Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Cô ta cảm thấy mình thật sự quá oan ức, nước mắt đã dâng đầy hốc mắt, ngay cả đuôi mắt cũng nhuộm hồng nhạt.

Trương Giai Kỳ nghĩ mình là “hổ sa cơ xuống đồng bằng bị ch.ó khinh”, rõ ràng là học sinh giỏi, mà lại bị đám học sinh trung bình bắt nạt, coi thường.

Cô ta lặng lẽ lau nước mắt, cúi đầu nhìn bài kiểm tra trên tay mà buồn đến rơi lệ. Bài thi lần này, cô ta cố gắng hết sức học tủ theo đề cương, vậy mà cũng chỉ được có… 120 điểm.

Mọi diễn ra hoàn toàn xa với những gì cô ta tưởng tượng, khiến cô ta khó chấp nổi. Càng nghĩ càng thấy tủi thân.

Chẳng bao lâu, giáo viên vào lớp bắt đầu giảng bài. Giáo viên trên bục giảng nói liên tục, nhưng Trương Giai Kỳ lại chẳng nghe lọt được chữ nào.

Đầu óc cô ta cứ mơ , hỗn loạn, như có sương mù bao phủ.

Đúng lúc ấy, có ai đó đặt tay lên vai cô ta. Khoảnh khắc đó, cô ta như bùng nổ.

“Làm gì ?!” Trương Giai Kỳ biết giáo viên đang nhìn chằm chằm trên bục, không dám tiếng, chỉ có thể hạ giọng gằn chữ, tức giận gào lên.

Tuy trong tức giận, nhưng Trương Giai Kỳ không thể không thừa , khi tay ấm áp ấy đặt lên vai cô ta, tất cả cảm giác mơ , hỗn loạn trong đầu bỗng chốc biến mất. Mọi nên sáng tỏ, đầu óc bỗng chốc thanh tỉnh hẳn, giọng của giáo viên trên bục cũng lập tức nên rõ ràng câu chữ.

Cô ta cố gắng giữ sự tập trung và lắng nghe thêm một lúc, nhưng chưa được bao lâu, cảm giác choáng váng, u mê ấy lại ập đến, như thể trong đầu có ai đặt một sọt khổng lồ trùm lên, nặng trĩu và rối loạn.

Đúng lúc ấy, có ai đó dùng b.út chọc nhẹ vào sống lưng cô ta. Cô ta lập tức lại tỉnh táo lại.

Lần này, Trương Giai Kỳ không quay đầu lại phát cáu. Cô ta bắt đầu ra rằng, hôm nay bản thân thực sự thường. Không chỉ là hôm nay, mà cả một khoảng thời gian trước đó, mỗi khi giáo viên giảng bài trên lớp, cô ta không nghe rõ, đầu óc cứ lơ mơ, như có sương che phủ.

Chính sự không tập trung đó đã khiến điểm số của cô ta tụt dốc t.h.ả.m hại và còn có xu hướng rơi tự do.

ảnh tấm bùa có ly đột hiện lên trong đầu cô ta, không cách nào xua đi được nữa.

Đợi đến khi tan học, Trương Giai Kỳ cứ chờ mãi, chờ mãi… nhưng không thấy đối phương đến chào mời bán bùa gì đó cho mình.

Trong lúc liếc mắt qua nhìn, cô ta thấy Tô Vân và Điền Hiểu Kỳ đang tay trong tay chuẩn bị rời khỏi lớp, cuối cùng cô ta không nhịn được nữa, lắp bắp gọi : “Tô… Tô Vân! Đứng lại cho tôi!”

Rõ ràng là định lên tiếng nhẹ nhàng một chút, nhưng vừa mở miệng thấy biểu cảm hả hê của Điền Hiểu Kỳ, cô ta lại tức giận, giọng vô thức nên gay gắt.

Tô Vân quay đầu nhìn cô nàng, đôi mắt Trương Giai Kỳ đã hoe đỏ, ánh nhìn vừa đáng thương vừa cứng đầu, mang theo cả sự bất an lẫn tự tôn.

“101.”

“… gì cơ?”

“Lá bùa Độ Ách. Mua không?”

“…Cô! Tôi mua!”

Trương Giai Kỳ tức đến nghẹn tim, khi đưa cho Tô Vân 101 tệ thì tức giận phừng phừng quay lưng bỏ đi.

Cô ta nâng niu bỏ tấm bùa giấy ly vào túi, rồi đến tiết học tiếp theo, tình trạng mơ màng như trước đó quả không còn xuất hiện nữa.

Bạn cùng của cô ta nhìn thấy thì nói: “Cậu điên rồi à? Bỏ ra đó tiền chỉ để mua vớ vẩn ấy làm gì!”

Giai đoạn này đang cận kề kỳ thi đại học, bọn đã thấy đủ kiểu chiêu trò. Nào là quảng cáo t.h.u.ố.c thông minh, nào là bao đậu đại học, hay cả những bộ đề “chắc chắn trúng tủ”.

Mấy kẻ l.ừ.a đ.ả.o chỉ thay đổi chiêu trò để dụ dỗ học sinh, nên hầu như ai cũng nên đặc biệt cảnh giác.

Mà học sinh cấp ba thì đâu có nhiều tiền tiêu vặt, một trăm tệ đã là khoản lắm rồi. Những ngày đó phải ăn uống tằn tiện, chỉ dám ăn chay đạm bạc, không dám đụng đến món nào có thịt.

Huống cô ta mua lại là gì cơ chứ, một lá bùa? Nghe thôi đã thấy như trò đùa rồi.

Nghĩ vậy, bạn cùng tỏ rõ không vui, quay đầu lại nhìn Tô Vân, cau mày nói: “Gia cảnh của Trương Giai Kỳ còn không bằng cậu, tại sao lại phải lừa tiền của cậu ấy chứ? Cậu ấy đã vất vả rồi, cậu sao có thể nhẫn như vậy? Mọi người là bạn học, chẳng lẽ cậu không có chút tình cảm nào sao?”

Giữa lúc hai người đang tranh cãi, những học sinh xung quanh nghe thấy, lập tức xôn xao tán. Người thì chỉ trích, người thì hoài nghi, nói gì cũng có. Tóm lại, ở thời điểm này chưa ai tin mấy như bùa chú lại thực sự có tác dụng. Ai nấy là “người kế thừa chủ nghĩa xã hội”, tất sẽ không tin vào những điều mê tín phong kiến, chỉ khinh thường những như vậy, không buồn để .

Ánh mắt nhìn Tô Vân cũng bắt đầu mang theo sự trách móc. Ai cũng hiểu hoàn cảnh chung của lớp, đa số chỉ có tiền sinh hoạt khoảng 700 đến 800 tệ mỗi tháng. Riêng Tô Vân là nhiều hơn một chút, vì vậy vài người có tính cách mềm mỏng lên tiếng khuyên nhủ cô, nói hay là trả lại tiền cho Trương Giai Kỳ đi, bằng không này Trương Giai Kỳ sẽ sống khổ. Dù gì cũng chỉ là một tờ giấy gấp ly thôi mà, có đáng bao nhiêu?

Tô Vân nhìn mấy bạn dễ thương ấy với ánh mắt đầy… “ ái”, đó quay sang nhìn Trương Giai Kỳ, nhướng mày, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý: “Sao nào? Không muốn mua thì trả lại cho tôi là được.”

Cô (Tô Vân) chỉ là tiện tay “gõ nhẹ” một chút vào Trương Giai Kỳ mà thôi. Số tiền đó, là cô đã tính kỹ rồi, cũng là khoản nhất định phải thu. Bởi vì, giúp người thay đổi vận mệnh cần có nhân quả. Khi đã tiền, thì sẽ không còn mắc nợ nhân quả nữa.

Nếu cô không thu tiền mà giúp Trương Giai Kỳ giải vận xui, thì đối phương sẽ mãi mang nợ cô một phần nhân quả. Mà loại nợ này, không phải cứ có tiền là trả được.

Hơn nữa, chính Trương Giai Kỳ là người nói rõ ràng là mình tự nguyện mua, đó lại còn cảm ơn với mọi người .

Cầm lấy tờ giấy ly được gấp thành bùa hộ mệnh kia, trong cô ta như được dội một gáo nước mát, nên đặc biệt bình yên. Cảm giác như trong đầu đã sáng bừng lên, đọc sách cũng nhanh hơn hẳn, trạng vì phấn khởi.

Người không biết rốt cuộc trên người cô ta đã xảy ra gì, chỉ có chính cô ta hiểu rõ những ngày qua mình đã vùng vẫy trong đau khổ nào. Cũng chính vì , cô ta cảm thấy vô cùng biết ơn.

“Cảm ơn cậu.”

Một tiếng “Cảm ơn” như tiếng muỗi kêu dãy phía trước truyền tới, khiến Tô Vân bật cười khẽ. Con gái 17, 18 tuổi đáng yêu như đấy.

“Không có gì.” Tô Vân thuận miệng đáp lại, tay vẫn không ngừng lật sách. Nguyên chủ (tức thân thể này trước khi cô nhập vào) vốn học hành không giỏi, chỉ ở mức trung bình yếu, bình thường cũng chẳng chịu chuyên học hành, đến lớp thì toàn nhắn tin, tám trên WeChat là chính.

Lúc này khi lật sách giáo khoa ra, cô thấy hoàn toàn xa lạ. Sách không ra cô, mà cô cũng chẳng biết gì về sách cả. Cảm giác này thật sự xấu hổ.

Xem ra phải nghiêm túc học hành rồi. Tô Vân nghĩ ngợi một lát, tranh thủ lúc vẫn chưa vào học, lạch cạch chạy đến văn phòng lớp, tìm giáo viên chủ nhiệm của mình.

“Thầy Lý, muốn tìm một lớp phụ đạo cường độ cao. Thầy có gợi ý nào không ạ?”

Thầy Lý Văn Cường là một giáo viên cực kỳ nghiêm khắc, điển cho ảnh một người đàn ông trung niên: có bụng bia và quầng thâm mắt rõ rệt.

Nghe Tô Vân nói xong, ông đẩy kính lên sống mũi, rồi nhìn cô phía trên gọng kính.

“Phụ đạo cường độ cao? còn có thể học lại căn bản được à?”

“Dạ, đúng vậy.” Tô Vân gật đầu chắc nịch.

Thầy Lý cũng khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Nhưng khi thấy Tô Vân chuẩn bị rời đi, ông vẫn không nhịn được mà dặn dò: “ là học sinh của thầy, thầy coi như con mình. Nghe lời thầy nói này: làm học sinh thì nên lấy việc học làm trọng, những để .”

Tô Vân suốt ngày làm gì, trong ông biết. Chỉ là trường của cô hơi đặc biệt, nói mãi cũng chẳng ăn thua. Mỗi lần khuyên bảo, cô nghe tai này rồi lọt tai kia. Nói nhiều, học sinh lại càng không muốn nghe.

“Vâng ạ, thầy Lý yên . nay đi sẽ lấy việc học làm ưu tiên hàng đầu, mấy để .”

Tô Vân nghịch ngợm giơ tay chào theo kiểu “thiếu niên tiền phong”, nghiêm trang nhưng cũng đáng yêu.

Vừa mới quay về lớp học, điện thoại của cô đã vang lên tiếng thông báo tin nhắn WeChat. Cô mở ra xem thì thấy là Đường Phái nhắn: anh ta đã tìm xong chỗ ở, hỏi cô khi nào rảnh để đi xem.

Tô Tô Tô: Giữa trưa đi nhé.

Hẹn giờ xong xuôi, Đường Phái bảo giữa trưa sẽ đến đón cô. Nhưng Tô Vân chối. Anh ta đâu phải người hầu của cô, gì cũng lo toan chu đáo thì chẳng lý chút nào.

Vừa tan học trưa là cô đã hào hứng chạy vèo ra cổng trường, để lại Trương Giai Kỳ định giơ tay gọi mà không kịp, chỉ có thể lặng lẽ thu tay lại, nhìn theo bóng lưng cô với vẻ cô đơn.

Vừa đến cổng trường, Tô Vân thấy một chiếc xe quen thuộc đang đậu chờ sẵn. Cô hơi cau mày một chút, thì thấy Đường Phái cười tươi bước xuống xe, lịch sự mở cửa mời cô lên.

“Làm phiền anh rồi.”

“Không có gì đâu.”

Cô vừa cúi người bước vào, đã thấy Thẩm Yến ngồi bên trong, thần thái kiêu ngạo như ngồi trên ngai vàng, thấy cô bước lên mà ngay cả mí mắt cũng không buồn nhúc nhích.

Hóa ra anh ta rảnh rỗi vậy à? Nhìn vẻ ngoài thì tưởng là kiểu người nghiêm túc, chuyên với công việc lắm chứ.

“Chào tổng giám đốc Thẩm.” Tô Vân khách khí gật đầu chào.

Lúc này Thẩm Yến mới lười biếng quay mặt sang, hờ hững “ừ” một tiếng coi như đáp lời.

Có một “tôn đại Phật” như vậy ngồi ở đó, không khí trong xe im phăng phắc như gà bị bóp cổ, chẳng ai dám hó hé.

Chung cư cách trường học không xa, chỉ tầm năm phút lái xe là đến nơi. Khu vực xung quanh ổn, cách đó không xa còn có một trung thương mại , bên trong trang trí hiện đại và sạch đẹp. Tô Vân vừa nhìn quyết .

“Chỗ này đi, khỏi xem thêm.”

Giám đốc kinh doanh đứng cạnh cầm chiếc khăn , không ngừng lau mồ hôi. Trời cao có mắt, ông ta chưa bao giờ nghĩ đời mình có thể tận mắt thấy được tổng tài của tập đoàn, lại còn dẫn khách đi thuê nhà!

Nhìn xuống bản đồng trên tay, tay ông ta run lên nhẹ nhẹ. Căn hộ này bình thường bán tám mươi ngàn một mét vuông, vậy mà đồng ghi rõ… ba mươi ngàn?!

Ông ta thật sự suýt chút nữa nhịn không được mà muốn vung tiền đặt cọc .

Nhìn cô bé trước mặt, trên đồng nét b.út rõ ràng viết tên mình, lại còn dứt khoát chuyển khoản toàn bộ số tiền một cách gọn gàng, vị giám đốc kinh doanh lại phải lén lút lau thêm lần nữa mồ hôi. Bao nhiêu suy nghĩ nhen, phỏng đoán vớ vẩn vừa nãy trong đầu ông ta bị ông ta tự mình đập tan.

Trên đời này, vĩnh viễn không thiếu những người có năng lực và tài hoa. Ví dụ như Thẩm tổng nhà , tuổi còn trẻ mà đã là tiến sĩ kép của Stanford, tự thân khởi nghiệp chưa đến mười năm đã như cưỡi gió bay lên, sáng lập nên cả một tập đoàn quy mô đến vậy.

Người mà ngài ấy đích thân đưa đến xem nhà, thì hiển cũng không thể là nhân vật tầm thường gì.

Cho nên dù cô gái này mặc đồng phục cấp ba, đến thuê nhà , lại còn là Thẩm tổng đích thân tháp tùng (dẫn theo), thì… cũng chẳng có gì lạ hết.

Tô Vân dĩ không biết trong đầu vị giám đốc kia đã xoay bao nhiêu vòng suy nghĩ. Cô chỉ chăm chú cầm bản sơ đồ chi tiết căn hộ, bắt đầu lên mạng tìm mua nội thất và đồ gia dụng.

Đường Phái liếc nhìn ánh mắt bình thản như không của tổng tài nhà mình, nhanh ch.óng bước tới cười híp mắt hỏi dò: “Ngài xem… mọi người cũng đói bụng rồi, hay là cùng đi ăn nhé? Vẫn đến chỗ ngon lần trước ấy.”

Vừa dứt lời, mắt Tô Vân lập tức sáng rỡ: “Được á! Lần này để tôi mời.”

Bọn thuộc dạng người sành ăn, chọn quán ăn cũng kỹ càng, đi theo ăn là chắc chắn ngon, đỡ phải nhà nhà đi thử, đáng tin.

Lần này là một nhà hàng kiểu gia đình, có chút phong cách sân vườn thanh nhã, trang trí mát mắt, đồ ăn lại ngon, Tô Vân ăn đến no tròn bụng, trả tiền cũng sảng khoái không chút do dự.

Có những , ngoài việc hơi đắt ra, thì gì cũng ổn.

Ăn xong, Tô Vân rút trong túi ra mấy lá phù gấp tay đưa cho Thẩm Yến: “Cầm đi, đây là năm tấm bùa bình an loại đặc biệt, có ba lần kích hoạt tự động. Vận khí tốt thì có thể dùng cả đời đó.”

Thẩm Yến đưa tay lấy, nhìn mấy tấm bùa gọn trong tay, khó mà tin được này lại mang sức mạnh đến vậy.

“Vậy cảm ơn nhé.”

Khách khí nói một câu cảm ơn xong, Thẩm Yến kéo kính xe lên. Gương mặt lạnh nhạt, thanh tú của anh dần dần bị cửa kính xe che mất.

Chỉ còn lại đôi mắt đen láy sáng như sao trời lộ ra một chút bên ngoài, khiến tim Tô Vân bất giác đập lỡ nhịp. Trong cô đột nổi lên một suy nghĩ, anh làm đồ đệ có khi cũng không tệ.

Tư chất tốt đến vậy, không thu thật là… phí của trời.

Nếu ở thời kỳ linh khí phục hồi, anh nhất định là thiên chi kiêu t.ử, ai mà không tranh nhau giành về?

Ngáp một , Tô Vân lại mở ứng dụng mua sắm đồ nội thất trên điện thoại. Chẳng bao lâu chọn được phong cách trang trí mà mình yêu thích.

Tông màu chủ đạo thiên về phong cách tươi mát, màu trắng sữa kết với xanh nhạt, ban công còn thiết kế mảng tường cây xanh phủ kín, cảm giác như đưa cả thiên vào nhà. Hoàn hảo.

Cô hẹn nhân viên thi công đến xem trực tiếp vào một thời gian cụ thể, rồi nhanh ch.óng quay lại lớp học.

Vừa mới bước vào phòng học, đã nghe thấy tiếng khóc quen thuộc vang lên.

Không cần nhìn cũng biết, ngoài Trương Giai Kỳ thì còn ai nữa?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.