Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Bà ta vẫn đang cười.

“Nữ tử sinh trong hoàng gia, hưởng hết phúc khí trời ban, tương lai vẫn gả đi. Công chúa có tôn quý đâu, cuối cùng cũng sang nhà người khác sống.”

Ngón tay ta khẽ chạm vào khóa.

Trong lòng có chút khó chịu.

Ta giọng nói:

“Phụ hoàng nói Chiêu Chiêu có thể ở trong cả đời.”

Quý phi nhướng mày.

Mấy vị phu nhân bên cạnh vội vàng cúi uống trà.

Bà ta cười cười, giọng càng dịu dàng hơn.

“Bệ hạ thương , chỉ là dỗ vui thôi. Nào có đạo lý nữ tử không xuất giá?”

Ta nghiêm túc nghĩ ngợi.

“Nếu ta không gả, vậy có thể không gả.”

Nụ cười Quý phi cuối cùng cũng xuống.

“Cửu công chúa, đừng cậy được bệ hạ sủng ái mà quên mất quy củ.”

Ta còn chưa kịp mở miệng, Nhất hoàng tử đã từ sau phong chạy ra.

Năm nay hắn bảy tuổi, trong tay cầm một quả cầu thêu chỉ vàng.

“Mẫu phi, con khóa Cửu hoàng tỷ.”

Ta sửng sốt, theo bản năng che trước ngực.

Quý phi xoa hắn.

“Kỳ nhi thích sao?”

Nhất hoàng tử gật :

“Thích. Cho con.”

Ta lắc :

“Đây là thứ mẫu hậu để lại cho ta, không thể cho.”

Nhất hoàng tử lập tức bĩu môi.

Sắc Quý phi trầm xuống trong thoáng chốc, rồi lại cười nói:

“Chiêu Chiêu, chẳng chỉ là một chiếc khóa. Kỳ nhi còn , nhường đệ ấy một chút.”

Ta lùi về sau.

khác đều được, riêng thì không.”

Ánh Quý phi thay đổi.

“Công chúa mọn như vậy sao?”

Ta ngẩn người.

Từ trước tới nay chưa từng có ai nói ta như .

Phụ hoàng nói tính tình ta mềm mại, hoàng huynh nói ta lương thiện, nhân đều nói ta đối xử khoan hòa với người khác.

Quý phi đưa tay bóp cằm ta, móng tay hơi nhọn.

“Công chúa có cao quý đâu, cuối cùng cũng gả ra ngoài. Chẳng chỉ là đồ lỗ vốn thôi, thật sự cho rằng mình còn tôn quý hơn hoàng tử sao?”

Trong nháy im phăng phắc.

Ta bà ta, bên tai ong ong.

Đồ lỗ vốn.

Ta chỉ từng thấy loại lời mắng người trong thoại bản ngoài .

Ta khẽ hỏi:

, ta đâu có chọc giận người.”

Đáy Quý phi hiện lên tia chán ghét.

Bà ta cúi , ghé sát tai ta.

sinh ra đã chiếm hết sủng ái, đó chính là sai lớn nhất.”

Ngay giây tiếp theo, bà ta đột nhiên giật lấy khóa trên cổ ta.

Ta hoảng hốt đưa tay bảo vệ.

“Đừng chạm vào nó!”

Nhất hoàng tử đứng bên cạnh vỗ tay:

“Mẫu phi mau lấy cho con!”

Hốc ta lập tức đỏ hoe.

Quý phi dùng sức kéo mạnh.

Sợi dây vàng đứt đoạn.

Chiếc khóa bạch rơi xuống đất, vỡ làm đôi.

Trong vang lên tiếng hít .

Trái tim ta cũng như bị vỡ theo.

Đó là thứ mẫu hậu để lại cho ta.

Ta quỳ xuống đất, run rẩy đưa tay nhặt vỡ.

Ngón tay bị cạnh sắc cứa rách, máu lập tức rịn ra.

Quý phi liếc một , cười .

“Chẳng chỉ là một khối thôi, khóc thành , đúng là được nuông chiều hư rồi.”

Ta nắm chặt mảnh vỡ trong lòng bàn tay, đau phát run.

Bà ta đứng trước ta, từ trên cao xuống.

“Hôm nay chuyện , nếu công chúa dám tới trước bệ hạ cáo trạng, bổn sẽ để mọi người nghe xem bắt nạt hoàng đệ tuổi nào.”

Nhất hoàng tử trốn sau lưng bà ta, làm quỷ với ta.

“Đồ lỗ vốn, đồ lỗ vốn.”

ta trắng bệch.

Đúng lúc ấy, ngoài truyền tiếng bước chân vội vã tiểu thái giám.

, tiền triều truyền lời, bệ hạ mời người đó một chuyến.”

Quý phi chỉnh lại tay áo, lần nữa khôi phục dáng vẻ dịu dàng đoan trang.

Bà ta cúi ta một .

“Công chúa nên nhớ, có vài lời một khi đã nói ra, sẽ không thể thu lại được nữa.”

Bà ta dẫn theo Nhất hoàng tử rời đi.

Ta quỳ trên nền gạch vàng băng, lòng bàn tay đầy mảnh vỡ và máu.

nữ bên cạnh đỡ ta dậy.

ta đột nhiên đứng bật lên, ôm chặt khóa đã vỡ, xoay người chạy ra ngoài.

Ta đi tìm phụ hoàng.

đi tìm hoàng huynh.

vừa chạy ra khỏi Chiêu Dương , đã bị hai ma ma chặn lại.

“Công chúa, Quý phi căn dặn, mời người tới thiên nghỉ ngơi trước.”

Ta bà ta.

bà ta đều cúi , tay lại chắn kín mít.

Gió xuân rất ấm.

Ta lại lợi hại.

Trong thiên đốt trầm thủy hương.

Mùi hương nồng đậm mức khiến người ta khó thở.

Ta ngồi bên mép giường , chậm rãi xòe lòng bàn tay ra.

khóa đã vỡ lặng lẽ nằm đó, bên trên còn dính máu ta.

Bốn chữ “Tuế tuế an” đã đứt thành hai đoạn.

Ta nó rất lâu.

Năm mẫu hậu đời, ta mới chỉ năm tuổi.

Người nằm trên giường ở Phượng Nghi , tay rất , vậy mà vẫn nhớ đeo khóa lại cho ta.

Người nói:

“Chiêu Chiêu, nếu sau mẫu hậu không còn nữa, chiếc khóa sẽ thay mẫu hậu ở bên con.”

Khi ấy ta còn chưa hiểu nào là sống ch/ế/t.

Chỉ ôm lấy tay người, nói mẫu hậu gạt ta, ngày mai người còn dẫn ta đi ngắm hoa nữa.

Mẫu hậu cười rất khẽ.

Người vuốt ta, dịu dàng nói:

“Chiêu Chiêu mẫu hậu, tuế tuế an.”

Về sau, câu nói ấy trở thành lời phụ hoàng và hoàng huynh thường nói nhất.

Chiêu Chiêu an.

Chiêu Chiêu vui vẻ.

Chiêu Chiêu không được khóc.

hôm nay, an mà mẫu hậu để lại cho ta đã vỡ rồi.

Ta khóc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.