Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mấy chuyện kiếm fame hay gây ồn ào để moi tiền, Tô Vân xưa giờ chưa từng làm.
Tinh quái chờ một hồi, thấy cô im lặng mãi, bèn hơi thất vọng rồi giọng hỏi:
“Vậy… Thịnh Dĩnh được không?”
“Ừ, cũng được.”
Được cô đầu đồng ý, Thịnh Dĩnh lập tức cong môi cười, nụ cười mềm mại kia khiến đám bạn vừa nãy còn sợ nó c.h.ế.t khiếp giờ đều mặt đỏ tía tai.
Yêu quái này sinh ra đã biết cách dụ người, chỉ cần hơi liếc mắt, hơi mỉm cười là đủ khiến không rối loạn.
Tô Vân thấy vậy càng bực, cầm Đạo Bút gõ nhẹ lên vai cậu ta, mặt lạnh nói: “Đứng cho đàng hoàng, ngồi cho ngay ngắn! Bớt bày trò đi!”
Trong đầu cô thì tính sẵn: Tên này đưa đi quân đội rèn giũa một phen, mai mốt cũng như có người hữu dụng cạnh.
Điền Hiểu Kỳ lúc này lấm lét lại gần, lí nhí hỏi: “Vân Vân, rốt cuộc… cái này là cái gì vậy?”
Chuyện này vốn không có gì phải giấu, sau này bọn họ cũng phải quen dần, Tô Vân liền kể đơn giản hết từ đầu đến cuối cho .
Nói , phòng karaoke lặng như tờ. Mấy đứa bạn mặt đứa nào đứa nấy như bị sét đ.á.n.h, thi đại học sắp tới nơi mà lại vụ yêu quái, đạo thuật, mà nuốt trôi ngay được.
Tô Vân nghĩ nghĩ, thấy đúng là hơi quá sức nhận, bèn tay phẩy nhẹ một cái, dán cho mỗi đứa một lá phù an thần. Chuyện này chúng nó vẫn sẽ nhớ, nhưng hồ hồ như nằm , không sợ quá cũng không nghĩ nhiều.
“Như này chắc cũng không ảnh hưởng thi cử đâu nhỉ…” Cô lẩm bẩm tự nhủ, cũng không chắc lắm.
…
Về đến , Tô Vân nhìn cái “đuôi ” lẽo đẽo theo sau, hơi đau đầu, đưa tay gõ gõ cằm:
“Biết nấu cơm không?”
Thịnh Dĩnh đầu rất nhanh: “Hẳn là biết. Nếu cô thích, nấu cho cô ăn được không?”
Cậu ta nói còn làm bộ dáng vô cùng chân , ngón tay trắng nõn chạm nhẹ lên môi, mày khẽ nhướn, đôi mắt lại nhìn cô dịu dàng như nước xuân.
Nhìn một con yêu quái mà cứ ra vẻ phong tình mê người, Tô Vân cảm thấy tay mình ngứa ngáy, Đạo Bút trong lòng bàn tay muốn nhảy ra “đập cho tươi mặt”.
Nhận ra bầu không trở nên nguy hiểm, Thịnh Dĩnh lập tức hết mị ý, nghiêm chỉnh hỏi: “Nhưng mà trong không có đồ ăn… hay là chúng ta đi luôn?”
Tô Vân đầu. Giờ mà đồ rồi về tự nấu thì cũng hơi trễ, bụng cô réo inh ỏi rồi.
Hai người bàn nhau ra ngoài ăn cho nhanh, đường ghé siêu thị ít đồ, mai còn có cái bỏ bụng.
Đêm khuya rồi, rau củ với thịt cá cũng chẳng còn mấy thứ tươi, thì gom mấy món để sáng mai nấu cháo cũng được.
Rẽ qua con phố , cào siêu thị gần , một nam một nữ vừa đẹp vừa bật, đi tới đâu cũng kéo theo một đám người quay đầu nhìn tới đó.
Thịnh Dĩnh thong thả đẩy xe, vừa tới quầy rau củ đã liếc sơ một vòng, cau mày hỏi : “Bình thường cô chỉ ăn mấy thứ này à? Thật khổ quá đi mất.”
Cậu ta hơi kiêu ngạo ngẩng cằm, giả vờ bình tĩnh nói ra “bí mật” của mình: cậu ta có một không gian riêng, có thể trồng rau nuôi cá, đợi rảnh sẽ dành riêng cho cô một góc, để cô đỡ phải ăn uống kham khổ này.
“Ăn mấy thứ này đúng là khổ thật.”
Phía sau bất ngờ vang lên một giọng đàn ông trầm trầm, hơi khàn, cực kỳ dễ nhận ra.
Tô Vân ngoảnh đầu nhìn lại, lập tức nở nụ cười lộ đủ tám cái răng trắng bóc: “Ơ kìa Thẩm tổng! Ngài cũng đi siêu thị à? Vinh hạnh vinh hạnh quá!”
Ánh mắt Thẩm Yến đảo qua Thịnh Dĩnh đẩy xe, cặp mắt đen trầm như cân nhắc điều gì, giọng bình thản hỏi: “Vị này là…?”
Không hiểu sao, Tô Vân cứ cảm giác trong không lờ lợ mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, nhưng ngửi kỹ lại chẳng thấy gì lạ, đành như mình đa nghi.
Thịnh Dĩnh cụp mắt, nhìn ngón tay mình, chẳng buồn trả lời Thẩm Yến, thậm chí ánh mắt cũng không buồn liếc về phía anh một cái.
Trong mắt cậu ta, một phàm nhân tầm thường , chả đáng để bận tâm.
Tô Vân miệng trả lời cho có: “Bạn đó.”
Rồi lại bị động tác của Thịnh Dĩnh hút sự chú ý ngay: “Cậu bột mì làm gì vậy?”
“Làm bánh hoa anh đào, ăn không?”
“Ăn.”
“Ừm.”
Hai người vừa đi vừa nói chuyện nhẹ, chẳng ra gì.
Thẩm Yến đứng cạnh, mặt càng lúc càng trầm, cứ cảm thấy mấy câu ngắn ngủi của bọn họ qua thì bình thường, mà cẩn thận ngẫm lại thì… thật sự rất khó hiểu.
Nhưng anh cũng chẳng nói thêm câu nào, từ lúc đến đến lúc đi, y như bóng ma, không chú ý, cũng không tiễn.
Lúc sắp ra khỏi siêu thị, Thịnh Dĩnh ngoái đầu nhìn theo bóng Thẩm Yến, khẽ cong khóe môi, cười rất nhạt.
Biết làm một bông hoa anh đào rực rỡ nhất khó đến nào không?
Muốn bật trong một cây hoa, làm kẻ khác mê muội, ngây thơ thì không đủ đâu.
Cuối cùng hai người chỉ xách mỗi túi bột mì về, như bữa sáng mai tạm thời có cái để ăn.
Về đến , Tô Vân dặn cậu ta: “Cậu ngủ phòng khách. Buổi tối còn phải ngồi thiền. Cậu chút, đừng làm ầm ĩ là được.”
Thịnh Dĩnh ngoãn đầu, giọng mềm nhũn, ra vẻ đáng thương: “ hóa hình, lần đầu xuống nhân gian, hơi sợ… có thể cùng cô ngồi thiền ngoài ban công không?”
Cậu ta chớp mắt, đôi mắt ướt nhìn cô, trông vô tội đến mức chẳng nỡ từ chối.
Tô Vân bất đắc dĩ đầu: “Được rồi, nhưng đừng phát ra tiếng động.”
Cô còn phải luyện pháp, còn phải nhập định, một bụng việc. Nếu cậu ta mà làm ồn cạnh, thần hồn cô kiểu gì cũng bị phân tán.
Thịnh Dĩnh chỉ cười cười, dùng hành động để chứng minh ngoãn. Cậu ta trực biến một nhánh hoa anh đào, tự chui tọt vào cái bình hoa , ngoãn nằm im trong đó.
Tô Vân nhìn cảnh đó, suýt cạn lời.
Cô gõ nhẹ lên bình thủy tinh trong veo, khẽ lẩm bẩm:
“Được rồi, chờ có tiền sẽ cho cậu cái bình ngọc cho ra dáng.”
Ví dụ như… đợi Trúc Cơ đã, lúc đó có tiền dư rồi tính .
Tô Vân không biết Thịnh Dĩnh trong bình hoa cảm động đến mức khẽ lay lay cành hoa như muốn nói lời cảm ơn.
Trong mắt cậu ta, tuy Tô Vân nhìn ngoài lạnh như băng, nhưng thật ra lại dễ nói chuyện ngoài sức tưởng tượng.
Cậu ta đã nghĩ vậy.
Tô Vân thì chẳng buồn để ý, lôi sách ra, lật nhanh như gió, cố gắng tranh thủ thời gian tri thức cần thiết cho mình.
Đêm đó, lúc trời vừa ló rạng một vệt bụng cá trắng, Thịnh Dĩnh đã lặng lẽ biến trở lại hình người, lén lút rón rén đi vào bếp.
Tô Vân dù nhập định, thần thức vẫn tinh tường bám theo. Cô cảm nhận được cậu ta không uy h.i.ế.p gì, liền yên tâm lại thần thức, tục tu luyện.
Thịnh Dĩnh bị dọa lạnh sống lưng, trong lòng lập tức tự đ.á.n.h giá lại vị trí của Tô Vân, tự giác nhích lên thêm mấy bậc.
Cái cảm giác bị đè ép đến mức không ngóc đầu này, thật sự làm người ta mất hết dũng phản kháng. Ban đầu cậu ta còn tưởng cô chỉ mạnh hơn mình một chút, nên tạm thời ở nhờ để vượt qua giai đoạn bắt đầu.
dè đối phương lại sâu không thấy đáy, với kinh nghiệm của cậu ta, hoàn toàn không đoán rốt cuộc cô lợi hại đến mức nào.
Nghĩ đến đây, Thịnh Dĩnh càng cẩn thận hơn khi chuẩn bị làm bánh hoa anh đào, dốc sức làm thật ngon, mong đại lão có thể bỏ qua chuyện mình vô lễ lúc trước.
Một cô gái thoạt nhìn bé yếu đuối , nhưng linh quanh người tuy ít, trong tay lại toàn thứ quý giá. Lúc cậu ta vào, thật sự từng nghĩ có nên g.i.ế.c người cướp bảo hay không.
May mà bây giờ mọi tính toán đều đổ bể, cậu ta đành ngoãn tính lại toàn bộ kế hoạch sinh tồn sau này.
Thịnh Dĩnh nghĩ nghĩ, rồi tự an ủi: với thực lực của mình bây giờ, bám theo đại lão này thì vừa có cơm ăn, vừa được mặc đẹp, còn gì sướng bằng.
Tô Vân nhìn đĩa bánh hoa anh đào trong suốt, mềm mịn óng ánh, không nhịn được tấm tắc khen: “Đẹp lắm.”
Thịnh Dĩnh được khen thì mặt mày cong lên cười vui như con mèo con được vuốt lông, cô không khỏi cảm khái trong bụng: đúng là yêu quái thời nay cũng biết điều ra phết.
Ăn uống no nê , Tô Vân đeo ba lô lên vai, phẩy tay: “ đi học đây. Ở , tự lo cho mình được đấy chứ?”
Một con yêu quái to đùng kia, tự lo liệu chắc chẳng vấn đề.
…
này tâm trạng Tô Vân khá thoải mái, nhưng kia tâm trạng của Thẩm Yến thì lại phức tạp khó nói lời.
Anh nhịn buổi, cũng không thấy Tô Vân chủ động trước. Xem ra chuyện tối qua cô bỏ về trước chẳng hề ảnh hưởng gì đến cô .
Thẩm tam: Em còn nhớ không? Thằng đàn ông nào mộng ở chung với gái vị niên đều là biến thái hết.
Nghĩ , Thẩm Yến vội vàng lại , làm như chuyện này chẳng dính dáng gì tới anh.
Thẩm tam: như anh cảm ơn em bữa rồi. Hay tối nay mời em ăn một bữa nhé?
, anh lại thấy có gì sai sai, hình như cứ không đứng đắn lắm.
Thẩm Yến lại hồi nốt , nhìn hai “ hồi” liên trong khung chat, anh cụp mắt, tắt điện thoại.
này Tô Vân mở điện thoại ra, nhìn thấy vừa bật lên đã biến mất sạch, ngẩn người ra mấy giây, rồi bèn gõ đúng một dấu chấm hỏi.
Tô Tô tô: ?
Thẩm Yến thấy cô đã xem, trong lòng cũng chẳng còn sĩ diện gì nữa, nói thẳng: “Anh thật lòng em là bạn, nên nói mấy câu kỳ quặc như vậy. Chỉ là không biết phải chọn từ ra sao, em đừng bận tâm.”
Tô Tô Tô: “Ờ.”
Trả lời WeChat, thấy không phải hỏi chuyện bùa, Tô Vân lập tức mất hứng, thà dành thời gian đó giảng bài còn hơn.
Tan học, Điền Hiểu Kỳ rón rén thò qua, mặt đầy ngập ngừng: “Tớ cứ cảm giác… hôm qua hình như tớ thấy yêu quái?”
Trương Giai Kỳ ở bàn trên lỏm, hai mắt sáng rỡ quay đầu lại, qua cơn sợ thì chỉ còn phấn khích: kiểu “trời đất ơi ngầu quá, tớ từng quăng ghế vào yêu quái đấy!”
Tô Vân đầu thản nhiên: “Ừ, không phải yêu quái đâu, là linh tộc.”
Trương Giai Kỳ nhớ lại hôm đó mình còn ôm chăn khóc sướt mướt, giờ bỗng thấy xấu hổ, lí nhí hỏi: “Vậy trước đây… tớ cũng bị yêu quái bám à?”
Nói rồi còn đưa tay che miệng, mặt thì vừa hoảng vừa có chút hí hửng lạ đời.
Tô Vân lắc đầu: “Đó là tà , chưa linh, không tính yêu quái.”
Trương Giai Kỳ thất vọng ra mặt: “Ờ… Vậy mà tớ cứ tưởng nó cũng đẹp trai như cái cậu linh tộc hôm qua…”
Điền Hiểu Kỳ lại ghé sát, cười gian: “ rốt cuộc cậu có chiêu gì diệt yêu trấn tà không? cậu có bí thuật gia truyền đúng không?”
Tô Vân giơ tay vẩy vẩy, tuỳ nói: “Không có gì ghê gớm đâu, giờ tớ cũng như người thường .”
Cô nói vậy mà Điền Hiểu Kỳ cứ tưởng cô nói khiêm tốn, mặt đầy vẻ “ cậu khỏi an ủi tớ”, rồi mắt sáng rỡ: “Ê, Weibo cậu giờ 300.000 follow rồi đấy nhé! Nếu là tớ thì nằm tớ cũng cười tỉnh.”
Nhìn đà này, chắc lên 500.000 cũng không khó, nếu chịu khó làm nội dung, duy trì đều thì sau này đúng là khỏi lo cơm áo.
Tuỳ đăng một cái quảng cáo cũng đủ tiền tiêu vặt rồi, đúng là kiểu cuộc sống ước còn gì.
Đối với một đứa vẫn lẹt đẹt lo thi cử, chưa bước chân ra khỏi cổng trường như Điền Hiểu Kỳ thì độ tiếng này hoàn toàn là thứ với tay không tới.
Tô Vân thì bình tĩnh mở Weibo ra lướt thử, phát hiện fan đúng thật đã hơn 300.000. Nghĩ ngợi một chút, cô tay đăng một bài :
#Gái xinh học giỏi, online trả lời đề thi.
Tất các câu hỏi liên quan đến bài tập cấp ba đều có thể để lại dưới bình luận, sẽ chọn ngẫu nhiên trả lời trong một giờ, bình luận được chọn sẽ được lì xì.