Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Sau khi công lược đại trường thành công, tôi lộ nguyên hình, đầu dở thói “mẹ thiên hạ” hành hạ anh ta đủ đường.
Tôi cấm cửa không cho anh ta trốn học ra , phải là có mặt, đã thế còn không được phép gắt gỏng với tôi.
Ấy vậy mà, cái thanh trên đầu anh ta cứ tăng đều đều.
Tôi tự mãn cho rằng anh ta đã yêu mình đến chết đi sống lại rồi.
Cho đến một năm sau, khi kết nối lại, tôi tự khoe thành tích với nó. nhìn chằm chằm vào cái con số đỏ rực đến nhức cả trên đầu đại trường, im lặng hồi lâu rồi nghiến răng thốt lên:
【Cái mệnh… đây là BỰC BỘI mà!】
1
xong, tôi nhảy dựng lên phủ nhận:
“Không thể nào! Tạ Dữ rõ ràng là yêu tôi phát điên rồi!”
không đành lòng :
【Nhầm thế quái nào được, đây chính là bực bội, màu hồng mới là công lược cơ.】
Thấy tôi câm nín, nó thở dài:
【Chuyện này cũng tại tôi, lúc đó vội quá nên đưa nhầm cho cái bảng theo dõi độ bực bội.】
Tôi đành lí nhí hỏi tiếp: “Thế có tra được công lược của anh ấy không?”
cáo lỗi: 【Hiện tại máy chủ đang sập, tạm thời không xem được. nhìn cái thanh bực bội sắp nổ tung thế này, tôi đoán anh ta rung động với tí nào đâu. Ký chủ, rốt cuộc đã làm cái quái gì mà để anh ta phát điên đến mức này?】
Tôi lại lặng thinh. Ký ức về những trò “tác oai tác quái” thời gian qua đầu ùa về.
Lúc theo đuổi, tôi hoàn toàn dựa vào chiêu giả nai, ngoan ngoãn hiểu chuyện. Đợi đến khi anh ta gật đầu đồng ý, tôi liền hiện nguyên hình. thèm diễn nữa, ngày nào cũng sai bảo anh ta con sen.
Tôi ngứa với mái tóc bạc của anh, ép bằng được anh ta phải nhuộm lại màu đen. Không cho anh ta ra quán nữa, chỉ được phép hộ tống tôi lên viện. Nếu anh ta có chút vẻ không cam tâm, tôi đầu bài khóc lóc om sòm.
Sau một năm, đại trường vốn dĩ ngày nào cũng trốn học đi cày game, nay bị tôi cải tạo thành anh bạn trai “nhị thập tư hiếu” chính hiệu. Và cái thanh trên đầu cứ thế tăng ổn .
Đến tận bây tôi mới biết, hóa ra yêu tôi là giả. Cái sự bực bội mà Tạ Dữ dành cho tôi đã sớm chạm mức “vượt khung” rồi.
Chắc hẳn anh ta đang hối hận xanh ruột vì đã ở bên một đứa rắc rối tôi, chắc chắn là đang tính kế làm để tống khứ tôi đi đây.
cũng cạn :
【Ký chủ, bớt cái nết lại đi. Với cái kiểu đại ngông cuồng anh ta, phải thuận theo, kéo cái mức bực bội kia xuống! Sau đó mới khiến anh ta động lòng được, hiểu chưa hả!】
Tôi còn chưa kịp gật đầu thì giọng của Tạ Dữ đã vang lên phía sau:
“Thẩn thờ cái gì đấy?”
Tôi giật mình quay lại, thấy Tạ Dữ đang trưng ra bộ mặt lạnh tanh thu dọn cặp sách giúp mình.
Anh ta thấy tôi không phản ứng, lại liếc nhìn tôi đầy “băng giá”:
“, không phải chính em bảo muốn đi viện à?”
Vừa dứt , điện thoại của anh ta reo lên. Tạ Dữ máy, bên kia đầu dây vang lên tiếng của đám anh em:
“Anh Tạ, tối nay ra combat, anh thật sự không đi à?”
Tạ Dữ để mái tóc đen “ngoan hiền”, sắc mặt thì cực thối:
“Không đi, bận đưa bạn gái đi viện.”
Đám anh em than ngắn thở dài:
“Anh Tạ, anh biến chất thật rồi, cái nơi chán ngắt viện thì có gì hay ho chứ! Đại trường mà lại đi viện, đồn ra ngoài cho người ta cười thối mũi à!”
Tạ Dữ vậy thì hừ lạnh một tiếng, cúi nhìn tôi:
“Nếu không đi, ấy dỗi thì ai dỗ hộ tôi?”
xong, anh t cúp máy. Tôi cuối cũng thần lại, vội vàng ngăn cản:
“Chờ đã”
Tạ Dữ cầm điện thoại, lộ vẻ bất lực: “Lại có chỗ nào không hài lòng nữa à, đại tiểu ?”
Tôi giật lại cái cặp tay anh ta, hít một hơi thật sâu, nhìn anh bằng ánh “hiền thục” chưa từng có:
“Không cần đưa em đi viện nữa đâu, anh ra quán chơi với bạn đi.”
Động tác của Tạ Dữ khựng lại.
2
Anh ta nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên hiếm thấy:
“En chắc chứ?”
Tôi thản nhiên đáp: “Chắc mà, em hẹn con bạn thân đi viện rồi, tối cũng ăn cơm với nó luôn, anh không cần đi theo đâu.”
Tạ Dữ rũ , nhìn xoáy vào tôi muốn xem tôi thật sự muốn đi với bạn hay lại đang lẫy. đầu đến cuối, thần thái của tôi rất bình thường.
Tạ Dữ hỏi lại lần nữa: “Thế anh đi thật nhé?”
Tôi gật đầu: “Ừ ừ, đi mau đi.”
Anh ta cuối cũng thở phào, có chút nhẹ nhõm :
“Chúng ta quả thật nên dành cho nhau chút không gian riêng. Được rồi, đợi các em ăn xong, tôi lại đến tìm.”
Tôi lại ngoan ngoãn gật đầu.
Mãi đến tối, sau khi ăn xong với con bạn Lâm Niệm, tôi theo thói quen anh ta đến đón. sực nhớ ra chắc anh ta đang combat hăng lắm, vạn nhất tôi điện làm đứt mạch cảm hứng của anh, phải khiến anh ta càng bực tôi hơn ?
Suy đi tính lại, tôi xe đi về với Lâm Niệm.
Về đến ký túc xá, tôi bận đi tắm rửa. Vừa bước ra khỏi phòng tắm đã thấy bạn phòng hét lên:
“Tiểu Hà, bạn trai cậu đang đợi dưới lầu kìa, nhìn có vẻ gấp gáp lắm.”
Tôi hơi hoang mang. này đáng lẽ anh ta đang ngồi chứ? Bình thường mỗi lần Tạ Dữ ra quán là cày xuyên đêm luôn mà.
Tôi mở điện thoại ra xem thì thấy Tạ Dữ đã cho tôi hàng chục cuộc nhỡ. Mấy cuối là:
【 máy đi.】
【Ăn xong không tôi đến đón?】
【 đang ở đâu, ai đưa về, đang làm gì?】
【 không trả , phải chính em đồng ý cho tôi ra quán ?】
【… Chiến tranh lạnh chứ gì, được, thế thì khỏi chuyện nữa.】
Cách đó mười lăm phút, anh ta lại :
【Bé cưng, xuống lầu đi.】
3
Đọc xong , tôi sợ lại gây thêm hiểu lầm và khiến Tạ Dữ thêm bực bội, liền lập tức mặc quần áo chạy xuống lầu.
Tạ Dữ đứng dưới ánh đèn đường, mặt không cảm xúc nhìn về phía tôi. Không đợi anh ta kịp mở miệng, tôi đã lao đến giải thích:
“Vừa nãy em đi tắm, không phải cố ý lờ anh đâu.”
“Ăn xong thấy tiện đường nên về Lâm Niệm luôn, không muốn làm phiền anh phải chạy qua chạy lại đón tiếp làm gì.”
Sau màn phát biểu đầy thấu hiểu và ngoan ngoãn này, tôi hồi hộp nhìn lên thanh số trên đầu anh ta. Kết quả là… con số y nguyên, giảm đi tí nào. Xem ra hiện tại anh ta còn bực tôi lắm.
Tạ Dữ xong giải thích thì không có ý kiến gì thêm, cứ cái người vừa chất vấn dồn dập không phải là anh ta vậy.
Anh chỉ đưa hộp bánh ngọt nhỏ cho tôi, nhướng mày:
“Được rồi, không giận là tốt rồi. Ngoài trời lạnh lắm đừng để cảm, cầm bánh về mà ăn đi.”
Nếu là trước kia, chắc tôi bám lấy anh ta, lải nhải đủ thứ chuyện rồi ép anh ta phải hôn một cái.
Còn vì là ép ư? Vì anh ta thấy giữa bàn dân thiên hạ mà làm thế thì ảnh hưởng không tốt.
Lúc đó tôi kéo anh ta núp sau gốc cây, lý sự cùn: “Có gì mà không tốt, anh hôn nhanh lên, một giây thôi là được!” Thế là Tạ Dữ miễn cưỡng hôn tôi một cái.
bây tôi không dám quậy nữa. Tôi ngoan ngoãn cầm lấy hộp bánh, bụng rời đi. Giây tiếp theo, Tạ Dữ đã kéo tay tôi lại. Tôi ngơ ngác quay đầu.
Ngay sau đó, anh ta nhanh chóng cúi đầu, đặt một nụ hôn lên môi tôi. Thấy tôi đứng hình, anh lại nhướng mày:
“ thế, phải chính em bảo là phải có hôn chúc ngủ ngon à?”
Tôi đơ ra vài giây, nhớ đến dặn là phải thuận theo anh ta, không được ép uổng nữa. Thế là tôi lắc đầu, nghiêm túc :
“Không cần đâu, sau này đều không cần nữa đâu!”
4
Về đến ký túc xá, tôi dọn dẹp xong liền leo lên giường nằm.
Theo thói quen này, đáng lẽ tôi phải điện “tám chuyện” với anh, kể hết chuyện trên trời dưới đất ở trường hôm nay.
lại nhớ ra dạo này Tạ Dữ đang bận thi đấu một cuộc thi gì đó, lịch kín mít.
Tôi đấu tranh tư tưởng cả buổi, cuối cắn răng bỏ ý điện.
Chỉ chọn vài chuyện thú vị nhất, gõ lại thật ngắn gọn gửi cho anh.
Tạ Dữ luôn là một người rất biết lắng .
Không biết lúc nào, tôi lại gửi cho anh một tràng dài dằng dặc.
Anh trả từng cái một, sau đó bỗng hỏi:
【Gõ nhiều vậy không mệt à?】
Tôi nhìn đó, khựng lại.
Quả nhiên!
Tạ Dữ thấy tôi quá nhiều!
Đây rõ ràng là đang nhắc khéo tôi bớt làm phiền anh.
Tôi nuốt xuống vị chua trong lòng, đáp lại:
【Ừm… cũng hơi mệt thật.】
Bên kia lập tức hiện “đang nhập”.
tôi nhanh tay gửi thêm một câu:
【Vậy em ngủ trước nhé, ngủ ngon.】
Dòng “đang nhập” biến mất.
Rất lâu sau, anh mới trả :
【… Ừ.】