Sau khi gia đình tôi p/há s/ản, bố liền dựa vào món n/ợ ân nghĩa năm xưa, ép cậu học sinh nghèo từng được ông tài trợ phải cưới tôi.
Từ đó, ngày nào chúng tôi cũng lên giường với nhau.
Giữa chúng tôi không có tình cảm, chỉ toàn là kỹ thuật.
Một lần nữa, khi tôi sai anh ủ ấm chân cho mình.
Trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận:
【Nữ phụ còn biết xấu hổ không vậy? Ngày nào cũng sai nam chính như sai chó.】
【Tiểu thư ph/ế v/ật, ngoài tiêu tiền của nam chính ra thì chẳng làm được gì. Bao giờ nam chính mới ly hôn với cô ta vậy?】
【Đợi đến khi nữ chính thanh lãnh, chăm chỉ — thanh mai trúc mã của nam chính — xuất hiện, nữ phụ tiếp tục làm loạn, nam chính sẽ chán ghét cô ta thôi.】
【Sau này nữ phụ còn khắp nơi nhằm vào nữ chính, bị nam chính đuổi khỏi biệt thự, phải sống bằng cách nhặt rác. Cuối cùng còn bị xe tông ch//ết, đúng là hả hê lòng người.】
Chân tôi vừa duỗi ra, lập tức rụt lại.
Tôi nhìn Đàm Tự trước mặt — gương mặt anh lúc này lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Tôi nuốt khan một cái.
“Em… em đột nhiên thấy không lạnh nữa.”