng có người nói anh ta vẫn đang đợi tôi, tôi đừng để ý.
Tôi không hỏi.
Anh cũng không nhắc.
Một ngày nọ tôi đẩy xe em bé ra khu dân cư phơi nắng.
Từ xa nhìn thấy một bóng người rất giống anh ta.
Đến gần biết không phải, chỉ là một người qua đường.
Tôi khựng lại một chút, rồi tiếp tục đẩy xe đi.
Con bé ê a, với tay với lá cây trên đầu.
Tôi cúi xuống nhìn con.
Ánh nắng xuyên qua tán lá rơi lên con, đôi mắt sáng long lanh.
Sau đó có một lần, tôi gặp một người quen ở siêu thị — đồng nghiệp cũ của anh ta.
Nói chuyện vài câu, người đó bỗng nói:
“À đúng rồi, cô biết không, ngoái anh ta bị bệnh một trận, phải nhập viện.”
12
Tay tôi đang đẩy xe hàng khựng lại một chút.
“Bây giờ đỡ ?”
“Đỡ rồi, chỉ là gầy đi nhiều. Anh ta vẫn một , cũng không có chăm sóc, nhìn cũng đáng thương.”
Tôi không đáp.
Người kia nhìn tôi, thở dài, rồi không nói nữa.
Ngày hôm đó về nhà, tôi cất đồ ăn, rồi ngồi trên sofa ngẩn người một lúc.
Anh tan làm về, thấy tôi đang ngồi ngẩn ra thì hỏi có chuyện gì.
Tôi nói không có gì, chỉ đang nghĩ tối nay ăn gì.
Anh cũng không hỏi thêm, đi bế con.
khi ngủ tối đó, anh bỗng nói:
“Vợ à, nếu trong em còn chuyện gì, cứ nói với anh.”
Tôi nhìn anh.
“Em không sao.”
“Thật không?”
“Thật.”
Anh gật đầu, kéo tôi vào .
“Vậy thì tốt. Dù thế nào thì anh và con gái cũng ở đây.”
Tôi dựa vào anh, nghe nhịp tim anh — từng nhịp, rất vững.
Khi con gái ba tuổi, chúng tôi chuyển nhà.
Căn hộ hai phòng một phòng khách, rộng hơn chỗ cũ một chút.
Có ban , có thể trồng .
Ngày chuyển nhà anh chạy đi chạy lại, tôi phụ trách chỉ huy, con gái phụ trách phá phách — lôi đồ trong thùng ra ném khắp nơi.
Nguyên Tiêu đã già, không thích chạy nhảy nữa.
Nó phơi nắng trên ban , thỉnh thoảng mở mắt nhìn chúng tôi một cái rồi lại nhắm lại.
Tối đó dọn gần xong, chúng tôi ngồi ở ban ăn dưa hấu.
Con bé ngồi trên ghế , ăn đến dính đầy nước.
Anh nói: “Con gái à, con có thể ăn lịch sự một chút không?”
Con bé chớp mắt, tiếp tục ăn.
Tôi tựa vào ghế, nhìn bầu trời dần tối lại.
Anh bỗng nói: “Vợ à, cảm ơn em.”
“Cảm ơn gì?”
“Cảm ơn em đã lấy anh.”
Tôi quay sang nhìn anh.
Anh cũng đang nhìn tôi, trong mắt có ánh sáng.
“Ngốc không.”
Anh cười, đưa tay nắm lấy tay tôi.
Con bé chạy tới chen vào giữa hai chúng tôi, nói muốn ôm.
Anh bế con lên, trên đùi.
Ba người chen trên một chiếc ghế.
Gió tối thổi qua, hơi lạnh, nhưng bàn tay thì ấm.
Sau đó tôi nghe nói anh ta được điều đi nơi khác làm việc.
Rồi lại nghe nói mẹ anh ta giục cưới, anh ta vẫn không chịu, cãi với đình rất căng.
Cũng có người nói anh ta đang dành tiền, chuẩn bị mua nhà ở quê.
Đủ loại phiên bản, không biết cái nào là thật.
Có một Tết, tôi dẫn con về thăm nhà mẹ.
Trên đường nhìn thấy một người, bóng lưng rất giống anh ta.
cạnh anh ta có một người phụ nữ, còn dẫn theo một đứa trẻ.
Ba người đi song song với , trông giống một đình.
Tôi nhìn vài giây rồi dời ánh mắt.
Con bé kéo áo tôi: “Mẹ ơi con muốn ăn kẹo hồ lô.”
Tôi nói: “Được, mẹ dẫn con đi mua.”
Khi đi qua ngã rẽ đó, tôi không quay đầu lại.
Những chuyện kia dường như đã qua rất rồi.
đến mức khi nhớ lại, giống như đang kể chuyện của người khác.
Tối đó con ngủ rồi, tôi và anh ngồi xem TV trong phòng khách.
Anh bỗng hỏi:
“Vợ à, em còn nhớ lúc chúng ta quen không?”
“Nhớ.”
“Hồi đó em hay tăng ca, ngày nào anh cũng đưa em về nhà.”
“Ừ.”
“Sau đó đưa em về suốt hai , anh dám nói thích em.”
Tôi cười.
Anh nắm tay tôi, trong bàn tay , nhẹ nhàng vuốt ve.
“Đáng.”
Tôi nhìn anh.
Anh cúi đầu nhìn tay tôi, không ngẩng lên, nhưng khóe miệng cong lên.
Ngoài cửa sổ pháo bắn lên, đủ màu sắc, chiếu sáng nửa bầu trời.
Con gái chạy từ phòng ngủ ra, hét lên đòi xem pháo , áp vào cửa kính.
Anh đứng dậy, bế con lên để con nhìn rõ hơn.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn bóng lưng hai người họ.
Một lớn một , phản chiếu trên kính cửa sổ — đường nét mờ nhưng ấm áp.
Nguyên Tiêu cũng tỉnh, chậm rãi đi tới, nhảy lên sofa, lên đùi tôi.
Tôi xoa đầu nó, nó nheo mắt, phát ra tiếng gừ gừ.
Pháo vẫn nổ.
Từng bông từng bông nở rộ trên bầu trời đêm.
Có lẽ có những chuyện trong đời là như vậy.
Pháo ngoài cửa sổ dừng lại.
Con bé buồn ngủ, trên vai anh ngủ thiếp.
Anh bế con về phòng ngủ, nhẹ nhàng vào giường , đắp chăn cẩn thận.
Ra ngoài, anh đứng ở cửa một lúc, nhìn tôi.
“Vợ à, đi ngủ thôi.”
Tôi gật đầu, đứng dậy.
Đèn tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.
Ánh trăng ngoài cửa sổ lọt vào rất nhạt, như một lớp lụa mỏng.
Chúng tôi xuống.
Anh nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau, hơi thở dần trở nên đều đặn.
Tôi nhắm mắt lại.
Ngày mai lại là một ngày .
HẾT