Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Ví dụ: Đừng lo lắng, thuyền tới cầu chìm, khi trẻ con lớn lên, tự nhiên chúng xử lý được này.

[3] Là một biệt ngữ internet, gốc là 

Từ này là một từ thông dụng trên Internet hiện nay, được dùng mô tả hành vi không tìm hiểu về một đó ngay cả một thời gian dài khi nó xảy ra, 

dùng phàn nàn về thiếu nhạy của một số người đối với các chủ đề nóng hoặc nhận thức được nó một cách muộn màng.

Ánh mắt lão quản gia tôi ngày càng hiền lành hơn.

Dù cho tôi đến chỗ nào thì luôn có nhiều ánh mắt với xúc khác nhau đổ về phía tôi. Kinh ngạc có, hâm mộ có, nhiều chuyện có…

Cũng dễ hiểu thôi, dù sao tôi cũng là người phụ nữ đầu cạnh Mặc Nghiễn Chiêu lâu như vậy.

Đừng hiểu lầm, tôi không là chim hoàng yến đâu. Tôi là một nữ giúp bình và có nhan sắc thôi!

Tôi cũng rất ngạc nhiên, tại sao tôi có thể được ở cho đến hiện tại?

Chắc là người này không thể g.i.ết.t được tôi.

Còn không bằng g.i.ế.t c.h.ế.t tôi cho .

Khi tôi vào bếp lấy t.h.u.ố.c thì thấy một anh đầu bếp đẹp trai đang nằm đau đớn nằm trên mặt đất.

Mái tóc xoăn vàng, đường nét khuôn mặt tinh xảo góc cạnh, đôi mắt huyền bí như ngọc bích.

Lúc này, quần áo của anh ta dính đầy bụi, rất chật vật.

khóe mắt đỏ ngầu khiến người ta thấy thương.

Bốn mắt nhau, tôi đau lòng anh ta, dịu dàng :

“Anh cản đường quá, có thể dịch sang một tôi đi được không?”

Anh ta choáng váng, miệng hé mở một cách yếu ớt.

Tôi liếc anh ta một bước qua người anh ta.

Gặp chuyện bất bình thì tìm đường vòng cút mau.

***

Vốn dĩ tôi tưởng rằng nó là một nhỏ nhoi xen giữa dòng đời thôi, từ ngày hôm đó, dường như ở đâu tôi cũng chạm mặt anh ta.

“Xin chào, tên tôi là , chúng ta làm quen nhé?”

Anh ta mím môi, mỉm cười có ngại ngùng.

cái ghen tị xung quanh giống như xuyên thủng tôi.

Tôi nở nụ cười ấm áp: “Không quen.”

Nét mặt anh ta trong phút chốc sượng trân, đó rất nhanh đã điều chỉnh , làm ra bộ dáng một quý ông.

“Không sao, tôi thể hiện chân thành của mình rằng tôi làm quen với .”

Kết quả là tôi nhận được đồ ăn nhẹ, trà chiều mỗi ngày.

Thật không may, tôi không thể cưỡng hấp dẫn của đồ ăn.

Cắn người miệng mềm , tôi đồng ý lắng nghe tâm của anh ta.

Trên băng ghế trong vườn, một con bướm bay qua đậu vào tay anh ta.

nhẹ nhàng thả nó ra.

Cảnh này lẽ ra rất đẹp.

mí mắt của tôi cứ giật giật hai lần, trong đầu tôi lúc này nghĩ đến một cảnh nổi tiếng trong bộ phim truyền hình.

Tôi sợ kiêu hãnh, giây tiếp theo đuổi theo con bướm Lá C.h.ế.t (*) kia luôn chứ.

(*) Tên của một loài bướm, ai biết thêm thông tin thì search google nhé.

“Nam Diên, thấy tài nghệ nấu nướng của tôi thế nào?”

Tôi gật đầu: “Khá tốt.”

mỉm cười, rủ mắt như thể đang lưỡng lự đó.

tôi ở phòng bếp bị mọi người xa lánh, bọn ghen ghét vì tôi được chị em phụ nữ yêu thích, ức h.i.ế.p tôi, không cho tôi làm đồ ăn, cho tôi làm lặt vặt. Mỗi ngày tôi đều phập phồng cẩn thận lời ăn tiếng , nếu thốt ra câu khiến cho bọn không hài lòng thì đ.á.n.h tôi.”

“Tôi nghĩ chúng ta cùng chung hoàn cảnh, thì đang hầu hạ cạnh Mặc sinh vui buồn thất chắc cũng thấy như vậy không?”

Tôi cẩn thận nhớ một .

Mặc Nghiễn Chiêu cho tôi ăn cùng anh, toàn bộ trà chiều, đồ ăn nhẹ đó của anh cũng vào miệng tôi.

Mỗi ngày tôi đều thăm dò giới hạn của anh dễ đi đến thế giới kia anh cũng không làm tôi cả.

Thậm chí, có lần tôi tiện miệng ngoài cửa sổ quá đơn điệu, có thêm một ít hoa.

Ngày hôm anh liền sai người làm vườn trồng đầy hoa diên vĩ.

Về phần vui bường thất , theo tôi thấy thì trạng thái tinh thần của anh còn ổn định hơn tôi nữa kia kìa.

Đột nhiên tôi thấy có hơi chột dạ.

Tôi chợt thấy tội lỗi.

Là một nữ giúp thì tôi hơi bị nhàn nhã thoải mái thì !

Chả nhẽ Mặc Nghiễn Chiêu nuôi tôi cho mập mới làm thịt, giống như mổ heo ngày tết?

Ngay lúc tôi tưởng rằng mình đang ở trên thiên đường thì anh không do dự tống tôi xuống địa ngục!

Ôi trời, nghĩ đến thấy sợ!

là tôi quá nhạy không nhỉ, cách nghĩ này làm cho thân thể tôi toát mồ hôi lạnh.

Còn này thì vẫn đang luyên tha luyên thuyên kể ra chính mình tội nghiệp ra sao, đáng thương như thế nào.

Tôi không có tâm trạng nghe liền ngắt lời: “Tôi có thể làm giúp anh không?”

Anh ta mỉm cười ngượng ngùng, lấy ra một hộp bánh bích quy từ trong túi.

“Tôi nghe Mặc sinh thích anh bánh quy sô la kiểu này, có thể cho anh ấy nếm thử một ít được không?”

Tôi nghi ngờ anh ta.

Anh ho nhẹ một tiếng chậm rãi giải thích: “Bởi vì bị xa lánh bọn không cho tôi nấu đồ ăn cho Mặc sinh, tôi không cứ bị bắt nạt như này. Nếu được Mặc sinh thích món ăn của tôi, tôi không chịu ức h.i.ế.p từ bọn nữa.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.