Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7.
“Hỉ Nhi, mau lại đây xem hôm nay mặc áo khoác nào mới hợp với đôi hoa tai san hô này.”
Gần đây, tiểu thư đã mua được một đôi hoa tai san hô với giá cao và yêu thích nó vô cùng. Kể từ vào mới, nàng chưa từng tháo xuống.
Ta từ ngoài sân bước vào, để hơi lạnh tan rồi mới vội vã vào phòng :
“Nô tỳ nhớ rằng đầu mùa đông, thiếu tướng quân đã săn được một cáo trắng cho người, làm thành một chiếc áo choàng lớn.
Phần lông thừa được may vào một chiếc áo khoác đỏ có hai vạt, nô tỳ chiếc đó rất hợp.”
Theo ta, đôi hoa tai san hô chạm khắc chỉ vàng này thật sự rất lòe loẹt và tục tằn. Chỉ có tiểu thư với mạo rực rỡ mới có làm nổi bật được nó.
người khác đeo, thì người đó chỉ như một cái giá trưng bày trang sức thôi.
Tiểu thư tùy tiện lật hòm trang sức , đột nhiên đau đớn kêu lên.
Chiếc trâm cài bằng vàng đang cầm trên tuột xuống đất, rồi nàng liền tát một cái vào nhỏ đứng phía sau:
“Đồ ngốc, ngươi làm gì vậy?”
“Tiểu thư tha mạng, tiểu thư tha mạng, nô tỳ vụng về không biết nặng nhẹ, làm tiểu thư đau rồi.”
Theo tuổi tác, tính cách của tiểu thư ngày càng trở kiêu căng và độc đoán, ta không có gì sai cả.
Tiểu thư sinh ra đã được nuông chiều, thân phận cao quý cần được hầu hạ cẩn thận. Ngược lại, những chủ tử dễ tính sẽ bị đám ngu ngốc này trèo lên đầu lên cổ.
Ta bước , cúi người nhặt cây trâm lên, dùng khăn lau sạch rồi đặt lên bàn của tiểu thư. Ngay sau đó, ta đá một cái vào cô đang đầu kia:
“ không mau cút , đừng sáng sớm đã chọc giận tiểu thư.”
Cô kia lăn bò lùi ra ngoài.
“Dì Ba, người đầu cho tiểu thư, đã xin nghỉ về quê rồi. Nghe nói là đã bế cháu trai rồi đấy ạ!” Ta xoa đầu cho tiểu thư nói.
Sắc mặt tiểu thư dần dịu lại:
“Đây là chuyện vui, ngươi nhớ lát nữa nói với Lý ma ma một tiếng, gói cho dì Ba một bao lì xì.”
“Ôi chao, nô tỳ nghe ghen tị quá! Không biết ai có phúc như vậy được làm chủ tử của tiểu thư.”
Ta định cầm lược lên đầu cho tiểu thư thì nàng đã giữ ta lại.
“ gọi Như Ý đầu cho ta. nghề của ngươi ta không biết sao?” Tiểu thư liếc nhìn ta qua gương đồng, nói:
“ ngươi làm ta đau, ta lại không nỡ đánh ngươi, lại tự chuốc lấy khổ sao.”
Ta giả vờ tủi thân nói: “Tiểu thư, nô tỳ đã lén luyện tập rất nghiêm túc rồi.”
“Ta không biết ngươi sao?” Tiểu thư khẽ nhếch cằm lên:
“Chiếc trâm đó cho ngươi đấy. Nhìn nó ta lại xui xẻo.”
Ta vội vàng cầm lấy cây trâm vàng, cười tươi nói:
“Tạ ơn tiểu thư ban thưởng, nô tỳ gọi Như Ý đầu cho người ngay đây. Bữa tiệc thưởng mai hôm nay, tiểu thư nhất định sẽ đẹp mức khiến đám công tử kia không rời mắt.”
Tiểu thư cười mắng:
“ , suốt ngày chỉ giỏi làm ta vui.”
8.
Tiểu thư nay mười sáu tuổi, là độ tuổi đẹp như hoa. Theo lẽ , tuổi cập kê thì định hôn ước.
lão gia và nhân yêu thương nữ nhi, không nỡ gả sớm đứa nữ nhi duy nhất này , đã chặn đứng những người cầu hôn làm gãy cả ngưỡng cửa, cố giữ tiểu thư lại thêm một .
Ta nghĩ không biết người nam nhân nào mới xứng đôi với tiểu thư.
Dù có những nét tương đồng với lão gia và nhân trên khuôn mặt tiểu thư, nhan tuyệt sắc này của nàng thực sự không biết giống ai.
Nghe lão gia kể, tiểu thư có lẽ giống tổ mẫu. Tổ mẫu nàng là một tuyệt sắc giai nhân nổi danh thiên hạ. Ngay cả sau gia gia qua đời,tổ mẫu đã ngoài mươi vẫn được rất nhiều vương công quý tộc theo đuổi. Tổ mẫu phiền phức đã trốn vào am Thanh Sơn, mọi chuyện mới kết thúc.
Gần đây, tiểu thư bắt đầu biết yêu. Nàng mê mẩn những cuốn thoại bản. Ta trèo tường mua sách cho nàng, và nàng hay kéo ta cùng đọc, cùng thảo luận về nội sách.
Tuy tuổi nhỏ, ta không hiểu nhiều về những ân oán tình thù này, việc học chữ bị bỏ dở mấy nay lại tiến bộ vượt bậc. Bởi lẽ, chỉ có biết chữ mới có đọc hết thoại bản và thảo luận nội với tiểu thư.
Ta đã từng hỏi tiểu thư:
“Tiểu thư, người thích người nam nhân như thế nào, những cuốn thoại bản này có không?”
Tóc tiểu thư buông lơi trên vai, chưa khô hẳn. Nàng nằm sấp đọc thoại bản:
“Mệnh cha mẹ, lời mai mối.”
“Vậy tiểu thư không thích người đó thì sao?”
Tiểu thư từ từ khép sách lại:
“ phụ thân để ta gả cho người đó, tự nhiên là có nguyên do của nó.
Có lẽ là để kéo dài vinh quang của gia tộc, hoặc để đường làm quan của phụ thân và huynh trưởng được thuận lợi. Ta chỉ cần trùm khăn đỏ là xong.”
Nghe xong, ta cảm có chút xót xa:
“Vậy tâm ý của tiểu thư không quan trọng sao?”
Tiểu thư ra hiệu cho ta ngồi gần nàng:
“Không thích thì có gì không tốt? Hắn có ba thê bốn thiếp, ta sẽ không đau lòng. Hắn đối xử lạnh nhạt, ta để tâm.
Chỉ cần ta vững vàng ở vị trí chính thất, nắm giữ quyền hành nhà, ta vẫn sẽ giữ được kiêu hãnh và tôn nghiêm của mình.”
Ta biết mình có chút vượt quá quy củ, vẫn nhẹ nhàng ôm lấy tiểu thư:
“Vậy thì những tỳ thiếp kia vẫn sẽ bắt nạt tiểu thư sao.”
Chỉ nghe tiểu thư lạnh lùng hừ một tiếng:
“Những tỳ thiếp chưa sinh không bằng một thân cận của chủ tử. đã sinh thì sao? cái vẫn ghi tên dưới danh nghĩa chính thất nhân sao.”
Ta có chút mơ hồ :
“Vậy tại sao lúc đó người buôn người lại nói với chúng ta, những nử tử xinh đẹp được làm thông phòng thì đó sẽ là số mệnh tốt nhất?”
Tiểu thư nghe xong khịt mũi coi :
“Bà ta có được bán vào những gia đình quyền quý đâu biết. Nghe bà ta nói bậy.
Chính thất nhân có túng thì đó là thiếp, không túng, tìm cơ hội xử lý thì sao.
Các nhân vào vương phủ, không một ai có gia thế tầm .
Ngay cả các lão gia vì chuyện nạp thiếp tức giận, họ bình tĩnh lại suy nghĩ một chút, rằng có đắc tội được với nhạc phụ và đại cữu huynh hay không?”
Sau nghe tiểu thư phân tích như vậy, ta chỉ cần ôm chặt đùi tiểu thư thì cả đời này có hồ giả hổ uy rồi sao?
“Vậy thì nô tỳ muốn cả đời ở bên cạnh tiểu thư.”
Tiểu thư ôm ta cười: “Thế ta lấy chồng thì làm sao?”
“Nô tỳ sẽ theo làm hồi môn cho tiểu thư.”
Ta lại nói tiếp
“Sau này nô tỳ có làm cô cô, rồi làm ma ma. Luôn ở bên cạnh tiểu thư, cả tiểu tiểu thư và tiểu thiếu gia nữa.”
“Được lắm! Vậy Hỉ Nhi cả đời này hãy ở bên cạnh ta nhé!”
Tiểu thư nói cơn buồn ngủ.