Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nghĩ vậy, Tô Vân bỗng trở nên dịu dàng hiếm thấy, cô giơ tay kết ấn, trực tiếp truyền một luồng linh khí người Thịnh Dĩnh.
Luồng linh khí mộc hệ thuần khiến Thịnh Dĩnh lập tức vui sướng ra mặt. Đối với một linh hoa anh đào như cậu ta, chẳng khác một bữa tiệc linh lực ngon lành, càng nhiều càng tốt, không giờ chán.
cần có , cứ mỗi lúc được Tô Vân cho thêm linh khí, cậu ta đều không từ chối.
Nhìn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Tô Vân lúc này, đáy mắt Thịnh Dĩnh vụt qua một tầng u tối. Cậu ta cúi đầu, khóe môi hơi cong lên, không kiềm được l.i.ế.m môi một cái, thứ tốt như thế này, cậu ta tuyệt đối không muốn chia sẻ cho bất kỳ ai.
Bất chợt, Tô Vân hắt xì một cái, nghi hoặc nhìn quanh. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy một luồng hơi lạnh là lạ chạy dọc sống lưng, như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm, nhưng một giây sau thì biến mất.
Nhưng mà, Thịnh Dĩnh vừa mang đồ vặt ra dỗ, làm Tô Vân lập tức quên sạch mấy giác khó chịu ban nãy, vừa vừa mặt mày hớn hở thưởng thức đồ ngon.
Từ lúc mang linh hồn của một Nguyên Anh lão tổ xuyên đến thế giới này, cuộc sống của cô thật sự không dễ dàng chút . May mà còn có cục cưng Thịnh Dĩnh bên chăm sóc, chứ không thì bây giờ chắc cô còn cơm hộp cầm hơi!
Khẽ “A~” một tiếng thỏa mãn, Tô Vân lười biếng lấy khăn ướt lau mấy ngón tay trắng nõn sạch sẽ.
Tu luyện còn có một lợi ích nữa: cơ đã loại sạch tạp chất, ngập tràn linh khí, thì nhan sắc tự nhiên sẽ được nâng lên một bậc.
Huống chi, xác cô đang mượn vốn đã là một mỹ nhân bẩm sinh, ngũ quan xảo, sống mũi cao, nét ra nét đó, nhìn kiểu cũng không có chỗ xấu.
Làn da của cô lúc này trắng mịn như ngọc bạch dương, bóng lên một lớp ánh sáng mượt mà.
Nghiêng đầu một chút, Tô Vân lấy điện thoại đang rung ra xem, thì thấy Thẩm Yến gửi WeChat.
Thẩm tam: Tô đại sư tối nay tôi muốn mời cô một bữa, cô có rảnh không?
Tô Tô tô: Được.
Trong lòng Tô Vân, Thẩm Yến là một người có phận hơi đặc biệt. Sau cùng anh ta song tu, nếu hai người tiếp tục song tu nữa thì hiệu quả sẽ càng cao, tốn ít công sức mà thu hoạch được nhiều.
Nhìn tình hình trời đất biến động càng lúc càng mạnh, tim Tô Vân cũng bắt đầu rục rịch.
Cô quay sang nói: “Thịnh Dĩnh, tối nay chị ra ngoài cơm, không cần chuẩn bị phần cho chị đâu.”
Thịnh Dĩnh khựng lại, nhỏ giọng: “… Lại bỏ em nhà một ?”
Thịnh Dĩnh bám c.h.ặ.t khung cửa, mắt đen láy long lanh nhìn cô chằm chằm, cứ như cần cô nói thêm một câu nữa là nước mắt sẽ rưng rưng rơi xuống ngay lập tức.
Nhưng Tô Vân lại rất lạnh lùng vô tình: “Em phải học cách trưởng thành , dạo này em cứ quấn lấy người lớn mãi thế này là không tốt đâu.”
Một câu “người lớn” làm tim Thịnh Dĩnh vỡ vụn, cậu ta cúi mắt xuống, mặt cô đơn hẳn : “Vâng.”
Một chữ “vâng”, giọng thì nhỏ, nhẹ xíu, nghe mà thấy cậu ta thất vọng não nề.
Tô Vân cuối cùng cũng hơi mềm lòng với cục cưng đáng thương, cô tiến lên xoa đầu cậu ta, dỗ dành: “Ngoan, về nhà chị cho em thêm linh khí nhé.”
Nhìn Thịnh Dĩnh tội nghiệp như vậy, trong lòng Tô Vân cũng thấy đáng thương.
Cô cũng từng có một sư tôn (sư phụ), người đó vĩnh viễn như một ngọn núi lớn, thay cô gánh vác tất cả.
Có sư tôn bên, cô cần vui sống như một con ếch nhỏ, thỉnh thoảng kêu “ộp ộp” trợ uy là đủ.
Vốn định ra ngoài sẽ làm tóc cho thật xinh, nhưng tâm trạng lúc này chẳng còn vui nữa, cô cũng lười làm luôn.
Thịnh Dĩnh mím môi, rón rén tiến lại gần, nhỏ giọng nói: “ em buộc tóc cho chị nhé.”
Dạo gần cậu ta đã lén xem không ít video làm tóc trên mạng, thấy bản đã đủ thành thạo, có giúp cô tết tóc thật .
Tô Vân ngồi yên mặc cho cậu ta loay hoay, nhìn thấy mặt , còn tay cậu khéo léo bay lượn, chẳng mấy chốc đã tết xong một kiểu tóc xinh xắn.
Cô vui : “Với tay nghề này thì sau này khỏi lo đói nhé!”
Thịnh Dĩnh: “…”
Cậu ta đâu phải loại người phải dùng “tay nghề” kiếm sống chứ!
Nhìn mái tóc được tết gọn gàng, xinh xắn, Tô Vân tự thấy nhan sắc hôm nay đúng là bùng nổ, đến mức không ai sánh kịp.
Lúc Thẩm Yến đến đón, vừa thấy dáng rạng rỡ, linh động của cô, anh không nhịn được khen: “Tô đại sư hôm nay thật sự rất xinh , nhìn tóc cũng biết là do thợ chuyên nghiệp làm. Em vừa làm tóc à?”
Được khen thì phụ nữ mà không vui chứ!
Tô Vân cũng thế, cô hơi gật đầu, khiêm tốn nói: “Lần đầu Thịnh Dĩnh làm đó, xem ra cậu có khiếu lắm.”
Dưới ánh đèn mờ, mắt Tô Vân long lanh, ánh nhìn phảng phất như một nàng tiên cá quyến rũ, vừa ngây thơ vừa cuốn hút, khiến người ta khó lòng rời mắt.
Yết hầu Thẩm Yến khẽ động, trong lòng dâng lên những ý nghĩ đen tối khó tả.
giác mãnh liệt như sóng triều, trong khoảnh khắc đã nhấn chìm lý trí anh.
Thẩm Yến cố gắng kiềm chế bản , trông bình tĩnh điềm đạm.
“Thử món này , là món nổi tiếng nhất , lúc cũng rất được khách ưa thích.”
Anh hơi hạ giọng, giọng nói nghe càng thêm trầm ấm thu hút.
Tô Vân nghiêng đầu, thành thật khen: “Ngon thật.”
Đợi xong bữa tối, Tô Vân dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau khóe môi, mới ung dung hỏi: “Hôm nay anh hẹn tôi ra là có chuyện ?”
Đêm Ma Đô như thường lệ, ánh đèn neon rực rỡ trùm cả thành phố, tô điểm vô số gam màu lộng lẫy.
Thẩm Yến nhìn vòng quay khổng lồ xa xa, giọng trầm xuống: “Tôi có một món quà nhỏ, muốn tặng em.”
Vừa nói, anh mở cặp tài liệu, lấy ra một chiếc hộp gỗ xảo, to cỡ bàn tay.
“ là vậy?”
Tô Vân tò mò nghiêng người nhìn qua, thấy Thẩm Yến hơi mím môi, như có chút ngượng ngùng, nhưng sâu trong mắt lại là một ngọn lửa nóng bỏng, như muốn thiêu đốt cả thế giới.
Bị ánh nhìn nóng rực trùm, Tô Vân cụp mắt xuống, mở chiếc hộp nhỏ ra.
Trong chiếc hộp xảo , một khối dương chi bạch ngọc (loại ngọc trắng mịn như sữa dê) nằm yên tĩnh trong lòng bàn tay cô, nhẹ nhàng mà lạnh buốt.
Ngón tay khẽ run, Tô Vân cầm lấy viên ngọc, nước mắt lập tức rơi lã chã.
Khối ngọc này quen thuộc đến mức đau lòng. Nó là ký ức cô chôn sâu tận đáy lòng, một nơi mà cô không giờ dám chạm nữa.
“Diễn ca ca…”
Nước mắt cô rơi như mưa.
“Là… anh sao?”
Thẩm Yến khẽ thở ra một hơi, đối diện ánh mắt chờ mong của cô, anh chậm rãi gật đầu.
“Là anh.”
Anh khẽ cụp mi mắt, trên mặt hoàn hảo hiện lên nét vừa đau đớn vừa hạnh phúc đan xen.
“Đúng vậy.”
Trong lòng Tô Vân dâng lên một xúc mãnh liệt, cô không kìm được nữa, lao lòng anh, siết c.h.ặ.t vòng eo rắn chắc , vừa ôm vừa nức nở khóc.
Giữa hai người, tình dây dưa hơn một ngàn năm, cô từng tàn nhẫn ép anh biến mất khỏi thế giới của , nhưng anh thật sự xuất hiện trước mắt, cô không kìm nổi trái tim rung động.
cơn xúc động qua , Thẩm Yến — hay đúng hơn là Diễn ca ca của cô — bắt đầu tính sổ từng chuyện.
“Còn Thẩm Phỉ thì sao, hửm?”
“Ảnh đế thì sao, hửm?”
“Thịnh Dĩnh thì sao, hửm?”
“Còn Kỳ… cái đó…”
Ánh mắt anh hơi híp lại, thần sắc thoáng qua một tia lạnh lùng.
Tô Vân hiếm cũng thấy chột dạ, vội vàng biện bạch: “Em đã từ chối hết ! Một câu cũng không nói nhiều với bọn họ!”
Thẩm Yến khẽ “Ừm” một tiếng, trong mắt thấp thoáng ý nhưng giọng nói lại mang vị ghen tuông chua lè: “Nhưng sao anh nhớ rõ, hình như trong phòng em còn người?”
Anh hơi cúi người, tiến sát lại gần: “Còn cái b.í.m tóc này nữa… cũng lắm.”
Giọng anh đầy mùi giấm chua đến mức sắp tràn ra ngoài. Tô Vân cong môi khẽ , không thèm co nữa, trực tiếp dùng môi mềm mại bịt kín miệng anh.
Cô vốn tưởng kiếp này hai người đã âm dương cách biệt, không ngờ còn có gặp lại nhau thế này, hóa ra ông trời còn thương cô.
“Gió lay hoa rơi, nước mắt như mưa, vì chẳng nỡ chia xa…”
Bài hát từ nhà hàng bên ngoài vang lên, còn giọng nói của Thẩm Yến thì đã tan nụ hôn nóng bỏng .
“Vân Vân, kiếp này… anh bảo vệ em chu toàn.”
Tô Vân ngước mắt lên, mắt long lanh ánh nước, trong suốt như sắp nhỏ lệ.
Cô khẽ gật đầu, mật tựa sát n.g.ự.c anh, thì thầm những lời chôn kín trong lòng: “Được.”
cô chu môi, giọng ngây thơ mà nghiêm túc hỏi: “Quãng đời còn lại, anh em cùng nhau hết… được không?”
Thẩm Yến cúi đầu nhìn cô, dưới ánh đèn mờ ấm áp, đường nét trên mặt anh cũng trở nên dịu dàng hơn.
“Cùng em… tu luyện phi thăng, thế ?”
Tô Vân cong môi , khẽ gật đầu: “Được.”
Trên mặt Tô Vân liền nở một nụ rạng rỡ. Từ bước thế giới này, trong lòng cô có chút hoảng sợ bối rối. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Yến, mọi bất an dường như tan biến như thủy triều rút, còn lại bình yên.
Nơi có anh, chính là nhà của em.
Tô Vân khẽ nghiêng người, trong mắt long lanh ánh lên nụ dịu dàng.
Như nghe thấy tiếng lòng không lời của cô, khóe môi Thẩm Yến cũng cong lên, đưa tay rót trà cho cô.
Giống như ngày thường, tự nhiên thuộc.
So với Thịnh Dĩnh luôn kề cận chăm sóc, Thẩm Yến lại càng tế, càng chu đáo hơn gấp bội.
Ừm… Có anh , thật tốt.