Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nhưng xét góc độ nhân đạo, đây chẳng qua là cách trả thù duy nhất của một cha đã cùng đường.
Thêm vào đó, Hà Chi Phương đồng bọn ngang ngược ngông cuồng, hành vi bắt nạt tàn nhẫn, sau Trương chết, t.h.i t.h.ể của cô ấy có nhiều vết bỏng do t.h.u.ố.c lá đánh đập lại, cùng sự tâm rộng rãi của dư luận xã hội.
Cũng có luật sư lạc phân tích rằng Trương Trí Thành giảm án tử hình xuống tù chung thân hoặc án treo.
Nhưng không ai ngờ rằng, giữa phiên tòa.
Cha mẹ của đám bắt nạt đó, đã rút đơn kiện tại tòa. chối mọi cuộc phỏng vấn của các phương tiện truyền thông, xã hội có nhiều lời đồn đoán.
Có là lương tâm cắn rứt, có là vãn hồi dư luận.
Tóm lại, vụ án này đó về sau chìm vào lớp lớp sương mù.
Thêm vào đó là tính thời sự của tin tức, một điểm nóng liên tiếp bị thay bởi điểm nóng mới.
Chỉ trong một thời gian ngắn, sự chú ý vụ án Trương từng ồn ào rầm rộ trước đó đã ngày càng giảm đi.
20
tôi dọn đồ trong ký túc xá, tôi phát hiện chiếc huy hiệu cũ đã biến mất.
Chiếc huy hiệu mà anh tôi đã đích thân mang trả lại cho tôi.
Thật ra đó cũng không phải là một món đồ quá trọng, sau đó tôi cũng không ý nhiều.
Mấy ngày nay liên tục mơ thấy chuyện hồi nhỏ, một buổi sáng thức dậy đột nhiên tôi chợt nảy ra một ý.
Muốn tìm chiếc huy hiệu đó, nhưng tìm mãi không thấy.
Không đúng rồi, chiếc huy hiệu của tôi đâu?
Sao có tự nhiên biến mất ?
Tôi mở máy tính, lại tìm kiếm đoạn chúng tôi bị bắt nạt từng lan truyền điên cuồng mạng.
Góc quay cực kỳ kỳ lạ, là quay dưới , tôi nằm đất, đối chiếu khung cảnh đó.
Rồi nhận ra.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Mặn MonkeyD
Đây chẳng phải là góc nhìn của chiếc huy hiệu đó sao?!
Nó bị anh tôi vứt trước tôi một cách có vẻ ghét bỏ, nhưng lại vừa vặn thu mọi thứ đó vào tầm mắt.
Phát hiện này đã khiến tôi nổi da gà giữa đêm khuya.
Chiếc huy hiệu đúng là của tôi, nhưng một thời gian dài nó đều qua tay anh tôi.
Nếu đó anh ấy đã lắp camera đó…
Nhưng, tôi không hiểu.
Nếu là do anh tôi quay, tại sao, anh ấy lại không che mình.
Lại công khai phơi bày mình ra vậy, bị mắng cùng kẻ bắt nạt?
chuyện không hiểu nổi, tôi thường hỏi thẳng.
nên tôi đi nhà trọ của anh , tôi cũng không nhận ra đó đã là bốn giờ sáng.
gà cũng đã ngủ say.
Tôi không muốn làm phiền anh tôi ngủ, là dựa vào nhà anh ấy.
Dù sao tôi làm vậy cũng không phải lần đầu, điều chỉnh lại tư ngồi, gần đã thành thói quen.
Nhưng tôi không dựa bao lâu.
Cánh , trực tiếp mở ra bên trong.
“Em không biết gõ à?”
Bộ đồ mặc ở nhà đơn giản nhất, cũng có tôn dáng vẻ cao ráo, cân đối của anh ấy.
Dựa vào , lông mày kiếm nhíu chặt lại.
Mượn ánh trăng mờ ảo, tôi nhìn anh ấy, nhiên phát hiện anh ấy có vài chỗ dán băng y tế.
[ – .]
Da anh tôi trắng bóc, nên vết đó đặc biệt nổi bật.
Anh ấy nhiên đã bị đánh, không làm tôi lo lắng, mấy ngày đó anh ấy mới tránh tôi.
“Anh ơi, là do anh đăng đúng không?”
Bóng tối là một đường ranh giới rõ ràng, rơi xuống anh tôi, nhưng lại không rơi xuống tôi.
“Camera huy hiệu cũng là do anh lắp vào tối hôm đó, anh cố tình lại cái huy hiệu đó, biết em lấy nó.”
“Em đã bảo hôm đó cô gái luôn đi cùng anh tại sao lại cứ muốn sửa lại quần áo cho em, cô ấy nhân cơ hội đó đã lấy trộm cái huy hiệu.”
“Hôm đó, em đã gặp anh ở linh đường của Trần .”
“Là anh đã mang đi tìm cha cô ấy đúng không?”
“ đổi lại, anh yêu cầu gia đình ông ấy chứng minh thực ra là truyền điện thoại của Trần ra.”
“ vậy, em không bị liệt vào danh sách lan truyền , không bị khác trả thù, cũng không gặp nguy hiểm.”
“Chỉ là, em không hiểu, anh ơi tại sao anh lại lộ … Ùm!”
Tôi bị anh đè cánh .
Thật ra là “đè” cũng không đúng, động tác của anh ấy nhẹ nhàng, là “tán tỉnh” còn hợp hơn.
Trời ơi, “tán tỉnh”, anh mình — chuyện đó tôi thậm chí không dám nghĩ tới.
“Ừm… sao ư? tôi… yêu em chăng?”
Ngón tay ngọc ngà cân đối của anh tôi khẽ nâng cằm tôi .
Quá gần, tôi anh tôi chưa bao giờ gần .
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn khiến tôi ngày đêm mơ màng, anh ấy khẽ nháy mắt tôi, tôi thậm chí còn ngừng thở.
“Tất cả gì anh làm đều là em?”
“Thật ra anh thích em, thích mức sắp c.h.ế.t rồi?”
Anh tôi dừng lại ở một khoảng cách gần mức tôi không dám nghĩ .
Hơi thở của anh ấy nhẹ nhàng phả vào má tôi.
“Em nghĩ anh em vậy sao?”
“Lâm Ngôn, em có đừng nào cũng mơ mộng hão huyền không?”
“Em dựa vào cái gì?”
Chu Thanh Diễm nhanh chóng tránh xa tôi.
tôi, bị rút cạn hết mọi sức lực.
Anh tôi cứ vậy, tôi tưởng mình có tới vạt áo của anh ấy, anh ấy lại dễ dàng đẩy tôi ra.
Anh ấy giống sao xa trời, lấp lánh lấp lánh.
Tôi biết anh ấy đẹp.
Nhưng tôi không có .
…
đường về nhà đón bình minh, điện thoại rung , là một thông báo.
Thông báo một số tin tức vừa xảy ra.
Cha của Trần đã chết.
đường chuyển giao cho cơ liên .
Một chiếc xe tải lớn mất kiểm soát đã đ.â.m vào chiếc xe chở ông ấy.
Thi không còn nguyên vẹn.