

Thái hậu thiên vị cháu gái đến mức mất cả lý trí. Minh Châu quận chúa ngang nhiên c/ướ/p đi trúc mã của ta, bà lại làm như không thấy.
Để che mắt thiên hạ, bà quay sang ban hôn ta cho tiểu tướng quân Tống Tri Tiện.
Một năm sau, tin dữ từ sa trường truyền về — trúc mã của ta c/h/ế/t trận.
Minh Châu phát đi//ên vì đau đớn, rồi lại “mắc bệnh si ngốc”, nhất quyết nhận Tống Tri Tiện là phu quân của mình. Trước mặt bao người, nàng ta còn không kiêng dè, th/ân m/ật da th/ịt với hắn.
Cung lệnh truyền xuống gấp gáp.
Ta bị triệu vào cung.
Thái hậu nhìn ta, giọng không cho phép từ chối:
“Minh Châu có bệnh, hiện giờ chỉ nhận Tống Tri Tiện. Hôn ước của các ngươi, lập tức hủy bỏ.”
“Sau này, đừng xuất hiện trước mặt nó, cũng đừng nói linh tinh.”
Ta cúi người hành lễ, ngoan ngoãn tạ ơn.
Chỉ là khi đứng thẳng dậy, trong lòng lại bật lên một tiếng cười lạnh.
Minh Châu quận chúa… thật sự si ngốc sao?
Ta không chắc.
Nhưng ta biết rõ một chuyện—
Trình Dật Ninh kia, nào dễ c/h/ế/t đến vậy.