Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Tôi luôn nghĩ rằng anh trai ghét tôi đến tận xương tủy.

Vì vậy, cái ngày bắt nạt đến chết, tôi đã không gọi điện cầu cứu anh ấy.

Thế người anh lẽ ra phải ghét tôi đến tận xương tủy ấy… khi tôi chết, lại lần lượt tìm ra từng kẻ đã bắt nạt tôi.

Bọn chúng tổng cộng có năm người, toàn thân anh tôi dính đầy máu, mang đầu của cả năm người đó đến trước mộ tôi.

Rồi thản nhiên đến đồn cảnh sát tự thú.

……

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về thời trung học.

Người anh trai luôn cao ngạo như ở trên mây của tôi, vẫn cụp mắt, ghét bỏ nhìn tôi:

“Đừng có đến tìm anh, cút chỗ khác chơi .”

Lần này, tôi lại xông thẳng tới, đối diện với mắt ngạc nhiên của anh ấy.

“Anh à, nói một ‘thương em’ là anh sẽ mất miếng thịt à?”

1

“Chính là con đó, loại như nó cũng dám tỏ với hot boy sao?”

Hình như tôi một người vây quanh.

Tôi cúi đầu, đôi tay mình đưa ra bức thư .

Bỗng nhận ra – hình như tôi đã sống lại rồi.

Tôi những kẻ bắt nạt ép phải tỏ với hot boy ,

người đó trốn lưng tôi, hả hê ngắm nhìn bộ dạng xấu hổ của tôi.

“Đấy là Lâm Ngôn lớp 12/6 à?”

“Cái đứa luôn chót bảng đó hả?”

“Rốt cuộc nó lấy đâu ra can đảm tỏ với hot boy vậy?”

Những tiếng cười giễu cợt không ngừng vang lên xung quanh.

Tôi ngước mắt nhìn lên, Hà Chi Phương giữa với vẻ mặt đầy ác ý, ra hiệu cho tôi nói ra lời thoại cô ta đã chuẩn trước.

Nếu không ngoan ngoãn nghe lời thì cô ta sẽ nhét đầy rác cặp sách của tôi, hoặc dùng đầu t.h.u.ố.c lá để lại một vết trên cánh tay tôi.

Tôi thở dài, rồi cất tiếng:

“Lục Trạch, lần đầu gặp , tôi đã phải lòng rồi…”

“Trời ơi, tôi có đắc tội với đâu?”

tỏ với tôi làm ?”

con trai nhận thư tôi trông như thể vừa chạm phải thứ dơ bẩn, vẫn cợt nhả đưa tay định giật lấy bức thư khỏi tay tôi.

Thế , tiếp theo, tôi đã nhét lá thư lại lòng mình, không thèm nhìn anh ta một cái.

“Vậy tôi không thích nữa, tạm biệt.”

Tôi chen lấn thoát ra khỏi vây xem, để lại một người đầy dấu hỏi ngây ra tại chỗ.

Lúc đó, đầu óc tôi không thể suy nghĩ được .

Tôi phải tìm anh trai tôi.

Ngay đầu tiên khi sống lại, trong đầu tôi duy nhất ý định đó.

2

Khi tôi thở hổn hển chạy đến cổng của anh trai, đúng lúc gặp phải dòng người đúc tan học.

Tôi vội vã tìm kiếm trong , thực ra cũng không cần thiết lắm.

phút Chu xuất hiện, anh ấy có thể chiếm trọn mọi nhìn của tôi.

[ – .]

Anh ấy cùng một nữ sinh có khuôn mặt xinh xắn, thỉnh thoảng gật đầu đáp lại vài với cô ấy, dịu dàng lễ phép, trông đúng chuẩn hình tượng của một học sinh gương mẫu.

“Ôi, , cô bé kia cứ vẫy tay chào kìa.”

có quen cô bé đó không?”

Cô gái bên cạnh anh ấy lại là người đầu tiên phát hiện ra tôi.

Anh trai tôi giả vờ giỏi thật, rõ ràng trước khóe môi anh ấy vương nụ cười nhẹ vậy ngay khi nhìn tôi, mắt anh ấy lập tức trở nên lạnh như băng.

“Không quen.”

đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

mắt anh ấy không dừng lại trên người tôi một khắc nào, trực tiếp quay đầu .

Tôi chen qua , đột ngột nắm lấy cổ tay anh ấy.

“Anh ơi, em…”

3

Anh trai tôi vẫn là anh trai tôi, nhìn tôi như nhìn thứ đó không may mắn.

“Buông tay ra.”

Anh ấy cau mày như gọng kiếm, nói từng chữ rõ ràng để cảnh cáo tôi.

Mức độ ghét bỏ này khiến tôi phải nghi ngờ, liệu người đã ra tay tàn nhẫn c.h.ặ.t đ.ầ.u mấy kẻ bắt nạt khi tôi c.h.ế.t có phải là anh ấy không.

Đến cả cô gái bên cạnh cũng không thể chịu nổi.

, đây là em gái à…”

Thế là anh trai tôi yên, cúi đầu nhìn tôi không biểu cảm.

Hồi tôi rất sợ mắt như vậy của anh trai.

Mặc dù anh ấy nhìn ai cũng mang khinh thường kiêu ngạo, khi nhìn tôi, anh ấy mới cố ý pha thêm mỉa mai.

Khiến cho kiếp trước, tôi không ngừng hiểu lầm, tin chắc rằng nếu anh tôi biết tôi chết, nhất định sẽ đánh trống khua chiêng, đốt pháo ăn mừng.

Tôi ngẩng đầu đối diện với anh ấy, nắng đầu hè trong trẻo đến lạ.

Đến nỗi tôi có thể đếm rõ từng sợi lông mi của anh trai.

“Thật ra, anh ơi, …”

“Em muốn nói với anh một thôi.”

“Anh thương em quá thì cứ nói ra , không cần phải giấu giếm đâu.”

Nói xong đó, tôi cảm cô gái bên cạnh có hối hận vì đã khuyên Chu nghe tôi nói.

Ngược lại, người tôi nhắc tới vẫn mặt lạnh như tiền, cúi mắt nhìn vài , như thể vừa nghe một chuyện cười không đủ hài hước để anh ấy bật cười.

đó anh ấy giơ tay lên, lòng bàn tay ấm áp chạm trán tôi.

“Em sốt hay là phát điên vậy?”

Đây là nói đầu tiên anh trai tôi nghiêm túc nói với tôi khi sống lại.

4

đến lớn, tôi đều cảm anh trai muốn vứt bỏ tôi .

tôi thì như một miếng cao dán cứng đầu, bám riết lấy anh ấy.

Không cách nào khác, dù không có huyết thống , khi , Chu đã thay thế vị trí của cha mẹ trong lòng tôi.

Tôi theo anh trai đến phòng trọ của anh ấy.

của Chu không có ký túc xá, nên anh ấy có thể ở ngoài.

Căn phòng rất , anh trai tôi hoàn toàn không có ý định cho tôi .

Anh ấy chắn ở cửa, nhìn tôi không biểu cảm.

Tôi kéo nhẹ vạt váy, ngẩng đầu nhìn anh ấy rồi hỏi: “Anh ơi, em có thể ở cùng anh không?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương