Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
“Nương t.ử, hôm nay ta nhặt được ít hạt mang về.” Chàng buông thư trong tay xuống, lấy trong sọt ra rất nhiều hạt , bắt đầu nhóm lửa nướng cho ta.
Ta dành cho chàng một ánh mắt tán thưởng: “Hạt mà nướng lên thì chắc chắn là thơm lắm đây.”
Đôi gò má trắng như ngọc của chàng thoáng chốc đã đỏ bừng. Rõ ràng chúng ta đã chung sống như vợ chồng thụ bấy lâu nay, vậy mà cái tên thư ngốc này vẫn còn ngượng ngùng.
Ai ngờ giây tiếp theo, thư ngốc đỏ bừng cả mũi lẫn tai cái, lí nhí: “Nương t.ử nếu ta tốt, vậy… ta một cái được không?”
đoạn, chàng dùng đôi mắt trong veo ấy ta chằm chằm.
Gần như ngay lập tức, ta cảm mình như bị lò bếp nung nóng, cả người phát hỏa, gương nóng bừng đến mức không dám vào mắt chàng. ta hồi lâu không đáp lại, chàng bắt đầu tỏ ủy khuất: “Nương t.ử…”
“Nàng vẫn còn giận sao?” Giọng chàng nhỏ nhẹ như một chú cún con sai , “Vậy nàng không cũng không sao đâu.”
“Bằng không, nàng gọi ta một tiếng phu quân cũng được.”
Càng , âm thanh càng nhỏ dần.
“Nương t.ử, khi ta tỉnh lại, nàng chưa từng gọi ta là phu quân.”
Ta ngẩng đầu, thẳng vào đôi mắt đen láyđang phản chiếu ánh lửa của chàng, nghiêm giọng: “ Tẫn Hành, chàng sự muốn ta sao?”
“ rồi thì ta mặc kệ chàng là ai, sau này thế nào, chàng cũng đừng hòng bỏ rơi được ta.”
“Dẫu sau này đầu óc chàng có tỉnh táo lại, chàng vẫn phải là phu quân của ta.”
Chàng đối diện nghiêm túc của ta, vào mắt ta rất lâu không rời, cuối cùng gật đầu khẳng định: “Muốn, ta nương t.ử, dù thế nào…”
Chưa đợi chàng hết câu, ta liền một phen ôm lấy chàng, đặt đôi môi mình lên cánh môi mềm mại kia.
là càng về sau, một người luyện võ quanh năm như ta lại trở mềm nhũn, không còn chút sức lực, dần dần bị đôi cánh tay trông có gầy yếu của chàng siết c.h.ặ.t vào .
Không biết qua bao lâu chàng buông ta ra, miệng lẩm bẩm: “Nương t.ử thật là, ta cứ tưởng nàng định lên má thôi chứ.”
“ việc tốn sức thế này, vẫn để ta thì hơn.”
Ta định lên tiếng phản bác thì bếp lò bên cạnh truyền đến một tiếng “Bụp!”. hạt nướng quá lửa cháy đen b.ắ.n tung tóe khắp sân.
“Hỏng rồi nương t.ử, ta quên mất thẩm dạy là phải khía vỏ hạt ra.” Chàng đỡ ta đứng dậy, “Nương t.ử mau đứng xa một chút, để ta nướng lại cho nàng.”
Cha ta sau khi nghe ta muốn duyên chàng thư ngốc này thì đau khôn xiết, bảo ta cuối cùng vẫn không thoát khỏi “bùa mê t.h.u.ố.c lú” của gã mọt sách.
Nhưng ta không tin ông. Thậm chí lần đầu tiên ta cảm những tiểu thư khuê trong phim ảnh ngày xưa lại say mê thư nghèo đến thế, quả là có lý do cả.
Kỳ thi mùa Xuân đã cận kề, tên ngốc này tuy vẫn chưa khôi phục trí nhớ nhưng vẫn kiên trì muốn vào kinh ứng thí. Chàng bảo nhất định phải đỗ đạt để ta được sống những ngày vinh hoa của một vị quan phu nhân.
Ta thu xếp hành lý, lộ phí cho chàng, còn tặng thêm một chiếc bùa hộ mệnh tự tay mình tỉ mẩn điêu khắc suốt hơn một tháng trời. Kỳ trước đây ta cũng từng tặng đồ cho tên thư khác, nhưng đều là mua sỉ để sau này còn có bằng chứng mà “đòi nợ”. Xét về độ tinh xảo, rõ ràng mua sỉ tốt hơn nhiều.
Thế nhưng chàng chẳng hề chê nó xấu, ngược lại còn cảm động vô cùng, suýt chút nữa là bật khóc ngay trước ta. Lo lắng cho an nguy của chàng, ta phái người bí mật đi theo hộ tống chàng đến tận kinh thành.
là ta không ngờ rằng, sau khi vào kinh, chàng lại như bốc hơi khỏi nhân gian, bặt vô âm tín.
Để dò hỏi tin tức của chàng, cũng như để mở rộng việc kinh doanh, ta rời nhà lên kinh thành ở ròng rã ba bốn tháng trời nhưng vẫn chẳng thu được manh mối nào.
Mãi cho đến ngày bảng vàng kỳ thi Xuân được dán lên, khắp nơi đều truyền tai nhau về một thư tên Tẫn Hành đã đỗ Trạng nguyên. Đương kim bệ hạ vì thương chàng và Minh Hoa công chúa lưỡng tình tương duyệt, ngay sau buổi thi đình đã ban đại hỷ.
kẻ bán rong đến người kể trong quán trà, ai nấy đều ca tụng đây là mối lương duyên trời định.
10
Cửa Phi Vũ ở kinh thành khai trương không lâu, không thể thiếu người trông coi. Nghe được tin tức kia, ta thắt lại, đau xót khôn nguôi. Suốt nửa tháng trời ta vùi đầu vào công việc đến mức tê l.i.ệ.t cả người, mãi có chút thời gian nghỉ ngơi.
Nhưng đến khi sự rảnh rỗi, ta bàng nhận ra, bản thân lại có chút không dám đi tìm Tẫn Hành. Thật là nực cười, kẻ lừa dối là chàng, vậy mà người sợ hãi lại là ta.
Đỗ Doanh ơi Đỗ Doanh, ngươi thật là không có tiền đồ, tình cảm không còn thì thôi, ngươi cũng chẳng phải nữ t.ử cổ đại chính hiệu, sao có thể vì một gã đàn ông mà trở dở sống dở c.h.ế.t vậy chứ. Tốt xấu gì không có người thì cũng phải có tiền, nếu tiền cũng không có thì chắc ta tức c.h.ế.t mất, mà một khi ta đã không yên thì tất cả đừng hòng sống tốt.
Sau khi công tác tư tưởng xong xuôi, vặn Minh Hoa công chúa lại để mắt đến một mẫu trang sức của Phi Vũ . Ta mượn cớ đi giao để gõ cửa phủ công chúa.
Ta đứng đợi ở sảnh ngoài, không lâu sau, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, khí chất bất phàm trong bộ váy dài màu xanh nhạt xuất hiện. Nàng b.úi tóc kiểu lưu vân, cài hoa mẫu đơn bằng ngọc, điểm xuyết thêm chiếc trâm vàng trông quý phái lại thanh tao, không chút sến súa.
là ta, sắc vị công chúa này liền biến đổi, ngay cả tỳ nữ thân cận của nàng cũng lộ khó lường. Hai người thầm thì nhau một hồi, rồi tỳ nữ kia lập tức lui ra ngoài.
Chưa kịp để ta mở , Minh Hoa công chúa đã cười rạng rỡ nắm lấy tay ta, giọng điệu có phần như đang dỗ dành: “Ta đâu có biết, chủ nhân đứng sau Phi Vũ lại là một vị tỷ tỷ xinh đẹp thế này.”
Cái gì cơ? Công chúa chẳng phải tự xưng là “bản cung” hay đại loại thế sao? Nàng lại còn gọi ta là tỷ tỷ, lẽ nào nàng đã biết giữa ta và Tẫn Hành?
“Tỷ ngồi đi, đừng khách sáo ta.” Nàng đỡ ta ngồi xuống, sai người dâng lên loại trà thượng hạng nhất.
Thôi xong, rõ ràng là nàng đang lấy ta. Xem ra công chúa ngoài đời không giống trong phim, không hề ngang ngược vô lý, mà rất biết cách “dĩ hòa vi quý”.
Tiếp đó, nàng cứ huyên thuyên đủ thứ trên trời dưới đất không đâu vào đâu. Suốt buổi, vị công chúa này luôn giữ nụ cười trên môi, thậm chí trông còn có rất căng thẳng. Nàng đang tìm cách kéo dài thời gian sao? Hay định ngầm gọi người đến thủ tiêu ta để trừ hậu họa?
Ta không khỏi cảnh giác. gia chắc chắn có cao thủ ẩn mình, ta dù võ công có cao đến đâu cũng khó đấu lại “lão quái vật” đó, chi bằng cứ đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.
Nghĩ đoạn, ta rút chiếc khăn thêu chuẩn bị sẵn ra che , nghẹn ngào : “ ra, dân nữ đến đây ngoài việc giao trang sức, còn có vài muốn thưa công chúa.”
công chúa căng thẳng rõ, nàng vội uống một ngụm trà: “Tỷ cứ đi, ta… ta đang nghe đây.”
Lạ thật, nàng sợ cái gì chứ? Ta đâu có định thịt nàng ngay tại chỗ. Có tính sổ thì ta cũng tính Tẫn Hành, hoặc tự trách mắt người của mình quá kém mà thôi.
Ta bày ra bộ dạng đáng thương, thút thít: “Ta nguyện ý thành toàn cho công chúa và Tẫn Hành.” Đàn ông mất rồi thì ít nhất cũng phải vớt vát được chút vinh hoa phú quý chứ.
“ là…”
còn chưa dứt, Minh Hoa công chúa đã lộ kinh , thốt lên: “ thẩm, xin người đừng dọa ta. Người mà còn thế này, thúc nhất định sẽ lôi cả ta và Tẫn Thủ nhà ta ra đ.á.n.h một trận cho xem!”
Cái quái gì thế này?
Ta còn chưa kịp hết bàng thì bỗng nhiên sau bình phong vang lên một giọng quen thuộc: “Nương t.ử, nàng muốn thành toàn cho ai?”
Người bước ra có khuôn mà ta đã quen thuộc đến từng đường nét. là khí chất bây giờ khác xa trước kia. Chàng mặc áo gấm màu xanh trăng thêu vân vàng ẩn hiện, mái tóc đen nhánh được b.úi gọn bằng một chiếc trâm ngọc dương chi, phần tóc còn lại rủ sau lưng mượt mà như lụa đen. Chưa hết, chàng còn khoác thêm một chiếc áo choàng đen tuyền sang trọng, bên hông vẫn lủng lẳng chiếc bùa hộ mệnh do chính tay ta tặng.
Nhưng mà giờ là tháng Ba, chàng diện cả bộ dày cộp thế này không sợ nóng đến phát điên à?