Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
【Chương 5】
Sáng mồng Một Tết, tôi bị co thắt tử cung làm đau đến tỉnh giấc.
Không đều, nhưng từng đợt một siết chặt hơn đợt .
Cuối kỳ co thắt giả là chuyện rất bình thường, nhưng hôm đau dày một cách khác thường.
Tôi mò điện thoại giờ: sáu giờ mười.
Bên cạnh trống không, ga giường lạnh ngắt.
Nhóm chat gia đình đã nổ tung.
Mẹ chồng năm giờ sáng gửi một đoạn video:
Chu Lỗi thắt tạp dề đứng bếp nhà Lâm Nguyệt luộc sủi cảo, Lạc Lạc mặc đồ ngủ mới đứng bên cạnh chơi đùa.
Kèm chữ:
【Lỗi Tử thương dâu tối qua dọn đường ống thoát nước mệt quá, sáng sớm chạy qua nấu sủi cảo mẹ con. Có người em như vậy, anh cả trên trời cũng yên lòng rồi.】
Bên dưới họ hàng trả lời hơn mươi tin.
Một loạt “cảm động”, “Chu Lỗi trọng tình trọng nghĩa”, “người một nhà thì phải ”.
Tôi nhẩm tính.
Từ tám giờ tối qua đến sáu giờ sáng , Chu Lỗi nhà Lâm Nguyệt trọn mười tiếng.
Còn tôi — người vợ mang tám tháng của anh — một mình nhà đón giao thừa.
co thắt qua bớt một trận, tôi cầm điện thoại lên.
Gọi sang, lần đầu không bắt máy.
Lần đổ chuông tám hồi, nghe máy, tiếng nền là trẻ con đùa và Xuân Vãn phát lại.
“Vợ?” anh hơi gấp, “Sớm ?”
“Anh đâu?”
“Cơ quan… cơ quan có chút việc gấp. Mồng Một mà, lãnh đạo kiểm tra trực.”
Anh tôi chưa bao giờ nhóm chat gia đình nhà họ.
Tôi không vạch trần lời nói dối vụng về và màn diễn kém cỏi ấy, cố gắng giữ thật bình ổn.
“Chu Lỗi, bụng em đau.”
Anh lập tức căng thẳng.
“Có sao không? Có phải sắp sinh rồi không?”
“Em đếm khoảng cách co thắt đi! Anh lập tức…”
Chưa kịp nói hết, bên kia đã vang lên Lạc Lạc sắp khóc:
“Chú ơi! Sủi cảo bị rách rồi! Mẹ khóc rồi!”
Tiếng sụt sùi của Lâm Nguyệt lờ mờ truyền tới:
“Không sao không sao, chỉ là gói không chặt thôi…”
“Lỗi Tử, con mau qua đây !” mẹ chồng chen vào, “Tiểu Nguyệt bị cứa tay rồi!”
【Chương 6】
điện thoại hỗn loạn một hồi, Chu Lỗi nói nhanh:
“Mộc Thanh, em tự đếm nhé, tay Lâm Nguyệt bị cứa khá sâu, anh xử lý xong sẽ về ngay. Em đừng vội, con đầu đâu có nhanh vậy!”
Cuộc gọi ngắt cái rụp.
Gọi lại, tắt máy.
Tôi nằm trên giường, nhìn trân trân lên trần nhà, đếm từng co thắt một.
Mười một lần.
Chín .
Tám .
Đến một lần, tôi gọi viện.
Bác sĩ trực nói, nếu đau dữ dội hoặc vỡ ối, máu, phải vào viện ngay lập tức.
Tôi chậm rãi ngồi dậy, bắt đầu thu dọn túi đồ đi sinh.
Điện thoại đúng đó reo, Chu Lỗi nhắn WeChat:
【Lâm Nguyệt bị cắt vào tay, chảy nhiều máu lắm, anh đưa ấy đến viện cộng đồng băng bó . Bên em sao rồi? Nếu thật sự đau quá thì gọi xe cấp cứu, anh cố gắng chạy về nhanh nhất.】
Tôi nhìn giây, không trả lời.
Ném điện thoại sang một bên, tiếp tục đếm co thắt.
một lần.
Ổn định rồi.
Không phải chuyển dạ thật.
Tôi chậm rãi đi phòng khách, mở tủ lạnh.
Ngăn mát nhồi đầy đồ đông lạnh, còn có lon sữa bầu.
Tôi uống rồi, nôn.
Nhưng Chu Lỗi vẫn định kỳ mua sữa, vì anh rằng sữa có dinh dưỡng.
Điện thoại lại rung, Chu Lỗi:
【Nhớ ăn sáng, tủ lạnh có sủi cảo. Pha một ly sữa, tốt con】
Tôi nhìn chòng chọc dòng chữ đó, bỗng nhớ hồi đầu kỳ, tôi nôn đến trời đất quay cuồng, anh đã học nấu canh.
Mỗi hầm tôi một ít, bồi bổ dinh dưỡng.
Là từ khi nào bắt đầu thay đổi?
Là từ khi Lâm Nguyệt nói: “Lỗi Tử em chu đáo thật đấy, dâu mà cũng có người chăm như vậy thì tốt mấy.”
Từ đó, canh của anh được bưng sang nhà Lâm Nguyệt.
Anh nói “hầm một lần cũng là hầm, thêm một người uống cũng như nhau”.
Tôi lấy lon sữa bầu , ném vào thùng rác.
“Lần nhất.” Tôi xoa bụng, khẽ nói.
Bé con à, anh ấy đã dùng mất một cơ hội rồi.
【Chương 7】
Đến chiều, co thắt mới hoàn toàn dừng lại.
Chu Lỗi giờ mới về.
“ nào? Còn đau không?”
Vừa bước vào cửa anh đã lại sờ bụng tôi.
Tôi né đi.
Trên mặt anh nổi lên vẻ áy náy:
“Xin lỗi Mộc Thanh, vết thương dâu sâu quá, khâu năm mũi. ấy một mình dẫn con, khóc không ngừng, anh thật sự không đi được…”
“Còn con thì sao?”
“Hả?”
Tôi nhìn anh chằm chằm.
“Con của chúng ta.”
“Nếu hôm em thật sự sắp sinh, anh cũng đợi Lâm Nguyệt khâu xong năm mũi mới quay về sao?”
Sắc mặt anh đổi đi một chút:
“Em đừng nói vậy… chẳng phải anh đã chạy về rồi sao? Với lại bây giờ em cũng đâu có sao.”
Tôi .
“Chu Lỗi, sáng co thắt một lần, đau đến mức em không xuống nổi giường. Em gọi anh, anh tắt máy. Nếu em thật sự sinh rồi, giờ này em đã một mình phòng sinh viện.”
“Anh bảo em gọi xe cấp cứu mà…”
Ánh mắt anh nhìn tôi không có lấy một tia áy náy.
“Em mang tám tháng, anh bảo em tự gọi xe cấp cứu?”
“Anh còn nhớ cô giáo lớp tiền sản nói gì không? chuyển dạ, sản phụ cần có người bên cạnh, cần được nâng đỡ, vì có thể xảy tình huống bất ngờ, có thể sẽ sợ hãi…”
Anh bực bội vò tóc.
“Anh chứ! Nhưng dâu chảy máu không cầm, chỗ đó gần động mạch! Nhỡ có chuyện thì sao? Mộc Thanh, đó là một mạng người!”
“Vậy mạng của em và con thì sao?” Tôi khẽ hỏi.
Anh sững lại, ánh mắt có phần lảng tránh.
Tôi quay người vào phòng ngủ.
Bên ngoài im lặng rất lâu, rồi vang lên tiếng anh hạ thấp gọi điện:
“Mẹ, hôm Mộc Thanh không được khỏe lắm… con tay Lâm Nguyệt bị thương cần người, nhưng Mộc Thanh sắp sinh rồi… được, được, tối con qua đó .”
Tôi tựa sau cửa, vuốt bụng, bật .
rồi , nước mắt rơi xuống.
Bữa tối ăn được nửa chừng, điện thoại anh reo.
Anh nhìn một cái, bấm tắt.
Lại reo.
Lại bấm tắt.
Đến lần reo lên, anh đứng dậy ban công nghe máy.
【Chương 8】
“Anh , nhưng hôm Mộc Thanh thật sự không khỏe… Lạc Lạc sốt rồi à? Bao nhiêu ?… 39 ? Em chờ nhé, anh qua ngay!”
Anh lao vào, mặt đầy vẻ sốt ruột:
“Mộc Thanh, Lạc Lạc sốt cao 39 , tay Lâm Nguyệt lại bị thương không chăm được, anh phải qua đó một chuyến.”
Tôi đặt thìa xuống:
“Em đi anh.”
“Em đi làm gì? Em bụng bầu kia…”
“Em đi ,” tôi ngắt lời anh, “ sốt kiểu gì mà phải để người ta bỏ mặc phụ nữ mang chạy qua.”
Sắc mặt anh khó coi:
“Mộc Thanh! Trẻ con sốt 39 rất nguy hiểm! Em đừng gây chuyện.”
Tôi đứng dậy, nhìn anh.
“Em không gây chuyện. Nếu thật sự nghiêm trọng vậy, em cũng có thể giúp.”
Anh nhìn tôi mấy giây, cuối nghiến răng đồng ý.
Xe vừa dừng dưới lầu nhà Lâm Nguyệt, Chu Lỗi gần như chạy vội lên.
Tôi chậm rãi bước theo.
Cuối kỳ leo cầu thang rất mệt, nhưng tôi vẫn muốn tận mắt nhìn.
Cửa không đóng kín, phòng khách sáng đèn.
Lạc Lạc quấn chăn co trên sofa, mặt đỏ bừng.
Tay Lâm Nguyệt quấn băng, dùng tay còn lại lau mồ hôi con.
Chu Lỗi ngồi xổm mặt Lạc Lạc, áp trán vào trán thằng bé để thử nhiệt .
Giống hệt một gia đình người.
“Vẫn nóng.” Anh nhíu mày.
Lâm Nguyệt nghèn nghẹn: “Lỗi Tử, em sợ… Lạc Lạc chưa bao giờ sốt cao này…”
“Đừng sợ, có anh.” Chu Lỗi bế đứa trẻ lên, “Chúng ta đến viện.”
Khi quay người lại, anh thấy tôi đứng cửa, sững lại một chút.
“Em… em sao lại lên đây?”
Tôi không nói gì, chỉ nhìn đứa trẻ lòng anh, nhìn Lâm Nguyệt bên cạnh dựa dẫm nhìn anh.
“Đi đi.” Tôi nói, “Trẻ con quan trọng.”
Môi anh động đậy, cuối nói:
“Em về nhà đi, anh sẽ về nhanh.”
Anh bế Lạc Lạc lao xuống lầu, hoàn toàn không để ý tôi toát mồ hôi lạnh.
Tôi đặt tay lên bụng, cảm nhận sinh mệnh bé nhỏ bên cựa quậy.
“Lần .” Tôi khẽ nói.
【Chương 9】
Bé con, đây là lần bố con bỏ lỡ.
Còn lần cuối .
Tôi tự bắt taxi đến viện.
co thắt hơi dày, bác sĩ khuyên nhập viện theo dõi.
Tôi về nhà thu dọn đồ.
Đúng Chu Lỗi về.
Quầng mắt anh thâm, cả người mệt mỏi.
“Lạc Lạc bị cúm A, nhưng chưa biến chứng viêm phổi, vài là xuất viện.”
Tôi không nói gì, đặt tờ giấy nhập viện bác sĩ viết mặt anh.
Anh cầm lên , sắc mặt đổi hẳn:
“Em phải nhập viện? Sao không nói anh?”
Tôi nhếch môi.
“Hôm qua em nói bụng đau, anh bảo tay Lâm Nguyệt rách phải khâu. Em nói co thắt nhiều, anh bảo em tự chú ý. Vậy em còn phải nói nào?”
Anh há miệng, nhưng không phát tiếng.
Cuối anh vò đầu:
“Xin lỗi… anh chỉ thấy bên Lâm Nguyệt khẩn cấp hơn. Em dù sao cũng chưa sinh thật, nhưng Lạc Lạc sốt 39 …”
“Khẩn cấp hơn.”
Tôi lặp lại chữ đó.
“Em hỏi anh, đến khi em thật sự sinh, phòng sinh, nếu Lâm Nguyệt gọi nói không khỏe, anh có đi không?”
Anh ngẩng phắt đầu: “Đương nhiên không!”
“Nếu Lạc Lạc lại sốt thì sao?”
Anh im lặng.
Sự im lặng chính là câu trả lời rõ nhất.
Tôi :
“Được, Chu Lỗi. Còn mười lăm nữa đến dự sinh. Mười lăm này, em muốn anh nào gọi là có, điện thoại không để im lặng, không đến nhà Lâm Nguyệt. Làm được không?”
Anh nhìn tôi, cuối gật đầu:
“Làm được.”
“Em tin anh lần cuối.”
Kết quả, đến anh đã thất hứa.