Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

11

Mũi tôi ngửi mùi thuốc sát trùng trước tiên.

Hai, ba giây , tôi tỉnh dậy.

Đập vào mắt là đèn trắng chói chang của bệnh viện, tôi ngồi hành lang sảnh cấp cứu đông người qua lại.

Chiếc áo khoác đồng phục của tôi được gấp gọn gàng đặt cạnh ghế.

Mu bàn tôi đau nhói, lúc mới phát hiện truyền nước.

Máu đã được truyền lại.

Tôi nhấn chuông gọi y tá, cô y tá vội vã đến điều chỉnh lại kim tiêm cho tôi, vừa dặn dò tôi không được cựa quậy nữa.

“Anh tôi đâu rồi?”

Tôi hỏi bằng giọng khàn khàn.

“Anh trai ư? Cậu thiếu niên đẹp trai đưa đến đây ấy à?”

“Ủa? Vừa nãy tôi bảo cậu ấy lại mà? Người đâu rồi?”

y tá định quay người , tôi vội vàng dùng bàn lành lặn lại kéo cô ấy lại.

“Không cần đâu ạ.”

… Tôi có thể đoán được, anh ấy chắc đã rồi.

Tôi ngửa nằm trên hàng ghế hành lang bệnh viện, hít hít mũi, cảm dù có khóc thì nước mắt không thể rơi ra được nữa.

Tôi lấy điện thoại ra, nhìn vào chỗ soạn tin nhắn.

Dòng chữ “anh ơi” tôi phải gõ đến ba, bốn lần mới dám gửi .

“Anh ơi, hôm nay là sinh nhật đó, anh có nhớ không?”

Tôi chắc đã đợi rất lâu, đợi đến chai truyền dịch hết sạch, không đợi được tin nhắn trả lời của anh ấy.

Tôi thở dài, truyền dịch xong, tôi bước đêm tối vắng lặng không người.

Tôi lại gửi tin nhắn cho Chu Thanh Diễm.

“Anh ơi, hình như có một huy hiệu trên cặp sách của rơi chỗ anh rồi.”

“Mai qua chỗ anh lấy được không?”

Đôi tôi tự chửi mình, Lâm Ngôn, gì mà lại thích anh ta đến vậy chứ?

Kiếp trước thích chưa đủ, thích kiếp nữa sao?

Những vì sao trên bầu trời đêm không biết câu trả lời, những bóng hình rực rỡ không biết.

chốc lát , anh tôi cuối cùng hồi âm cho tôi.

“Không cần đến tìm tôi.”

“Tôi sẽ mang qua cho .”

12

Có lẽ anh ấy nghĩ làm vậy sẽ không có thêm rắc rối nào.

Anh ấy thông minh thật, nếu là tôi tìm anh ấy thì chắc chắn tôi sẽ cố tình gây ra chuyện gì đó để thăm dò anh ấy.

Chu Thanh Diễm nói ngày mai tan anh ấy sẽ mang huy hiệu đến cho tôi.

Tôi đã gửi lại một biểu tượng ^_^.

là chiều hôm , cuối cùng tôi không đợi được anh ấy.

Vì đám Hà Chi Phương lại đến tìm tôi mua vui.

tan , dù tôi đã thu dọn cặp sách nhanh nhất có thể, nhưng ngay bước ra khỏi lớp, tôi người khác túm lấy cánh .

Bạn biết không? Điều buồn cười là lớp nhỏ bé của chúng tôi, có sự phân chia giai cấp.

Nhóm năm người của Hà Chi Phương luôn đứng vị trí cao nhất, ngang ngược bá đạo.

“Lâm Ngôn, mấy ngày nay, có phải bọn tao đối xử với tốt quá rồi phải không?”

Tôi hai người cưỡng chế ấn xuống đất, đó Hà Chi Phương ngồi bàn trước mặt tôi.

[ – .]

cô ta nghịch một chai nước rỗng, gõ tôi.

“Nhưng lần , bọn tao có thêm một thành viên mới đó.”

Nhóm năm người Hà Chi Phương đều có gia cảnh rất tốt, khá coi thường những ‘dân thường’ như bọn tôi. lúc tôi thắc mắc lớp không có sinh chuyển trường thì có một kẻ kéo một cô gái rụt rè tới.

Lần tiên nhìn cô ấy, tôi đã hiểu ra tất cả.

13

Sở dĩ tôi đám Hà Chi Phương nhắm vào.

Là vì hồi lớp 10, tôi đã gặp bọn họ nạt một cô gái sứt môi và hở hàm ếch nhẹ.

đất của tôi, nhìn bọn họ ép cô gái nuốt một con sâu lông, đã cầm chổi xông tới.

Thế là , đối tượng nạt của bọn họ đã trở thành tôi.

đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

không phải nói tham gia với bọn tao sao?”

Hà Chi Phương ra vẻ thân mật, véo nhẹ má cô gái rụt cổ.

tôi làm gì?”

mắt của cô gái từ đến cuối đều không hề dừng lại trên người tôi.

Ngón cô gái căng thẳng siết chặt vạt áo của mình.

“Làm gì à? Trước đây bọn tao đối xử với thế nào, thì giờ cứ làm y như thế với nó .”

Cô gái quay lại, nắng chói mắt. Ngay khoảnh khắc mắt chúng tôi chạm nhau, cô ấy lập tức né tránh một cách hoảng hốt.

“Xin, xin lỗi…”

“Tôi không làm được…”

Nhìn lại, cô ấy run rẩy một cách bất thường, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống, khóc nức nở.

Thái độ rõ ràng đã khiến cho Hà Chi Phương không vui.

“Thứ vô dụng.”

Cô ta đẩy cô gái ấy một , cô gái không kịp phòng , ngã ngửa ra .

Nhưng không ai để ý đến chuyện cô ấy không đứng dậy được.

Hai người giữ chặt tôi, Hà Chi Phương và những kẻ lại đá tôi.

Lẫn tiếng khóc thảm thiết xé lòng của cô gái, buổi chiều muộn trường lại yên tĩnh một cách lạ thường.

Không rõ là không có ai, hay là chẳng ai quan tâm.

Cho đến một lúc nào đó, căn phòng trống trải vang tiếng gõ cửa đột ngột.

14

Vừa đúng lúc m.á.u từ má tôi b.ắ.n ra, tạo thành một vệt cong màu đỏ.

Văng đôi giày thể thao màu trắng, như một bông hồng rực rỡ.

Tôi ngẩng nhìn , khoang mũi lập tức cay xè.

Người thiếu niên đeo ba-lô đen một bên vai.

cầm chiếc huy hiệu định trả lại cho tôi.

không chớp mắt nhìn tôi giẫm dưới gót giày.

“Anh…”

Cổ họng tôi thốt ra được một từ.

tìm ai?”

Giọng điệu của Hà Chi Phương dù hung hăng, nhưng Chu Thanh Diễm, khí thế đột nhiên yếu hẳn một bậc.

Anh tôi một đút túi quần, cứ nhìn vào tôi.

Tôi ngẩng mặt nhìn anh ấy, chợt nhận ra bộ dạng mình bây giờ thật thảm hại.

mắt anh ấy bình tĩnh, nhưng tôi đột nhiên dùng mái tóc che khuôn mặt mình.

“Tôi đến đưa đồ cho gái.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương