Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ , Vân dẫn dâu tới rồi nè!”
Tiếng “ ” gọi mà lảnh lót thân thiết, cứ như gọi mười mấy năm rồi vậy.
Thực —— cô ta đúng là gọi mười mấy năm rồi.
Phó ló đầu từ phòng bếp, nụ rạng rỡ.
“Đến rồi à, mau vào ngồi đi!”
Rồi bà Gia Hòa, tôi.
“Gia Hòa nấu món sườn xào chua ngọt thích nhất đấy, nghề bé ngày càng lên rồi.”
với tôi?
Hay là với Phó Vân ?
Chẳng quan trọng.
Quan trọng là bốn chữ —— “ thích ăn nhất”.
Gia Hòa biết Phó Vân thích ăn gì.
Phó khen ngợi nghề Gia Hòa hết .
Còn tôi, dâu , đứng giữa phòng khách, trông y như một kẻ ngoại đạo.
Suốt bữa cơm, màn biểu diễn Gia Hòa thể gọi là đẳng cấp sách giáo khoa.
Cô ta không chủ động chuyện với Phó Vân .
Cô ta chỉ tương tác với Phó.
“ , món cá đậm vị hơn lần trước đó.”
“ , thực phẩm chức năng lần trước cháu chọn dùng thấy tốt không?”
“ , với Vân hồi nhỏ…”
nào nấy tự nhiên.
Từng đều đang dệt nên một tấm lưới.
Thông tin trong lưới là: Gia Hòa tôi đây, quá thân thuộc với nhà họ Phó các rồi, thân như một nhà.
Còn Thẩm Thanh Hoan?
Chẳng qua chỉ là một kẻ xa lạ vừa mới chân ướt chân ráo bước vào cửa qua cuộc hôn nhân chớp nhoáng mà thôi.
Phó đối với tôi cũng không đến nỗi lạnh nhạt.
Chỉ là khách sáo.
Cái kiểu khách sáo đó, còn làm ta khó chịu hơn cả vẻ mặt lạnh lùng.
Giữa bữa ăn, tôi vào nhà vệ sinh.
Lúc đi , tôi chạm mặt Gia Hòa ở hành lang.
Cô ta tựa lưng vào tường, bưng một ly nước.
“ dâu.” Cô ta nhẹ.
“ muốn với một ruột gan.”
Tôi đứng đó cô ta.
“Vân ấy, ngoài lạnh trong nóng, không giỏi thể hiện tình cảm.”
“Từ nhỏ ấy bị bố quản giáo nghiêm ngặt, tính cách hơi trầm.”
“ thể cảm thấy ấy đối xử tốt với , thực ấy đối với ai cũng vậy thôi.”
“ ấy là kiểu … tinh thần trách nhiệm rất cao.”
“Cưới rồi thì sẽ chịu trách nhiệm với .”
“ chịu trách nhiệm và thích… không giống nhau đâu, hiểu chứ?”
Cô ta rất dịu dàng.
những thứ trong đáy mắt thì chẳng dịu dàng chút nào.
Tôi thẳng cô ta.
“ Gia Hòa.”
“Dạ?”
“ học tâm lý học tốt đấy.”
Nụ cô ta cứng đờ trong tích tắc.
“ dùng sai đối tượng rồi.”
Tôi mỉm , lướt qua cô ta.
Để cô ta đứng một mình ngoài hành lang.
tôi dối cô ta.
Những cô ta không tác dụng ?
chứ.
Từ nhà họ Phó về, suốt dọc đường tôi không một .
Phó Vân lái xe, thỉnh thoảng quay đầu tôi.
“ thế?”
“Không .”
“Nếu anh gì không phải ——”
“ anh rất tốt.”
“Vậy …”
“Phó Vân .” Tôi ngắt anh.
“Ban đầu tại anh đồng ý cưới chớp nhoáng với ?”
là hỏi .
Lần trước anh không trả .
Lần , ngón anh siết chặt trên vô lăng.
“Anh thể trả hỏi sau được không?”
“Tại phải để sau?”
“Bởi vì ——” Anh nghiến răng ken két.
“Bởi vì anh sợ nghe xong sẽ bị dọa sợ.”
**09**
Tôi vẫn chưa đợi được trả anh.
Bởi vì tối hôm đó, Gia Hòa đăng một loạt lên vòng bạn bè (WeChat Moments).
Là chụp chung cô ta và Phó Vân .
Từ nhỏ đến lớn.
mẫu giáo nắm nhau.
tham gia hội thao tiểu học.
chụp ở cổng trường trung học.
ngày anh mặc quân phục.
Kèm theo dòng trạng thái:
“Thanh mai trúc mã hai mươi năm, từ bé nhỏ xíu trở thành một đại anh hùng, Gia Hòa vẫn luôn ở đây.”
Không tag bất cứ ai.
phần bình luận thì bùng nổ.
“Trời , hai đẹp đôi quá!”