Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4.
Từ : [Chia tay rồi, này là thật.]
[ tôi vẫn toàn là cô ấy làm sao?]
Chu Nghiên Minh: [Nghe tôi, đổi việc đi, làm hề rạp xiếc rất hợp với cậu.]
…
Lê Thanh Nghi:
[Uyên Uyên, thật sắp chia tay với anh ta rồi.]
[ nhớ anh ta đến mất ngủ.]
Tôi: [Đền tao ít tiền đi.]
Lê Thanh Nghi: Chuyển khoản 5200 tệ…
Tôi nhịn.
Chu Nghiên Minh u uất hỏi: “Sao bạn thân cô chia tay làm phiền cô lại còn bồi thường tổn thất tinh thần?”
Tôi: “Anh em anh không ?”
Chu Nghiên Minh rơi vào trầm mặc.
Lướt tiếp lịch sử chat, tôi phát hiện miệng lưỡi của Chu Nghiên Minh thật rất độc.
[Nhớ người yêu cũ dậy ra ban công đứng đi.]
Từ : [Sao thế? Cậu gọi Thanh Nghi đến xem tôi ?]
[Thổi gió lạnh cả đêm tỉnh táo, không tỉnh nổi nhảy xuống luôn.]
Từ : [Tôi hỏi rồi, Ma Kết đều chậm nhiệt.]
[Nên tôi mãi không sưởi ấm được trái tim cô ấy.]
Chu Nghiên Minh: [Ma Kết bọn tôi phạm thiên điều bị cậu bịa đặt vậy?]
Từ : [Tôi nhắn cô ấy dài thế này, sao cô ấy không trả lời tôi?]
[Ảnh chụp màn hình.jpg]
Chu Nghiên Minh: [Tôi chỉ một đống lòng tự trọng dày đặc của cậu thôi.]
…
Xem lại tin nhắn của tôi…
Lê Thanh Nghi:
[ chia tay anh ta rồi, bố mẹ anh ta muốn giới thiệu đối tượng môn đăng hộ đối.]
[ không đụng vào tình yêu nữa.]
Tôi: [Ừ.]
Lê Thanh Nghi: [ lại yêu rồi.]
Tôi: [Bạn ?]
Lê Thanh Nghi: [Vẫn là anh ta.]
Tôi: [Tôn trọng, chúc phúc, khóa c.h.ế.t.]
Lê Thanh Nghi: [Anh ta còn quên cả kỷ niệm ngày yêu nhau, đúng là không yêu nữa rồi.]
Tôi: [Có tuổi rồi, trí nhớ kém là thường.]
Lê Thanh Nghi: [Anh ta đâu có già, bằng tuổi .]
Tôi: [ ông qua 25 là thành 60 rồi, nghe , đổi đứa trẻ hơn đi.]
Lê Thanh Nghi: [ anh ấy… vẫn rất tốt (ngại ngùng).]
…
Nhìn từ lịch sử trò thật ra Chu Nghiên Minh ban là người khuyên hòa. Chỉ là bị hành quá lâu, sau anh ta bắt … biến thái.
Những đoạn chat kiểu như vậy nhiều vô số kể, suốt năm nay, cả tôi lẫn Chu Nghiên Minh đều không thể khiến hai người kia thật chia tay.
Đặc biệt là cái miệng độc của Chu Nghiên Minh, vậy lại chẳng hề có tác dụng với Từ . Có thể sức mạnh của “não yêu đương” đáng sợ đến mức nào.
Một người yêu mù quáng đã đủ muốn mạng rồi, đây lại còn hai người.
Tôi và Chu Nghiên Minh lúc này liếc nhìn nhau một cái, đều đối phương viết rõ hai chữ: số khổ.
Tôi: “Anh.”
Chu Nghiên Minh: “Em.”
Chúng tôi thật nên kết bái huynh muội.
5.
Hai kẻ cùng cảnh ngộ số khổ đã trao đổi phương thức liên lạc.
Chu Nghiên Minh giọng đời như đã trải đủ phong sương: “Cô nói xem, họ được ngày?”
Tôi mặt không cảm xúc: “Hy vọng trụ nổi một tháng.”
Chúng tôi nói rất nhiều, từ cặp tân lang tân nương chia tay rồi lại quay lại tám trăm , tới của chính mình, rồi cả công việc.
“Cô cũng làm công ty khu công nghệ Thái Hằng ?” Anh ta hơi ngạc nhiên.
Tôi khựng lại: “Cũng?”
Chu Nghiên Minh: “Tôi điều bên đó, rảnh anh mời em đi ăn.”
Hôn lễ này hoành tráng và đẹp đẽ, xem như hữu tình nhân cuối cùng cũng thành quyến thuộc. Bạn thân tôi, rốt cuộc vẫn cưới “anh chia tay” của nó.
Hơi buồn.
Còn tôi uống xong rượu mừng, tiếp tục làm con trâu bò công sở độc thân cao quý.
sau tôi gặp lại Chu Nghiên Minh, là vào tối thứ Sáu không lâu sau đó. Hôm ấy phòng ban tôi vừa ký được một hợp lớn, giám đốc vung tay quyết định đi liên hoan. Địa điểm là một quán bar, nhà hàng rất náo nhiệt, ăn được, uống được, chơi được.
Mọi người chơi tới bến, cuối cùng kéo nhau xuống sàn nhảy quẩy luôn.
Giám đốc, một người ông hơn ba mươi, nhảy vô cùng dẻo, xuống sàn còn khoe với đám xinh gái đẹp:
“Vợ đứa hồi đó bị anh mê hoặc chính bằng một điệu nhảy ở lễ hội trường đấy. Thanh niên vận động nhiều vào.”
Tôi vừa ngồi xuống, nghiệp bên cạnh bỗng dùng khuỷu tay huých tôi: “ Uyên, anh đẹp bên kia hình như đang nhìn kìa?”
?
Tôi nhìn theo hướng cô ấy chỉ, đối diện với một đôi đào hoa quen thuộc.
tôi nhìn sang, người kia giơ tay chào tôi.
Chu Nghiên Minh.
Hôm nay anh ta mặc áo sơ mi đen, từng cử chỉ đều toát lên thứ khí chất gọi là “ ông hư”.
năm Lê Thanh Nghi và Từ yêu nhau, tôi nghe cái tên Chu Nghiên Minh không biết bao nhiêu . Vốn tưởng anh ta sẽ cùng kiểu với Từ , giờ nhìn lại hoàn toàn là hai loại người.
“ Uyên, nãy em đã để ý anh đẹp đó rồi, lúc nhảy là anh ta nhìn suốt, hóa ra hai người quen nhau ?”
nghiệp cười hề hề: “Em còn tưởng ảnh trúng sét ái tình với nữa cơ.”
?
Tôi có cảm giác xã c.h.ế.t nhẹ.
Giữa hai chỗ ngồi cách nhau hơi xa, tôi không chủ động sang tìm Chu Nghiên Minh, anh ta cũng không qua. Với mối quan hệ chỉ gặp hai như chúng tôi, ngoài đời chào hỏi được một đã là không tệ rồi.
Tôi dời ánh đi. không lâu sau, đám đông bỗng vang lên reo hò.
Tôi nhìn theo.
bóng người mặc đồ đen kia cầm guitar đi phía khu ca sĩ hát live, nói vài câu, ca sĩ nhường chỗ anh ta.
dây vang lên trước. Ngay sau đó là giọng nam hơi trầm, mang theo chút lười biếng.
Rất bắt tai.
Là một bản rock Anh quen thuộc, qua giọng Chu Nghiên Minh lại mang theo hương vị quyến rũ lạ kỳ.
Tôi ngẩng nhìn người ông kia, chỉ cần phản ứng của đám đông xung quanh cũng đủ biết anh ta mê người đến mức nào.
Ánh đèn vàng mờ làm tăng thêm cảm giác “có câu ” trên người anh ta.
nghiệp bên cạnh miêu tả cực kỳ chuẩn xác: “Anh này vừa vừa hát như bỏ t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c ấy, kiểu cảm giác trên giường rất đã.”
Tôi vội bịt miệng cô ấy: “Nhỏ thôi, hát hò thôi lôi cả giường chiếu vào làm ?”
nghiệp cười khúc khích: “Đẹp .”
“…”
Câu này đúng thật.
Không ít cô gái tại hiện trường bị mê đến mức không chịu nổi, bài hát vừa kết thúc đã có nhiều người rục rịch muốn tiến lên bắt .
6.
Gần lúc tan cuộc, tôi uống khá nhiều. Đứng trước cửa nhìn hai cô bé tôi dẫn theo lên xe xong, tôi cúi xem điện thoại đang xếp hàng chờ xe.
Giờ này tàu điện đã nghỉ, người gọi tài xế hộ, người gọi taxi.
Nghĩ trước là sẽ uống rượu, tôi dứt khoát không lái xe đi.
Điện thoại hiển thị phía trước còn vài người đang chờ.
“Ôn Uyên.”
Cách bước vang lên một giọng nam.
Tôi quay , đối diện với ánh của Chu Nghiên Minh.
Gần như theo phản xạ, tôi cười với anh ta: “Trùng hợp ghê.”
Chu Nghiên Minh tiến lại gần, cúi nhìn tôi: “Đúng là trùng hợp. Công ty liên hoan ?”
Tôi gật .
Ánh anh ta rơi vào màn hình điện thoại tôi, một lúc sau nói: “Hủy đi, giờ này kẹt xe lắm, có bắt được xe cũng tắc. Tôi đưa cô .”
Tôi không người làm màu, chỉ là nghi ngờ đ.á.n.h giá anh ta từ trên xuống dưới: “Anh uống rượu rồi đúng không?”
Dù sao cũng là bạn thân của “chồng bạn thân”, tôi đang cân nhắc có nên phổ cập luật giao thông anh ta không.
Chu Nghiên Minh chỉ phía một chiếc xe đang bật đèn ven đường: “Tôi có tài xế.”
“…”
Tôi thua các anh nhà giàu.
Có xe đưa đón, tôi lập tức hủy gọi xe.
Trên xe, tôi và Chu Nghiên Minh ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau, anh ta hỏi địa chỉ nhà tôi.
“Quan hệ nghiệp của cô khá tốt nhỉ.” Chu Nghiên Minh bỗng lên : “Lúc cô lên xe tôi, có có nghiệp sợ tôi là người xấu không?”
Tôi khựng lại.
Giây tiếp theo, Chu Nghiên Minh cười khẽ: “Hình như cậu ta thích cô.”
“…”
Không hình như.
Giọng Chu Nghiên Minh không mang tính thăm dò, rất chắc chắn.
Tôi bình thản nhìn trần xe, khẽ thở dài, không nói .
Chu Nghiên Minh: “Sao thế? Cô không thích cậu ta, cậu ta làm phiền cô ?”
Dù sao tôi và Chu Nghiên Minh cũng chỉ gặp nhau hai , không đối tượng thích hợp để tâm .
tôi vẫn mở miệng:
“Đó là thực tập sinh tôi hướng dẫn năm ngoái, năm nay vào chính thức. thời gian thực tập cậu ta phạm rất nhiều lỗi nhỏ, ngày nào tôi cũng bắt bẻ, đồ cậu ta nộp bị trả tới lui. thực tập sinh, tôi phê bình cậu ta nhiều nhất. Nếu là tôi, chắc tôi đã chẳng vào công ty này.”
“Thật không hiểu cậu ta nghĩ .”
Ai ngờ sau khi tốt nghiệp lại quay , còn tỏ tình với tôi.
Công ty không cấm yêu đương nơi công sở.
tôi không thích.
Chu Nghiên Minh nghe xong, cười một : “Trước đây cô hay mắng cậu ta lắm ? Mắng kiểu ?”
?