Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Ta và muội muội đều là đế cơ của Phượng tộc, một mẹ sinh ra.

Nhưng nàng là Thất Thải Thần Phượng, còn ta chỉ là một con chim sẻ lông xám, trên người chỉ có duy nhất một loan của phượng hoàng.

Không những linh trí khai mở, ngây ngô như đứa trẻ sáu tuổi, mà ngay cả tuổi thọ cũng chỉ vỏn vẹn trăm năm.

Phụ vương và mẫu hậu vì muốn kéo dài mạng cho ta, đã tìm khắp bốn biển tám hoang đủ loại kỳ trân dị bảo.

Muội muội cũng vì áy náy ta mà luôn nhịn ta đủ điều.

Cho đến khi mẫu hậu để Thái tử tộc — người muội muội đem lòng yêu mến — đính hôn ta.

Muội muội đau lòng bỏ đi, lại bị Ma tộc đánh trọng thương, mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Nhìn muội muội đang hấp hối, ta mới khóc lên một tiếng thì mẫu hậu đã hung hăng tát ta một cái.

“Bây giờ ngươi còn giả vờ giả vịt khóc lóc thì có ích gì! nhỏ đến lớn, A Hòa chuyện gì cũng ngươi, vậy mà ngay cả phu quân, ngươi cũng muốn tranh nó!”

“Nếu không phải vì ngươi, A Hòa cũng sẽ không rõ! Ta thật hận không thể để kẻ gặp chuyện là ngươi, đổi lại cho A Hòa của ta được bình an!”

Ta ngây ngốc nhìn gương mặt dữ tợn của mẫu hậu, chợt nhớ trưởng lão trong tộc từng nói.

Phượng tộc có một loại bí pháp đổi mạng.

Chỉ cần hiến tế bản thân, liền có thể khiến người thân huyết mạch được tái sinh.

Đêm hôm ấy, ta tự tay móc nội đan của mình ra, nhổ xuống loan duy nhất.

Mẫu hậu, Uyển Uyển nghe lời.

Uyển Uyển sẽ đổi muội muội trở về ngay đây…

Chương 1

Ta và muội muội đều là đế cơ của Phượng tộc, một mẹ sinh ra.

Nhưng nàng là Thất Thải Thần Phượng, còn ta chỉ là một con chim sẻ lông xám, trên người chỉ có duy nhất một loan của phượng hoàng.

Không những linh trí khai mở, ngây ngô như đứa trẻ sáu tuổi, mà ngay cả tuổi thọ cũng chỉ vỏn vẹn trăm năm.

Phụ vương và mẫu hậu vì muốn kéo dài mạng cho ta, đã tìm khắp bốn biển tám hoang đủ loại kỳ trân dị bảo.

Muội muội cũng vì áy náy ta mà luôn nhịn ta đủ điều.

Cho đến khi mẫu hậu để Thái tử tộc — người muội muội đem lòng yêu mến — đính hôn ta.

Muội muội đau lòng bỏ đi, lại bị Ma tộc đánh trọng thương, mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Nhìn muội muội đang hấp hối, ta mới khóc lên một tiếng thì mẫu hậu đã hung hăng tát ta một cái.

“Bây giờ ngươi còn giả vờ giả vịt khóc lóc thì có ích gì! nhỏ đến lớn, A Hòa chuyện gì cũng ngươi, vậy mà ngay cả phu quân, ngươi cũng muốn tranh nó!”

“Nếu không phải vì ngươi, A Hòa cũng sẽ không rõ! Ta thật hận không thể để kẻ gặp chuyện là ngươi, đổi lại cho A Hòa của ta được bình an!”

Ta ngây ngốc nhìn gương mặt dữ tợn của mẫu hậu, chợt nhớ trưởng lão trong tộc từng nói.

Phượng tộc có một loại bí pháp đổi mạng.

Chỉ cần hiến tế bản thân, liền có thể khiến người thân huyết mạch được tái sinh.

Đêm hôm ấy, ta tự tay móc nội đan của mình ra, nhổ xuống loan duy nhất.

Mẫu hậu, Uyển Uyển nghe lời.

Uyển Uyển sẽ đổi muội muội trở về ngay đây…

Trong , sắc mặt ta trắng bệch, cuộn mình nằm dưới đất.

Vì mất máu quá nhiều, tay chân ta lạnh buốt.

Pháp trận lục mang tinh dưới đất lóe lên ánh sáng u tối.

Ta biết, nghi thức đổi mạng đã thành công.

Muội muội được cứu rồi…

Nhìn loan rơi trên đất, trong cơn mơ hồ, ta lại nhớ đến thuở nhỏ.

Khi còn ở lãnh địa Phượng tộc, vì ta chỉ là một con chim sẻ xấu xí nên thường bị tộc nhân chê cười.

Khi ấy, mẫu hậu sẽ nhẹ nhàng vuốt ve loan duy nhất của ta, dịu giọng an ủi:

“Đừng nghe bọn họ nói bừa, loan của Uyển Uyển là đẹp nhất. Uyển Uyển mãi mãi là bảo bối mẫu hậu yêu nhất!”

Nhưng bây giờ, Uyển Uyển đã không còn loan nữa rồi.

Mẫu hậu còn yêu Uyển Uyển không?

Ta buồn bã cúi đầu.

Cơn đau khiến toàn thân ta lạnh run.

Trước kia, phụ vương và mẫu hậu luôn bảo muội muội ta.

Muội muội cũng luôn nói, vì khi còn trong bụng mẹ, nàng đã chiếm quá nhiều linh lực của ta, nên ta mới yếu ớt như vậy.

Bọn họ vì muốn bù đắp cho ta mà tìm khắp bốn biển tám hoang đủ loại kỳ trân dị bảo.

Nhưng ta không muốn được bù đắp gì cả.

Uyển Uyển chỉ muốn được ở bên phụ vương, mẫu hậu và muội muội mãi thôi.

Ngày đó, muội muội bị thương rất nặng.

Mẫu hậu rơi lệ lớn tiếng nói, bảo ta thay muội muội đi

Thời gian dần trôi, mí mắt ta lúc nặng, hơi thở cũng lúc yếu.

Ta không nhịn được mà nhớ lại hơi ấm trong vòng tay mẫu hậu.

Dường như chỉ cần như vậy, ta sẽ không còn cảm đau nữa.

Nhưng ngay khi ta gần như sắp ngất đi, kết giới của ta bỗng bị cưỡng ép phá mở.

Ngay sau đó, một luồng pháp lực thô bạo kéo ta ra khỏi .

Mẫu hậu sốt ruột nhìn ta, quát lớn:

“Ninh Uyển! A Hòa đang nguy trong sớm tối, chỉ có máu đầu tim của ngươi mới có thể giữ lại mạng nó!”

“Ngươi còn ngây ra đó làm gì, còn không mau máu!”

Ta sững sờ, ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên.

“Mẫu hậu, không cần máu đầu tim đâu, con…”

Ta định nói rằng ta đã bí pháp đổi mạng để cứu muội muội rồi.

Nhưng lời còn nói hết, đã bị mẫu hậu nghiêm giọng cắt ngang.

“Ninh Uyển, nhỏ đến lớn, vì ngươi mà A Hòa nhiêu ấm ức?”

“Nó chuyện gì cũng ngươi, vậy mà ngươi có thể ích kỷ đến mức ngay cả một bát máu cũng không cho nó!”

“Nó là muội muội ruột của ngươi đó!”

Nói xong, mẫu hậu không chờ ta mở miệng nữa, hung hăng đâm lưỡi dao sắc vào ngực ta.

Cơn đau dữ dội ập đến, ta thảm thiết kêu lên.

Nhưng mẫu hậu không còn như trước kia, ôm ta vào lòng dịu dàng dỗ dành nữa.

Người chỉ lạnh lùng nhận máu đầu tim của ta.

Không chờ ta nói thêm lời nào, người đã tiện tay ném ta trở lại .

Ta đau đến mức bật khóc nức nở.

Muốn linh lực cầm máu, nhưng lại phát hiện đã mất nội đan, ta không còn sử dụng được dù chỉ một tia linh lực.

Ngoài , ta nghe phụ vương do dự nói:

“Uyển Uyển thân thể yếu ớt, máu đầu tim của con bé rồi, liệu con bé có nổi không…”

Mẫu hậu lập tức the thé cắt ngang:

lại không nổi!”

nhỏ đến lớn, chúng ta nhiêu tài địa bảo nuôi nó, giờ bảo nó hồi đáp một chút thì có gì sai?”

“Đừng nói một bát máu, nếu A Hòa thật xảy ra chuyện gì, ta còn hận không thể mạng nó để đổi!”

Giọng nói bên ngoài dần dần xa đi.

Còn ta đã còn sức mở mắt nữa.

Mẫu hậu, Uyển Uyển nghe lời.

Uyển Uyển đã mạng mình đổi mạng muội muội rồi.

Ba ngày nữa, bí pháp có hiệu lực, muội muội sẽ tỉnh lại.

Người có thể vui rồi chứ…

Ta nằm trong vũng máu, cơ thể dần lạnh đi, cứng đờ.

Cho đến khi hoàn toàn không còn hơi thở.

2

Khi ta mở mắt lần nữa, ta nhìn thi thể mình đã hóa thành nguyên hình chim sẻ, cứng đờ cuộn tròn dưới đất.

Gió âm thổi qua.

Vô Thường sứ của địa đến câu hồn.

Ta có chút không nỡ rời xa muội muội, bèn cầu xin hắn cho ta thêm ba ngày.

Vô Thường sứ nhìn thi thể đầy thương tích của ta, thương cảm thở dài.

“Thôi được, tiểu đế cơ ba ngày sau hẵng đi đầu thai vậy.”

Ta vội vàng cảm kích gật đầu.

Sau đó, ta bay đến tẩm cung của phụ vương và mẫu hậu.

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Phụ vương chắp tay sau lưng, lo lắng nói:

“A Hòa uống máu đầu tim của Uyển Uyển xong, tình hình tạm thời đã ổn định lại.”

“Chỉ là Hành Vu, nàng không nên cứng rắn như vậy. nhỏ đến lớn, Uyển Uyển đã giờ phải nỗi đau lớn đến thế đâu?”

Mẫu hậu khựng lại, nặng nề ném chén trà trong tay xuống, giọng cao hơn mấy phần.

“Uyển Uyển cũng là máu thịt của ta, lẽ ta không xót nó ?”

“Nhưng ta không còn cách nào khác! Vết thương của A Hòa quá nặng, chỉ có máu đầu tim của tỷ muội song sinh mới miễn cưỡng giữ lại được một hơi thở cho nó!”

Nói xong, mẫu hậu như chợt nghĩ tới điều gì, lại đỏ mắt nói:

“Sớm biết sẽ như vậy, lúc trước không nên chỉ hôn ước của tộc cho Uyển Uyển.”

“Ta chỉ nghĩ, nếu nó trở thành Thái tử phi tộc thì có thể che chở cho Uyển Uyển một đời bình an, lại quên mất…”

“Nhưng Thái tử cũng là người trong lòng của A Hòa!”

“Chúng ta luôn cảm Uyển Uyển thân thể yếu ớt, liền để A Hòa chuyện gì cũng nó. Thật là chúng ta nợ A Hòa quá nhiều…”

Nghe tiếng nức nở của mẫu hậu, ta bối rối chớp mắt.

Trước kia, có tộc nhân chê cười ta ngu ngốc, thân là đế cơ Phượng tộc mà huyết mạch lại thấp kém như vậy, ngay cả loài hôi phượng hạ đẳng nhất cũng bằng.

Ta tức tủi, lại không biết phản bác thế nào, chỉ có thể không ngừng rơi nước mắt.

Là muội muội và ca ca đã thay ta hung hăng giáo huấn đám tộc nhân lắm lời kia.

Khi ấy, muội muội ôm ta nói, đợi nàng lớn lên, nàng sẽ gả cho ca ca làm Thái tử phi.

Đến lúc đó sẽ không còn ai dám bắt nạt ta nữa!

Nhưng sau này, mẫu hậu lại chỉ hôn ước của ca ca cho ta.

Hôm đó là lần đầu tiên ta muội muội nổi lớn đến vậy.

Không phải ta, mà là mẫu hậu.

Ta trốn sau bình phong, nghe muội muội nói:

“Phụ vương, mẫu hậu, rốt cuộc đến giờ hai người mới chấm dứt vị tự cho là đúng này?”

“Cuộc đời của con và tỷ tỷ, dựa vào đâu lại để hai người sắp đặt!”

Nói xong, muội muội tức bỏ đi.

Sau đó nữa, chính là lúc muội muội trọng thương, gần như mất mạng.

Ta đau lòng tuyệt vọng, lại bị mẫu hậu hung hăng tát một cái.

Khi đó ta mới biết, hóa ra muội muội bị thương đều là vì ta.

Ta phía sau ôm eo mẫu hậu.

Xin lỗi phụ vương, mẫu hậu.

Uyển Uyển luôn gây phiền phức cho hai người.

May mà Uyển Uyển đã rồi.

Uyển Uyển sẽ không giờ hại đến muội muội nữa.

“Hành Vu, nhưng nàng cũng nên hiểu, Uyển Uyển làm sai điều gì cả.”

Giọng phụ vương cắt ngang hồi ức của ta.

“Uyển Uyển dù cũng là con gái của chúng ta. Nó được nuông chiều nhỏ, thân thể vốn đã yếu, nàng có thể thật nhẫn tâm mặc kệ nó?”

“Ít nhất chúng ta cũng nên đi thăm nó.”

Phụ vương nói xong, mẫu hậu do dự một lát rồi thở dài gật đầu.

Người và phụ vương đi tới ngoài của ta.

Mẫu hậu giọng có phần mất tự nhiên nói:

“Ninh Uyển, mở kết giới ra. Ta và phụ vương ngươi đến đưa thuốc trị thương cho ngươi.”

Không ai đáp lại.

Sắc mặt mẫu hậu lập tức sa sầm.

“Ninh Uyển! Ngươi còn muốn làm loạn đến giờ?”

qua chỉ của ngươi một chút máu đầu tim thôi. Giờ muội muội ngươi còn rõ, ngươi lại vì chuyện nhỏ như vậy mà dỗi ta?”

“Rốt cuộc ngươi có lương tâm không?”

Ta sững người, lập tức sốt ruột muốn giải thích.

Mẫu hậu, Uyển Uyển không dỗi đâu.

Uyển Uyển chỉ là đã rồi!

Nhưng mẫu hậu không nghe tiếng ta.

Sắc mặt người lúc khó coi, tay đã giơ cao, sắp cưỡng ép phá mở kết giới.

Tim ta bỗng nghẹn lên tận cổ họng.

Ta sợ phụ vương và mẫu hậu nhìn thi thể của ta sẽ đau lòng.

Nhưng ngay lúc đó, hạ nhân đến bẩm báo rằng Thái tử tộc tới thăm.

Nói là tới…

Hủy hôn ta.

Mẫu hậu khựng lại.

Bàn tay đang giơ lên lại buông xuống.

Người và phụ vương nhìn nhau một cái, rồi quay người, lạnh giọng nói về phía kết giới:

“Ninh Uyển, hôn này vốn dĩ không thuộc về ngươi. Nếu đã như vậy, ngươi cũng đừng cưỡng cầu.”

Để lại câu cuối , mẫu hậu liền phụ vương rời đi.

Ta vội vàng đi theo.

Trong chính điện, ta nhìn ca ca dưới mắt xanh đen, thần sắc tiều tụy, giống như đã mấy ngày không ngủ ngon.

Hắn nói, người hắn thật lòng thích chỉ có muội muội, thành thân ta tuyệt đối không phải ý nguyện của hắn.

Phụ vương và mẫu hậu không nói gì, chỉ áy náy gật đầu đồng ý.

Có được kết quả mong muốn, ca ca lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, hắn bỗng hỏi:

“Đúng rồi, Uyển Uyển đâu? nãy đến giờ vẫn không nàng?”

Mẫu hậu hừ lạnh một tiếng.

“Còn không phải đang bận dỗi ta !”

“Con sói mắt trắng không có lương tâm ấy, A Hòa vì nó mà bị thương, ta qua chỉ một chút máu đầu tim của nó, vậy mà nó cứ trốn trong của ta không ra.”

ca ca sững lại, theo bản năng nói:

có thể? Uyển Uyển không phải loại người như vậy.”

3

“Theo ta được biết, Uyển Uyển tính tình thuần lương, ôn hòa nhân hậu. Dù tâm trí giống trẻ nhỏ, nàng cũng tuyệt đối không phải người không phân biệt đúng sai.”

“Nàng không ra ngoài… lẽ nào đã gặp chuyện gì?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.