Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tô Vân hoàn toàn không biết rằng cái “Hậu viện hội” của mình thực ra đang được đám người âm thầm xây dựng. Lúc này, cô vẫn còn đang thoải mái chuyện trò thân mật với Lệ Kính Đình: “Về sau có thứ gì tốt, cứ mang tới cho tôi. đan xong, thế nào cũng cho anh một viên.”
Cô nói vậy, nhưng trong lòng cũng chưa chắc chắn lắm.
sao nếu thứ gì thực sự tốt, biết đâu cô lại tiện đem hết cho đám “muội hạ” của mình trước.
Lệ Kính Đình nhất thời cạn lời, chỉ có thể khẽ gật đầu: “Được.”
Nỗi tuyệt vọng nhất đời quỷ, chẳng gì bi ai hơn thế này. Khó khăn lắm mới leo lên làm “quỷ đại lão”, cho biết rõ đối phương đang “lừa gạt” mình, anh ta cũng chỉ đành cười gượng mà chịu đựng.
Tô thì cười ngốc nghếch, ánh mắt nhìn Tô Vân đầy vẻ sùng bái.
“Ai nha… Giá mà một ngày nào đó tôi cũng lợi hại được như vậy thì tốt biết mấy…”
Mang giấc mộng trong lòng, Tô rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn Lệ Kính Đình trở về Âm Phủ.
Ban đầu, thân phận của cô chỉ là một con rối nhỏ bé, đãi ngộ đương nhiên cũng chẳng khác gì mấy con tiểu quỷ khác. Tất cả đều bị nhét vào Hồn Phiên* mà chà đạp.
* Hồn Phiên = cờ hồn = pháp bảo tà ác giam giữ và tinh linh hồn để khai thác năng lượng.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Cô có “đại lão” chống lưng.
Lệ Kính Đình không đến mức khách sáo quá đà mà dâng cô lên làm khách quý, thì ít nhất cũng sẽ để mắt chiếu cố đôi phần.
Còn lại, con đường sau này, vẫn phải tự mình bước tiếp . là nhân gian hay âm phủ, quy luật vẫn vậy, tự lực cánh . Không ai có thể che chở cho ai cả đời được.
…
Nhìn hai bóng quỷ dần dần biến trong tầm mắt, Tô Vân rải mấy lá phù đang cầm trong ra ngoài không trung.
Ở nơi con người không thể thấy được, trên cao , một con bạch hạc phủ ánh vàng nhẹ vỗ đôi cánh, cất hót trong trẻo.
Âm thanh thanh lệ vang vọng, xua tầng mây mù, để lộ bầu trời vốn mưa bụi mênh mang bên trên.
Tiết Thanh Minh, trời lất phất mưa phùn. Trên đường, người qua kẻ lại, gió lạnh như cắt đứt hồn vía người ta.
Ngày hôm nay là Thanh Minh, là ngày âm hồn vương vất, oán khí, sát khí ngấm ngầm lan khắp.
Nó sẽ từ từ gặm nhấm suy nghĩ con người, ai vốn đã mang tâm sự, tinh thần không vững… dễ làm chuyện dại dột.
Như Tô . Như Ngụy Tân Hoài.
Nhìn Ngụy Tân Hoài trước mặt đã hoảng loạn đến co rúm thành một cục, Tô Vân chỉ thấy buồn cười. Khi còn làm người, ông ta dựa vào chức vị mà giở đủ trò bẩn thỉu, không biết đã gây ra bao nhiêu chuyện đê tiện.
Đến bây giờ mới biết sợ hãi ư?
Biến thành quỷ rồi mà vẫn cứ ra sức bám víu lấy cái danh phận hèn hạ .
Ngụy Tân Hoài quỳ rạp trên đất, vừa nước mũi vừa nước mắt, khóc lóc van xin: “Cô nãi nãi ơi, tha cho tôi đi… Trời đất chứng giám, tôi sự… sự chẳng làm gì cả mà…”
Khi người ta cảnh báo “sẽ có quỷ đến tìm ông”, ông ta chỉ coi như lời hù dọa. Cho đến khoảnh khắc bị quỷ hồn lạnh lẽo bóp c.h.ặ.t cổ, cái cảm giác băng lạnh đó toàn thân ông ta run lên bần bật, không kìm được.
Tô Vân khẽ lắc đầu, điệu chẳng buồn thương hại: “Bây giờ ông cũng là quỷ rồi, sợ tôi làm gì nữa?”
Câu nói ấy như giáng cho Ngụy Tân Hoài một cái tát tỉnh người.
Sắc mặt ông ta méo mó, vặn vẹo vì sợ hãi rồi hóa thành dữ tợn, bật cười khằng khặc, cặp mắt đỏ ngầu lừ lừ trừng về phía Tô Vân.
Cô nhẹ nhàng cười, như nhắc nhở: “Tôi khuyên ông… thiện lương một chút.”
Ngụy Tân Hoài gào lên như con thú điên cuồng:
“Thiện lương cái con mẹ mày!”
Ngụy Tân Hoài bị một bụng tức giận thiêu đốt, tìm mãi mới tìm ra được chỗ để trút.
Trong thức của ông ta, người sống vĩnh viễn không chống lại được quỷ. cái c.h.ế.t của ông ta cũng đã chứng minh điều đó rồi.
Tô Vân khẽ thổi nhẹ lên đầu ngón , khóe môi cong cong, nở một nụ cười nhạt. Chuyện này là do Ngụy Tân Hoài tự rước lấy, chẳng qua cô chỉ tự vệ đáng mà .
Liếc mắt nhìn lên bầu trời mưa phùn lờ mờ, cô khẽ thì thầm như đang nói với mình: “Đừng trách tôi nhé, đều tại tự dưng ông kích động quá …”
Kiếp trước cũng vậy, đã từng có kẻ cười nhạo cô là “thiên chi kiêu nữ, được Thiên Đạo che chở”.
Kết quả thì sao?
Thiên Đạo là mẹ hiền cái gì… Là mẹ kế thì có!
Một đạo thiên đ.á.n.h xuống thẳng đầu, đ.á.n.h cô c.h.ế.t tươi.
Hừm, vậy… coi như chuyện cho qua đi.
Thuận cũng coi như thắp cho Ngụy Tân Hoài một cây nến (Thắp nến tiễn vong hồn) vậy, bởi ông ta đã bước chân vào vòng phạt*.
* phạt (雷圈) ở đây là vòng sấm sét — một loại pháp trận hoặc lời nguyền kiểu “chỉ cần phát ác niệm sẽ bị trời đ.á.n.h ”.
Quả nhiên, chỉ cần trong lòng hắn nảy ra một ý niệm sát hại, thì vòng sẽ tức khởi động. Sấm sét cuồn cuộn không ngừng dội xuống, dương liên tục trút xuống, đ.á.n.h hắn thành tro bụi, không để lại mảy may dấu vết.
Tiêu tán, thành mây khói*, sạch sẽ gọn gàng.
*Hôi phi yên diệt ( thành mây khói) (灰飞烟灭): hình ảnh văn học hay, nghĩa là “hóa thành tro bụi, thành khói”, chỉ sự hủy diệt hoàn toàn.
Nhìn sợi hồn phách cuối cùng của ông ta biến vào hư không, Tô Vân xoay người rời khỏi tòa nhà làm việc của phòng giáo vụ.
Cô vẫn còn chuyện phải làm, không thể để phí thời gian ở cái chỗ này mãi được.
…
Sau khi trở lại học, cô phát hiện ra tinh thần mọi người đều có chút không ổn, nghĩ kỹ lại thì cũng dễ .
sao thì vừa tận mắt nhìn thấy bạn học của mình c.h.ế.t trước mặt, đúng là không phải ai cũng có đủ sức chịu đựng tâm lý.
Những “tiểu đáng yêu” đã sống an ổn trong tháp ngà ngọc suốt bao năm, giờ phút này thút tha thút thít, trông y như một bầy thú nhỏ đáng thương.
Phía nhà trường tức liên hệ với gia đình Tô , nhưng ngoài dự đoán, không có lấy một người đến t.h.i t.h.ể.
Ba mẹ hai bên đều thoái thác, không ai chịu đứng ra.
Cuối cùng, chỉ có bà ngoại của đứa nhỏ lặng lẽ đến, nét mặt dửng dưng ôm bình tro cốt rồi cũng lẳng lặng rời đi.
Trong khoảnh khắc ấy, cả chìm vào bầu không khí ủ rũ, ai nấy đều thương xót cho Tô .
Riêng Tô Vân thì lại khá bình thản, lão bệnh t.ử vốn dĩ là chuyện thường tình.
Huống hồ Tô giờ đang tu dưới Âm phủ, lần sau gặp lại biết đâu cô nhóc ấy đã trở thành quỷ sai, còn mấy bạn học từng bắt nạt thì biến thành tiểu quỷ dưới trướng cũng nên.
Nhân thay đổi thất thường, không ai nói trước được tương lai sẽ ra sao.
Tô Vân xoay xoay cây b.út nước trong , rồi nhạy bén ngẩng đầu nhìn về hướng Tây Bắc.
Ở phương đó, linh khí đột ngột dâng lên cuồn cuộn, giống như một suối phun bùng nổ, trong chớp mắt lan tràn từ ngàn dặm xa xôi về tận Ma Đô.
Chỉ trong thoáng chốc, khắp nơi trên cả nước cũng bắt đầu xuất hiện những suối linh khí bùng phát, kéo thiên tai liên miên, số người thiệt mạng không ngừng tăng vọt.
Từ một người, đến hàng vạn người, rồi lan ra cả một thành phố không còn bóng người, tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Tô Vân nhất thời sững sờ. Những gì sách sử từng mô tả về việc linh khí trào dâng, thì ra là cảnh tượng khủng khiếp như thế này.
Nó mang đến hy vọng sống cho vô số người, nhưng đồng thời cũng gieo rắc diệt vong cho vô số kẻ khác.
Trong trời đất, tiếng quỷ khóc sói gào vang vọng, chẳng khác nào một bi kịch nơi nhân gian.
Mưa trút xuống ào ạt, lạnh lẽo và vô tình, như đang tẩy rửa cả mặt đất.
Đây là Linh Vũ! Tô Vân trong lòng không khỏi kích động.
Hiệu quả của nó có thể sánh ngang với Tẩy Tủy Đan, vấn đề là Tẩy Tủy Đan còn dễ kiếm, còn Linh Vũ thì hiếm có vô cùng.
“Đừng ai trốn nữa! Ra ngoài mưa đi, sẽ có ích cho mọi người!” Tô Vân tiếng hô lên, vận khí tụ ở đan điền, cố gắng để mình vang xa nhất có thể.
Nói xong, cô tức dẫn đầu lao ra ngoài, ai mà biết Linh Vũ sẽ kéo dài được bao lâu, hứng được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Cô âm thầm lấy Đạo Bút ra, nhìn nó ham hố hút linh khí trong mưa, khóe môi khẽ cong, nở nụ cười hài lòng.
Đừng nói ai xa, cả Điền Kỳ cũng còn lưỡng lự. Mưa như thế này thường kèm gió giật mạnh, cây cối còn sắp đổ, người mà chạy ra ngoài kiểu gì chả bị gió thổi bay.
Hơn nữa, lao ra dầm mưa thế này cũng ngốc , quần áo ướt sũng, nghĩ đã thấy ngại rồi.
Đúng lúc cô còn đang chần chừ, Trương Giai Kỳ đã không nói một lời, chạy thẳng ra ngoài. Với người khác, năng lực của Tô Vân còn mơ hồ, nhưng với cô thì không, cô tin Tô Vân tuyệt đối không hại ai.
Khi những giọt mưa đầu tiên rơi xuống người, Trương Giai Kỳ tức cảm được cơn lạnh buốt tê dại, đau đến mức mặt tái nhợt, xương cốt như bị khoan vào, cô nghiến c.h.ặ.t răng, rồi khuỵu gối ngã xuống đất.
Nhưng sâu trong bụng, lại có một luồng ấm áp tinh thuần chậm rãi lan ra, xoa dịu cơn đau, cô c.ắ.n răng chịu đựng, gắng gượng bò đến gần bức tường, tựa lưng vào đó rồi ngẩng đầu nhìn thiếu nữ đứng cách đó không xa.
Cô ấy là bạn cùng của cô, nhưng với Trương Giai Kỳ, cô ấy còn là thần tượng.
Lúc này, trong cơn mưa, bóng dáng Tô Vân di chuyển như múa, bước chân nhẹ nhàng tựa tiên nữ, người khác nhìn mà không dời mắt nổi, cứ như bị cuốn vào một cảnh mộng đẹp giữa mưa.
Điền Kỳ nhìn Tô Vân rồi liếc sang Trương Giai Kỳ, cuối cùng nghiến răng một cái, cũng lao ra ngoài.
Ai mà chẳng từng có “thời kỳ mơ mộng” chứ! bên ngoài nói là trầm ổn hay người ra sao, ra bên trong ai cũng điên cuồng một lần. Bạn thân cũng vậy, là để cổ vũ nhau, mơ mộng cùng nhau, không để ai một mình làm chuyện ngốc nghếch.
Điền Kỳ thể chất tốt hơn Trương Giai Kỳ, nhưng cũng chỉ chịu được xa hơn một chút rồi cũng ngã sụp xuống đất. Mưa lạnh như kim châm đ.â.m vào da thịt, đau đến mức cô hít mạnh một hơi.
Trong phòng học, có người rón rén ló đầu ra cửa sổ hỏi: “ Kỳ, mưa thì có gì đặc biệt à?”
Điền Kỳ ráng nhe răng cười, gương mặt tái mà vẫn rạng rỡ: “Ha ha, các cậu không biết rồi, sướng lắm! Ra đây thử đi, nghiện đấy!”
Mấy học cũng bắt đầu ngứa ngáy, bản tính nổi loạn trong tuổi trẻ bùng lên, chẳng thèm suy nghĩ gì mà ùa ra ngoài.
12 áp lực vốn cực , nên chỉ cần có người làm điều “phản nghịch” trước, kiểu gì cũng sẽ có đứa làm .
Dần dần, càng lúc càng học từ trong lao ra ngoài, ai cũng bị mưa rửa trôi, té ngã lăn lóc.
Nhìn cảnh này, thầy Lý vừa đau lòng vừa buồn cười, thầy đích thân chạy ra kéo từng đứa vào, nhưng cũng bị mưa làm té ngã luôn.
“Đau đấy!” Thầy Lý nhăn mặt, răng va vào nhau, rồi vẫn dịu dùng lời lẽ ngọt ngào dụ mấy đứa ngoan ngoãn còn trong : “Vào đây, đừng chạy ra!”
Nghĩ một hồi, thầy quyết định: đã làm thì làm cho trót! Thế là thầy lại quay ra văn phòng, định lừa luôn mấy đồng nghiệp ra ngoài dầm mưa cùng.
“Ôi giời ơi, mau ra đỡ tôi với, tôi hình như trẹo chân rồi…” Thầy Lý thầm đắc ý. Bởi mấy đồng nghiệp đều tinh ranh, dụ họ ra ngoài bảo mưa mát mẻ thì chả ai tin, nên đành “giả thương” để kéo họ ra cho chắc ăn.
Nhìn thấy mấy đồng nghiệp chạy ra ngoài, trên cố gắng cầm ô nhưng bị gió mạnh quật cho gần như lật tung, cuối cùng đành gập ô lại, rồi khập khiễng chạy về phía thầy.
Nhìn cảnh đó, thầy Lý bỗng thấy cảm động.
Còn Tô Vân thì chỉ thấy buồn cười, cô nhìn ra quảng trường, người ra dầm mưa càng lúc càng đông. Ai cũng bị mưa linh khí dội cho đau đến khóc, nhưng vẫn cố gắng giả vờ tỏ ra là đang “thư giãn tận hưởng”, nhìn mặt méo xệch thì khỏi nói cũng biết.
Những người chạy ra ngoài, nói là bị dụ dỗ ra thì cũng đúng, nhưng ra đa số đều lo lắng cho đám người đã lao ra trước, nên mới chạy để kéo họ về.
Kết quả, cứ người này kéo người , ai cũng bị “dụ dỗ tập thể”, làm cho số người ở ngoài mưa càng lúc càng .
Chỉ còn một số ít vẫn cố thủ trong khu dạy học, kiên quyết không để dính một giọt mưa nào.
…
Trời mưa kéo dài nửa tiếng mới tạnh, Tô Vân với Đạo Bút đều đã “ăn no căng bụng”, đến mức chỉ lăn ra đất nằm một chỗ tiêu hóa cho bớt đầy.
Nghĩ đến khu chung cư gần trường đã sửa xong từ lâu, hôm nay tranh thủ qua đó nằm xả hơi một lúc cũng tốt, thế là Tô Vân lén lút rút lui.
Vừa rồi cô nhảy “tế vũ (múa dưới mưa)”, một mặt giúp linh khí dày đặc hơn, mặt khác cũng coi như cầu phúc cho mọi người, nên giờ mệt rã rời cũng phải.
Đã lâu rồi cô mới mệt kiểu này, nhưng bù lại thu hoạch cũng xứng đáng.
Linh khí trong cơ thể cô hết rồi lại đầy, mỗi lần như vậy lại mở rộng kinh mạch, tẩy rửa bên trong, cái lợi không hề nhỏ.
Vừa tới chung cư, điện thoại đã reo, mở ra xem thì ra Thẩm Yến nhắn tin.
Thẩm tam: “Gặp mưa có gì hay ho không? Tôi tích trữ ít linh khí.”
Tô Tô tô: “Vậy anh ra một cái đi, vẫn còn kịp đấy.”
Thẩm Yến chẳng thắc mắc mà làm . Vừa rồi anh đã nhạy bén ra trận mưa này không bình thường, nên giờ mới vội vàng tích trữ được càng càng tốt.
Nghe Tô Vân bảo “ một cái là được”, anh liền cởi bộ vest trên người, sải đôi chân dài bước thẳng vào bồn .
Nước mưa lạnh buốt ngập đến mắt cá chân, cái lạnh như đ.â.m vào tận xương, mà mặt Thẩm Yến vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, cứ thế ngồi thẳng xuống bồn.
Cơn đau nhức thấu tận xương tủy mặt anh trắng bệch, môi dưới bị c.ắ.n đến gần rớm m.á.u. Trong làn hơi nước mờ mịt bao quanh, Thẩm Yến chỉ khẽ nhắm mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp.
Thế giới này, trước mắt anh, đang dần trở nên phi khoa học.
Nghĩ đến bản lĩnh sâu không lường được của Tô Vân, Thẩm Yến khẽ mím môi, ánh mắt phức tạp nhìn sang chiếc điện thoại vẫn luôn bị anh bỏ xó bấy lâu nay.
Anh bấm số, trầm ổn: “Tôi chấp điều kiện các người đưa ra, quyết định gia nhập Long Tổ.”
Đầu dây bên tức vang lên cung kính: “ tốt, tiên . Ngày mai chúng tôi sẽ cử người đến bàn chi tiết với ngài, mong ngài giữ liên lạc.”
Chốt xong chuyện với Long Tổ, Thẩm Yến chậm rãi thở phào, rồi ngả người xuống bồn , để cơ thể chìm sâu vào làn nước lạnh.
Cơ bắp săn chắc nổi lên lấp ló dưới làn nước, phác họa rõ đường nét mạnh mẽ của chủ nhân.
…
Sau tiết Thanh Minh, trời quang đãng trở lại.
Tô Vân từ từ mở mắt, vừa tỉnh dậy đã nhớ ra, mình còn để quên một chuyện quan trọng…
Chờ đến khi Tô Vân l.i.ế.m môi mấy cái, vẫn không thấy mùi trà hoa anh đào quen thuộc quanh mình, lúc này cô mới chợt đen mặt ra: chuyển sang căn hộ này rồi mà quên báo cho Thịnh biết!
Cô vội mở WeChat.
Tô Tô tô: Bé ngoan~ Chị đang ở căn hộ mới này, em mau chạy qua đây nha~
Thịnh : Ủy khuất.jpg (Biểu cảm tủi thân)
Tô Tô tô: Sờ sờ đầu.jpg
WeChat còn chưa kịp tắt, Thịnh đã tới nơi tức, cậu ta dùng thuật “súc địa thành thốn” (một bước ngàn dặm), nháy mắt đã xuất hiện trước mặt cô.
Khóe mắt Thịnh hơi đỏ, ánh mắt đầy tủi thân nhìn cô, đôi mắt long lanh ươn ướt ấy làm Tô Vân thấy áy náy vô cùng.
Trời ơi, bỏ quên bé con đáng yêu thế này, đúng là cô quá vô trách nhiệm rồi.