Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 1

Tôi mang bụng bầu năm tháng bệnh viện kiểm tra thai. Bác sĩ liếc mắt nhìn tôi liền hỏi:

“Cô đi tìm người đàn ông khác rồi ?”

Tôi sững người, rồi lập tức nổi giận:

“Anh là bác sĩ ơn khám bệnh đàng hoàng, bịa chuyện thế hả?”

Anh ta nhìn tôi một lúc lâu, tháo kính , đôi mắt đen nhánh như mực. Anh đứng dậy, bước trước mặt tôi:

“Kiều Y, tôi là Tống .”

Hai chữ “Tống ” được anh nhấn rất rõ, như thể đang nhắc nhở tôi điều .

Tống … chết tiệt…

Là ông chồng tôi cưới chớp nhoáng rồi chia cách hai nơi suốt bao lâu nay.

Anh ta dường như rất thích biểu cảm kinh ngạc chột dạ của tôi, nhìn tôi đầy giễu cợt, như đang chờ tôi đưa ra một giải thích thỏa đáng.

1

5 tháng trước, để đối phó với mẹ tôi suốt ngày cằn nhằn giục cưới, tôi đồng ý đi xem mắt.

Mẹ tôi đó là con trai của bạn thân bà, bác sĩ, có chút sạch sẽ quá mức nhưng không có thói xấu, sống cuộc đời đi – về nhà đúng giờ.

Bà vỗ ngực cam đoan người ta là “hàng hiếm có khó tìm”, nhất định phải dắt về nhà.

Vì thế, khi gặp anh ta, tôi mở miệng luôn:

“Tôi tên Kiều Y, 27 tuổi, không có người yêu cũ, không bệnh tật, không thói quen xấu. Tôi là quản lý sĩ, công tác thường xuyên, ít khi ở nhà. Nếu anh đồng ý, bây giờ đi đăng ký kết hôn luôn, anh có thể dọn nhà tôi ở.”

“Tống …”

“Tôi tình hình của anh rồi, mẹ tôi hết rồi.” Tôi ngắt anh, nhìn điện thoại reo liên tục: “Ngày mai tôi phải đi cùng đoàn phim, đi công tác một thời gian.”

Anh ta im lặng vài giây rồi đáp: “Được.”

đúng rồi, tôi bị cận 5 độ, hôm đó lại quên đeo kính, nên tôi bắt taxi .

Không ngờ, bác sĩ lại mang theo cả sổ hộ khẩu bên người.

Cục dân không đông, đăng ký kết hôn cũng nhanh. Ra khỏi đó, tôi xin wechat của anh, đưa anh một chiếc chìa khóa:

“Căn số 7 khu Vân Thượng Quán, nếu không đường tôi gửi định vị .”

Tống nhìn chiếc chìa trong tay tôi, vẻ mặt khó đoán, một lúc mới nhẹ giọng đáp:

rồi.”

2

chuyện đứa bé là thế này…

sĩ và cả team của tôi cứ khăng khăng phải mừng chuyện tôi thoát ế, ép tôi uống rượu bến.

Tôi nhớ mơ hồ là Tống lái xe đón tôi, đám “sói con” xung quanh hò hét ầm ĩ, đầu óc tôi đau như búa bổ.

Tỉnh lại đã gần 9 giờ. May mà chuyến bay là 10 rưỡi. Tôi nhắn tin trợ lý rồi định dậy chút đó, nhưng bước giường suýt nữa quỳ gối vì đau.

Đàn ông ba mươi, quả thật quá sung sức.

Trên bàn đầu giường có một tờ giấy ghi chú, chữ viết như rồng bay phượng múa: “Trong lò vi sóng có bữa sáng, nhớ . Tỉnh rồi nhắn tôi một tiếng. Chúc thượng lộ bình an.”

Đúng 9 giờ, điện thoại vang một tiếng “ting”.

Anh nhắn: “Em vẫn chưa tỉnh ?”

Chậc… không là do ai đấy.

Tôi trả : “Tỉnh rồi.”

Tống : “Tốt. sáng hâm nóng lại rồi .”

Bữa sáng là bánh bao nhỏ và canh trứng, khá hợp khẩu vị tôi. Nhưng thời gian gấp quá nên tôi vội vàng, đó thu xếp hành lý rời đi.

xe, trợ lý và sĩ kia đã “ồ” một tiếng trêu chọc.

Tôi liếc mắt nhìn hai người, hừ nhẹ:

“Cưới rồi, hợp pháp, quy.”

3

sĩ tôi đang quản lý tên là Kỷ , con nhà giàu đời thứ hai, cao 1m82, diễn xuất ổn, ngoại hình nổi bật, cư xử lịch thiệp với , chỉ có điều – debut đã công khai có người yêu, chẳng ai cản nổi.

khi công khai, sự nghiệp không những không đi phất như diều gặp gió.

 Công ty để mặc ta phát triển, tôi bị “phát lưu” sang người quản lý ta – một tên sĩ dở hơi.

, bố của sĩ dở hơi này, là nhà đầu tư VIP – cực kỳ dở hơi – của công ty.

Người yêu công khai của ta là trợ lý nhỏ, tên , mới 19 tuổi, ngoan ngoãn, dễ thương.

khi tôi xong, nụ cười rạng rỡ trên mặt Kỷ cứng đờ lại, nghiến răng nghiến lợi :

“Kiều Y, đừng có hư trẻ vị thành niên.”

tháng là tròn 20 tuổi rồi, có thể đăng ký kết hôn. Dưới 18 tuổi mới gọi là vị thành niên nhé.”

Kỷ bị chặn họng, chẳng , khiến bật cười.

xe, bên đường có hơn chục đang chờ. Nhìn thấy kéo một vali cao nửa người, chị dẫn đầu hét :

“Kỷ lão lục, ? Sao lại để ngoan ngoãn nhà người ta xách hành lý?”

“Ngoan ngoãn” là biệt danh đặt .

“Kỷ lão lục” là vì ta đứng thứ sáu trong nhóm “Cửu tử Kinh Châu”.

Kỷ dừng chân, quay người lại nhận lấy vali tay , rồi trả một câu:

“Các cô đúng là hết thuốc chữa!”

khách sạn, điện thoại tôi vang một tiếng “ting”.

Tống: “ rồi ?”

đây? Anh ta gắn camera theo dõi tôi ?

Tôi liếc nhìn rồi đặt điện thoại , không trả .

Tận trước khi đi ngủ, tôi mới nhắn lại một câu: “ rồi, đang bận.”

4

Kỷ tuy bình thường có hơi không đáng tin, nhưng khi đóng phim lại vô cùng nghiêm túc.

Chỉ tiếc là nữ lại là một tiểu hoa đỏng đảnh, diễn xuất chẳng ra sao. Nếu không phải do nhà đầu tư đẩy vào, chắc đạo diễn đã sớm đuổi về rồi.

khi nữ NG mấy chục lần, Kỷ bực mình thật sự, mặt lạnh như tiền ngồi trên ghế, không thèm hé răng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương