Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Trời ơi, tổng đốc Thẩm bá đạo quá, vừa rồi nhìn chị Tĩnh mà ánh mắt không bình thường đâu.”
“Tưởng qua là cấp trên bảo vệ nhân viên, ai ngờ là tổng tài bảo vệ vợ yêu.”
Phó Trạch đứng chết trân,
lao tới kéo tay tôi:
“ Tĩnh, đừng đùa với anh kiểu này.”
Anh ta ra sổ hộ khẩu và nhẫn cưới:
“Em xem, anh đã chuẩn bị hết rồi.”
“Đi, chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé.”
Tôi rút tay lại:
“Phó tổng, xin chú ý đây là công .”
Tôi giơ tay cho anh ta xem chiếc nhẫn:
“Tôi đã kết hôn, hy vọng anh đừng làm phiền tôi .”
Đồng nghiệp xung quanh há hốc miệng:
“ gì trời?”
Trong cùng một bộ phận, Phó Trạch thân thiện với tất , trừ tôi.
Anh ta bảo không muốn bị phát hiện nên mới cố giữ khoảng cách.
Mọi việc khó khăn đều đùn đẩy sang cho tôi.
Trong mắt đồng nghiệp, tôi là người bị anh ta xem thường nhất.
Phó Trạch mặc kệ ánh mắt của người khác, giọng run rẩy:
“Tiểu Tĩnh, năm năm cảm của chúng ta, em thực sự không cần sao?”
Tôi khẽ nhắm mắt, bình thản nói:
“Là anh buông tay trước.”
“Trời ơi, năm năm, tối qua còn dẫn người phụ nữ khác đến, lại còn cô ta mà làm chị Tĩnh bị thương.”
“Thật sự quá mất giá rồi!”
Có người giơ điện thoại lên:
“Mọi người không xem vòng bạn bè ?”
“Tổng đốc Thẩm vừa khoe ảnh đăng ký kết hôn nửa tiếng trước.”
“Trời đất, tổng đốc đúng là si , đăng ký xong đi công tác, về đến nơi vợ đã bị đánh.”
“Cút đi, chỉ có tao là trâu ngựa, tao vừa xem website công , tổng đốc Thẩm về lại là để tiếp quản toàn bộ công .”
“Trước giờ không thấy anh ta làm việc gì là anh ta phụ trách nghiệp vụ ở tổng công thôi.”
“Thế thì đến đây làm gì?”
“Mày nhìn mà xem, chẳng phải đến để theo đuổi vợ ?”
Thẩm Thành Tây mím môi cười:
“Xin lỗi, để mọi người cười rồi.”
“Vợ thì tất nhiên phải tự theo đuổi, sao có thể để bị tên cặn bã lừa mất được!”
Mọi người gật đồng .
Thẩm Thành Tây vung tay:
“Báo với phòng tài vụ, mỗi người thưởng một ngàn tệ, coi bù cho bữa tiệc qua chưa được ăn no.
nay dẫn người nhà đến, chơi cho thỏa .”
“Còn tôi, tôi mang vợ về.”
Phòng họp nổ tung trong tiếng hoan hô.
Phó Trạch trơ mắt nhìn Thẩm Thành Tây đưa tôi đi,
bất lực tựa vào tường.
Trong căn phòng họp trống rỗng, chỉ còn văng vẳng tiếng tự vấn của anh ta:
“Tại sao lại thành ra thế này…”
Ngày mà anh ta trông đợi đã lâu,
không giành được vị trí mong muốn,
ngay người con gái đã bên cạnh suốt năm năm xa.
Anh ta ủ rũ khỏi công ,
bước qua màn đêm về nhà.
Vừa cửa, đèn trong phòng sáng trưng,
bếp tỏa ra mùi thức ăn thơm phức,
cảm giác u ám trong lòng bỗng chốc tan biến.
Không kịp thay giày, anh ta vội vàng lao vào bếp.
Thế nhưng, khoảnh khắc cánh cửa bếp ra,
trái tim anh ta lạnh buốt.
Cố Miểu lại trách yêu:
“Vào nhà thì thay giày đã chứ.”
Anh ta lặng lẽ giày, nhìn giá giày trống hoác, chỉ còn lại mấy đôi của .
Vội vã chạy vào phòng ngủ,
mọi thứ gọn gàng ngăn nắp, không còn dấu vết gì của màu đỏ.
tủ quần áo, bên trong chỉ có quần áo của anh ta.
Anh ta vẫn không cam lòng, ngăn kéo trên cùng.
Những món quà anh ta tặng tôi, thứ tôi trân trọng cất giữ – tất đều biến mất.
Không còn một chút dấu vết nào của tôi trong căn nhà này.
Sau đó, anh ta chạy vào phòng tắm.
chẳng còn thứ gì thuộc về tôi.
Anh ta ngồi bệt xuống trước cửa, người rũ rượi.
Tận đến khi Cố Miểu gọi anh ta ăn cơm, anh mới chậm chạp bước tới bàn ăn.
Tay nghề của Cố Miểu vẫn tốt,
nhưng nay, mọi món ăn đều nhạt nhẽo vô vị.
Cố Miểu liên tục gắp thức ăn cho anh,
trong lúc vô để lộ sợi dây chuyền nơi cổ.
Anh ta tức giật phăng nó xuống cổ cô ta.
Mặc cho tiếng kêu đau của Cố Miểu, anh ta gằn giọng:
“Tại sao cô lại có sợi dây chuyền này?”
Cố Miểu xoa cổ, dịu dàng nói:
“Tôi thấy đẹp thì mua thôi.”
Nhưng anh ta tức nghĩ đến lời tôi nói sáng nay,
bảo Cố Miểu đừng đến làm phiền tôi .
“ ra cô đeo nó rồi đến gặp Tĩnh,
muốn cô hiểu nhầm rằng cô và tôi mới là một cặp?”
Anh ta nắm vai Cố Miểu, lắc mạnh, rồi đẩy ngã ra sàn.
“Cố Miểu, tại sao cô làm ? Tôi và cô sắp đi đăng ký rồi,
cô phá hoại để làm gì?”
Cố Miểu lau nước mắt, đứng dậy, gào lên:
“Anh hỏi tôi ?”
“Tôi anh, anh mù ?”
“Chính miệng anh nói đợi tôi bốn năm, đợi tôi tốt nghiệp đại học.”
“Nhưng rồi anh lại có bạn gái.”
“ yêu vốn dĩ ích kỷ. Trong ba người, anh do dự lưỡng lự.”
“Làm gì có bạn thuần túy giữa nam và nữ.”
“Khi anh nghiêng về phía tôi,
nghĩa là anh đang chờ cô thất vọng đủ để tự đi.”
“Giờ cô đi rồi, chẳng phải chúng ta hợp lý quá còn gì?”
Phó Trạch sững người:
“Cô tôi?”
“Cố Miểu, tôi nói rồi, tôi và cô chỉ là anh em.”
“Người tôi yêu chỉ có Tĩnh.”
Cố Miểu bật cười điên:
“Anh em mà ngủ với nhau ?”
“ để Tĩnh ngủ với ‘anh em’ của cô thì anh chịu được không?”
Phó Trạch tát cô ta một cái.
“Câm miệng!”
Cố Miểu vừa khóc vừa cười:
“Thấy chưa! Anh tức giận rồi.”
“Hóa ra anh biết không thể chấp nhận được.”
Mắt Phó Trạch đỏ ngầu:
“Cố Miểu, tức cút khỏi nhà tôi.”
“Biến đi!”
Cánh cửa đóng sập lại.
Phó Trạch đổ gục xuống sàn nhà.
Cuộn người lại, mắt đau nhức muốn nứt ra.
Thì ra trước đây tôi đã đau .
Thì ra những anh ta nghĩ là nhỏ,
lại có thể khiến tôi tổn thương sâu sắc đến thế.
Anh ta gọi điện cho tôi liên tục,
nhưng vẫn không ai nghe máy.
Chuyển sang gọi video, cuộc gọi được kết nối.
Còn chưa kịp nói gì, hình ảnh hiện lên là Thẩm Thành Tây.
Anh mặc đồ ngủ, lười biếng tựa vào giường.
“ đốc Phó, nửa đêm gọi cho vợ tôi có gì không?”
Phó Trạch khản giọng:
“Tôi muốn gặp Tĩnh.”
Màn hình chuyển sang, tôi đang ngồi trước bàn trang điểm bôi kem dưỡng, mặc đồ ngủ.
“Phó Trạch, tôi không có gì để nói với anh.”
Thẩm Thành Tây cười rạng rỡ:
“ đốc Phó, tôi cúp máy nhé. Có gì thì để ban ngày nói. Gọi lúc nửa đêm vừa phiền người khác, lại hại sức khỏe. Anh nói đúng không?”
Cuộc gọi bị ngắt.
Phó Trạch rượu.
Nhưng càng uống, càng tỉnh.
Những kỷ niệm giữa tôi và anh ta càng rõ ràng hơn bao giờ hết.
anh ta chối tôi Cố Miểu bỗng chốc trở nên to tướng.
Anh ta chợt nhận ra, những điều tôi yêu ,
có rất nhiều anh ta chưa cùng tôi trải qua.
Anh ta đặt vé xem buổi biểu diễn thần tượng tôi ,
mua vé xem phim ngày mai, lên kế hoạch đưa tôi đi công viên giải trí.
đêm thao thức phấn khích.
Trong không ngừng tưởng tượng cảnh hạnh phúc ngày mai.
Đi đi lại lại trong phòng, lòng ngập tràn mong chờ.
Cuối cùng đến sáng.
Anh ta mua một bó hoa hồng lớn,
cầm theo vé phim, chờ trước cổng.
Hết lần này đến lần khác nhìn điện thoại.
mong đợi, đến lo lắng, rồi tuyệt vọng.
Cho đến khi phim kết thúc, điện thoại vẫn không có bất kỳ tin nhắn nào.
Anh ta trang cá nhân của tôi,
một phút trước vừa đăng:
tấm vé phim giống hệt, cùng hai bàn tay đang đan chặt.
Chú :
“Người yêu bạn thật lòng cùng bạn đi đến mọi nơi bạn muốn.”
Anh ta ném hoa đi, lang thang vô định đến cổng công viên.
Ngồi nhìn người ta vui chơi.
Không ngờ lại bắt gặp tôi.
Anh ta tức chạy đến:
“Tiểu Tĩnh, anh mua vé rồi, để anh đi chơi cùng em.”
Tôi lùi lại một bước, không muốn nói .
Thẩm Thành Tây cầm hai cây kem về.
Phó Trạch buột miệng:
“Tiểu Tĩnh, mấy đồ ăn vặt vớ vẩn này đừng ăn .”
Tôi nhìn anh ta đầy chán ghét:
“Phó Trạch, anh rảnh quá ? Tôi ăn gì không liên quan đến anh.
Sau này đừng làm phiền tôi .”
“Những hành vi hiện tại của anh đã khiến tôi cực kỳ khó chịu.”
Tôi đứng trước mặt anh ta, chặn hết mọi liên lạc.
Thẩm Thành Tây lạnh lùng cảnh cáo:
“Phó Trạch, còn dám quấy rối Tiểu Tĩnh lần , tôi báo cảnh sát.”
Phó Trạch chỉ biết ngẩn người nhìn tôi và Thẩm Thành Tây đi.
đó, anh ta ru rú trong nhà, rượu chè bê tha, không bước chân ra ngoài.
Cố Miểu dẫn mẹ cô ta đến, thì thấy anh ta đã thành cái xác không hồn.
Miệng chỉ gọi mãi tên tôi.
Cố Miểu có thai. Mẹ cô ta biết tôi và Phó Trạch đã chấm dứt,
liền ép anh ta cưới.
Mẹ Phó Trạch không cho phép con trai một người phụ nữ mà sống dở chết dở.
Ban anh ta phản đối dữ dội,
nhưng khi biết Cố Miểu có thai thì chấp nhận.
Trước cưới, anh ta một đến xem buổi biểu diễn thần tượng tôi .
Máy lia khắp khán đài,
bắt được cảnh tôi và Thẩm Thành Tây ôm nhau hôn say đắm.
khán đài vỗ tay reo hò.
Ca sĩ trên sân khấu hét to:
“Chúc hai bạn hạnh phúc!”
Phó Trạch cúi , người đi lặng lẽ.
Giữa đám đông ồn ào ,
anh ta chẳng nghe thấy gì –
chỉ thấy được cảnh Thẩm Thành Tây hôn tôi.
Anh ta chức, về quê.
Lễ cưới không mời ai trong công .
anh ta biết, họ chỉ cười nhạo .
Người thề muốn nghiệp nơi thành phố, hẹn cho tôi một mái nhà.
Cuối cùng, tay trắng trở về quê hương.
Đến tổng công , tôi không làm thủ tục nhận việc mà trực tiếp nộp đơn chức cho phòng nhân sự.
Dù Thẩm Thành Tây rất tốt với tôi,
nhưng tôi không dám chắc tương lai ra sao.
Phòng nhân sự nhận đơn của tôi mà cầm phải thuốc nổ.
“Xin lỗi, việc này không thuộc quyền hạn của chúng tôi.”
Tôi cầm đơn đi, trực tiếp đến văn phòng Thẩm Thành Tây.
Anh không hỏi han gì, dứt khoát ký duyệt.
“Anh không muốn hỏi suy nghĩ của em ?”
Thẩm Thành Tây bước đến ôm tôi,
nhẹ nhàng vỗ lưng tôi:
“Tiểu Tĩnh, em là một cá thể độc , không cần gánh bất kỳ áp lực nào.
Anh luôn ở phía sau làm điểm tựa cho em.”
“Giống năm xưa, em nói với anh .”
Tôi mỉm cười hỏi anh:
“Em nói gì?”
Anh kiêu ngạo mặt đi, không chịu trả lời.
Tôi vẫn nhớ năm , bên tường rào,
Thẩm Thành Tây sợ đến mức không dám nhảy xuống.
Tôi đứng phía dưới, cởi cúc áo khoác, dang rộng ra:
“Thẩm Thành Tây, cứ yên tâm nhảy đi, em dùng áo đỡ anh.”
-HẾT-