Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bà cầm một bó hoa đưa cho tôi: “Mỗi đều có một bó hoa tươi dành cho cô, nhớ ghé lấy nhé!”
Ngay cả một kẻ ngốc cũng biết có điều gì đó không ổn.
Tôi gọi điện cho , thẳng: “Anh ?”
Anh ấp úng nói: “Là ý của đại ca, gì cô anh ấy đó!”
Tôi cúp điện thoại.
Được rồi, dù tôi cũng chả thiệt thòi gì.
Sau đó gửi cho tôi một tin nhắn: [Có một ít phe phái còn chưa được dọn sạch, vì sợ có kẻ trà trộn hại cô nên đã cử hai người đến bảo vệ cho cô. Khi không còn nguy cơ gì nữa họ lập tức rút lui, tuyệt đối không có phát sinh mưu đồ gì khác. Cô có thể bất cứ gì cô , không có ai phiền cô đâu!]
tôi tối sầm lại.
Được thôi, cứ coi bảo vệ miễn phí đi!!
Một năm cứ vậy trôi qua, cuộc sống của tôi đang ổn định theo chiều hướng tốt đẹp, tuy bình thường nhưng cũng có những điều may mắn thiện lành nho nhỏ.
Ví dụ hoa nở rộ rực rỡ mỗi , ví dụ người dân nơi vừa thiện lượng lại vừa có có nghĩa.
Còn nữa, có rất nhiều khách hàng thích tranh của tôi, bởi vậy tôi cũng thu được rất nhiều khách ruột.
Từ một trái tim khô cạn đầy tuyệt vọng giờ đây đã được bồi dưỡng dần lấy lại sức sống vốn có. Tôi mang theo nụ chìm giấc ngủ bắt đầu mong chờ mai thức giấc dậy.
Bất chợt có một , nói cho tôi biết rằng đã giải quyết ổn thỏa hình các phe phái. Tôi không còn phải lo lắng bất kỳ mối đe dọa nguy hiểm đến tính mạng nào nữa.
Khi vừa nghe được tin , tôi có hoảng hốt, thực sự hết lòng tuân thủ lời hứa không phiền hay xuất hiện trước mặt tôi.
Thỉnh thoảng, có trò với tôi nhưng cũng chỉ cãi nhau chứ không hề nhắc gì đến gì của anh hay bản thân anh cả.
Anh còn kể cho tôi một số nữ giúp việc từng bắt nạt tôi khi trước, cũng chỉ dọa bọn họ một đêm rồi sa thải họ thôi.
Tôi im lặng hồi lâu, gõ vài chữ rồi xóa đi. Lặp đi lặp lại mấy lần thế cuối cùng tôi cũng chỉ gửi đi một tin: [Gần đây đại ca của anh rồi?]
Anh liền gọi thẳng cho tôi: “Than ôi, đại ca không cho tôi nói với cô, nhưng cô đã tôi kể cô nghe, cô đừng nói lại cho đại ca biết đấy.”
“Bớt bớt đi, nói ngắn gọn thôi.”
“Nhờ có Cố nữ thần giúp đỡ, chân của đại ca đã sắp khỏi rồi, chúng tôi đều rất vui vì . Nhưng một năm nay, đại ca ít lắm, thường xuyên đến phòng cô rồi ở lại cả chiều. Mỗi đều yêu cầu những món ăn cô thích ăn nhưng anh ấy lại ăn rất ít…”
“Haizzz, từ khi cô không còn ở đây, đại ca càng gầy đi, cũng ít nói hơn, anh ấy cũng không cho chúng tôi nghe ngóng tin tức của cô tôi thật sự rất lo.”
Tôi mím môi, không hiểu tim cứ thắt lại, một giác chua chát ập đến.
Sau khi ổn định lại xúc, tôi chậm rãi hiểu rõ suy nghĩ của mình.
Nửa đêm tỉnh mộng, hình bóng không những không mơ hồ lại càng thêm rõ ràng trong tâm trí tôi.
Giờ đây, rốt cuộc tôi không còn trốn tránh sự thật rằng bản thân đã yêu anh ấy mất rồi.
Tôi đến bên cạnh anh, đến tận đáy lòng.
Tôi chậm rãi thở nhẹ một , vừa vừa lẩm bẩm gọi cho : “Nếu tôi quay , anh có dở giọng giễu cợt tôi không?”
Anh vô thức nói: “Tôi có khi nào vậy với cô….Chờ chút, cô nói là cô trở lại ?”
“Ừm, tạm thời đừng nói cho đại ca anh biết.”
Anh ra tiếng: “Hì hì, tôi hiểu, thú của đôi nhân trẻ thôi .”
“Nhưng cô không sợ ?”
Tôi : “Cái gì?”
“Cô không sợ ở bên cạnh đại ca gặp nguy hiểm ?”
Tôi sửng sốt một chút rồi chậm rãi mỉm .
Tôi từng là một người rất bi quan, không kỳ vọng gì tương lai chỉ chờ cái c.hết.
Nhưng bây giờ, rất nhiều thương lòng tốt đã sản sinh tâm hồn m.á.u thịt mới cho tôi.
Vì vậy, tôi cũng đã có khả năng yêu thương người khác.
yêu khiến con người trở nên dũng .
Vì vậy, lạc quan một chút cũng không tệ phải không?
Tôi lái xe trở lại lâu đài.
Lão quản gia bật khóc: “Cuối cùng cô cũng đã trở lại!”
ngại ngùng: “Trở là tốt rồi, đại ca đang ở trong phòng cô, cô tự lên nhé.”
Dưới sự chăm chú của những người hầu trong lâu đài, tôi chậm rãi đi lên lầu.
Khi đến trước cửa phòng, tôi hít một thật sâu rồi mở cửa.
Anh đang nằm trên giường ngủ thiếp đi, bên cạnh là một cuốn sách.
Tôi nhẹ nhàng vuốt thẳng đôi mày đang cau lại của anh, để cuốn sách sang một bên, ánh chợt sững lại.
Hóa ra là viên sapphire được đặt ở dưới cuốn sách.
Tôi ngoảnh đầu lại đụng phải ánh của . Anh đã tỉnh lại từ lúc nào, đôi mệt mỏi xen lẫn tia m.á.u vì kiệt sức.
Anh nhìn tôi chăm chú, ánh lờ đờ, sâu không thấy đáy.
Tôi cúi xuống hôn lên trán anh rồi thầm: “ , em rồi.”
Đôi lưu ly nhạt màu của anh lúc lập tức ánh nước, tay anh vuốt ve mặt tôi, run rẩy: “Thẩm Nam Diên?”
“Là em đây.”
Yết hầu anh chuyển động, anh ôm c.h.ặ.t tôi lòng.
Tôi dán c.h.ặ.t người anh, nhận được nhịp tim đập nhanh của anh.
Hồi lâu sau, anh khàn giọng : “Em đi nữa phải không?”
Tôi cong môi nói: “Không đi, nhưng viên sapphire anh tặng lại cho em được chứ?”
Anh kìm nén xúc đang dâng trào, thở nóng hổi phả tai tôi.
“Nó vốn dĩ đã là của em, vĩnh viễn thuộc em.”
“Thẩm Nam Diên, hoan nghênh em nhà.”