Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thái Tử đã dốc hết tâm tư để cưới ta về, sau khi thành thân lại càng chiều chuộng ta đến nâng niu như báu vật.
Nhưng càng được đối xử như vậy, ta lại càng thấy bất an.
Bởi vì… ta chỉ là hàng giả.
Để tỏ ra hiền đức rộng lượng, ta chủ động đề nghị:
“Điện hạ, hay là ta thay chàng nạp thêm vài muội muội nhé?”
Ta cứ tưởng được khen là đoan trang thấu tình đạt lý.
ngờ… suýt chút nữa thì ta mất mạng nhỏ trên giường của chàng!
1.
Năm Cảnh Thừa thứ mười tám, Hoàng đế hạ chỉ ban hôn, định gả đích Tô Yên — cũng chính là tỷ tỷ cha khác mẹ của ta — cho Thái Tử làm chính phi.
Đêm trước đại hôn, Tô Yên bỗng mất tích, không rõ tung tích.
Phụ thân ta lập tức cho người lật tung cả Thái Úy, tra xét ngóc ngách, vậy đến một sợi tóc cũng không tìm được.
Đích mẫu cũng chẳng còn giữ nổi vẻ đoan trang cao thường ngày, bà ta quỳ sụp xuống đất, khóc đến khản cả giọng.
Cả rối loạn như ong vỡ tổ.
Còn ta thì trốn trong một góc, vừa lén lút cắn hạt dưa, vừa hả hê nhìn bộ dạng hoảng hốt luống cuống của phụ thân , trong lòng sảng khoái không nói thành lời.
Mất tích à?
Ch//ết càng tốt.
Xem nàng ta còn có cơ hội bắt nạt ta nữa không.
Đáng đời!
“Phụt!”
Ta hung hăng nhổ vỏ hạt dưa xuống đất. Nhổ một cái chưa đủ, lại nhổ thêm cái nữa, càng nhổ càng thấy , chỉ thiếu nước vỗ tay tán thưởng.
Phụ thân ta vốn là người sợ ch//ết nhất thiên hạ.
Đại hôn sắp đến, ông ta lo sợ bị liên lụy, họa sát thân kéo cả Tô gia xuống địa ngục. Khi nhìn kiệu hoa sắp đến cửa , sắc mặt phụ thân ta đã xanh như tàu lá.
Cuối ông ta cắn răng tuyên bố:
“Để Ngưng Nhi thay nó xuất giá!”
lập tức phát điên.
“Không được!”
Tiếng quát chói tai ấy khiến ta giật mình tỉnh lại, suýt chút nữa ngã khỏi ghế. Đến lúc này ta mới phát hiện, hóa ra mình đã thiếp đi lúc nào.
“Tô Ngưng là thứ xuất thân thấp hèn, có thể làm Thái Tử Phi? Yên Nhi của ta mới là đích ! cũng đừng hòng cướp địa vị của nó!”
Giọng the thé, vừa tức vừa điên cuồng, làm ta đang lau nước miếng cũng phải sững sờ.
Cái ?
Để ta… làm Thái Tử Phi?
Phụ thân ta giận tím mặt, quát thẳng:
“Nếu không thay xuất giá, thì để cả Tô gia này phải mang tội ch//ết à!”
Vừa đến chữ “ch//ết”, như bị bóp cổ, lập tức cứng họng. Dù không cam tâm, cuối bà ta vẫn phải nuốt cục tức xuống.
Thế là ta bị trói gô… à không, là được rước vào Đông Cung một cách danh chính ngôn thuận, đường đường chính chính trở thành Thái Tử Phi Tô Yên hằng mơ tưởng.
Phải nói thật, chỉ cần nghĩ đến chuyện này thôi, ta đã muốn bật cười.
Trong đầu ta thậm chí còn hiện lên cảnh tượng Tô Yên trở về biết được tin này, chắc chắn nghiến răng nghiến lợi đến muốn xé ta thành mảnh.
Nghĩ đến , ta không nhịn được bật cười thành tiếng.
Sau …
“Nàng có vẻ rất nhỉ?”
ta như ngừng đập.
Trời đất ơi, vừa nói?!
Ta giật bắn mình, vội vàng hất khăn hỷ lên, lập tức đối diện với một đôi mắt sâu thẳm khó lường.
“Thái… Thái Tử…”
ta đập thình thịch như trống trận. Ta cuống quýt đứng dậy định hành lễ, nhưng lại bị chàng đưa tay ngăn lại.
“Miễn lễ.”
Giọng nói trầm thấp của chàng vang lên ngay trên đỉnh đầu, khiến tai ta nóng bừng. Chưa kịp phản ứng, chàng đã kéo ta ngồi xuống bên cạnh mình.
Ta cúi đầu, chỉ dám liếc chàng bằng khóe mắt. Hai tay đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối, ngón tay siết đến tê dại, chẳng biết nên đặt tay ở đâu mới đúng.
Trước khi lên kiệu, phụ thân đã dặn đi dặn lại rằng Thái Tử chưa gặp Tô Yên, bảo ta tuyệt đối không được để lộ thân phận, nếu không chính là tội khi quân.
Thái Tử cầm khăn hỷ đỏ trong tay, ánh mắt đầy ý trêu chọc:
“Nôn nóng muốn gả cho Cô như vậy ?”
Ta nghẹn họng.
Giải thích thế nào bây giờ?
Chẳng lẽ nói ta vừa cười vì đắc thắng, vì hả hê khi cướp được vị trí của Tô Yên?
Ta không nói được lời nào, chỉ có thể cắn môi, cố giữ vẻ ngoan ngoãn.
Chàng khẽ cười, giọng nói càng thêm trầm:
“Cô cũng nóng lòng, chi bằng nghỉ ngơi sớm chút vậy.”
Dứt lời, chàng thổi tắt nến.
Trong nháy mắt, bóng tối tràn xuống, ta còn chưa kịp phản ứng thì đã bị chàng đè xuống dưới thân.
Hơi thở quấn quýt sát bên tai, nhiệt độ nóng rực như muốn thiêu cháy người ta. Mặt ta đỏ bừng, đập nhanh đến tưởng như sắp vỡ tung.
Chàng cúi xuống hôn ta, vừa bá đạo vừa dịu dàng, không cho ta chút cơ hội nào để tránh né.
Ta muốn giãy giụa, nhưng sức lực của chàng quá lớn, hai tay ta bị giữ chặt, chẳng thể nhúc nhích.
Cuối , ta đành buông xuôi đầu hàng.
Còn chàng… đại thắng.
2.
Ta không biết Tô Yên được tìm về lúc nào.
Ba ngày sau, khi ta Thái Tử hồi môn về nhà mẹ đẻ, vừa bước vào đã gặp ngay nàng ta.
Thấy Thái Tử ta sóng vai tiến vào, không có khác lạ, phụ thân ta mừng đến mặt mày hớn hở, suýt chút nữa thì cho người đốt pháo ăn mừng ngay trước cổng.
Ông ta vốn là kẻ giỏi nhất chuyện a dua nịnh bợ.
Lúc này, ông ta kéo hành đại lễ với Thái Tử ta. Cho dù Tô Yên có không cam lòng đến đâu, cũng chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.
Sống mười tám năm, đây là lần đầu tiên ta được nở mày nở mặt như vậy.
Cảm giác này… thật sự không tệ.
Dù lấy cũng là lấy, huống chi đây lại là Thái Tử, tương lai chính là Hoàng đế.
Cuộc hôn nhân này… không lỗ!
Không lỗ chút nào!
Trong bữa tiệc, Thái Tử hết lòng chăm sóc ta, gắp đồ ăn cho ta, rót trà cho ta, mọi thứ đều chu đáo.
Đừng nói phụ thân ta những người trong nhìn đến ngây người, ngay cả ta cũng thấp thỏm không yên.
Chàng khiến ta sinh ra một loại ảo giác kỳ lạ…
Như thể chàng đã thầm mến ta nhiều năm, như thể ta thật sự là báu vật trong lòng bàn tay chàng, chỉ sợ ta bị gió thổi đau, bị nước làm lạnh.
Đương , có người thì có kẻ đau.
Ta .
Tô Yên hận.
Buổi chiều, phụ thân ta gọi Thái Tử đi.
Ta ăn no đến căng bụng, rảnh rỗi không biết làm , liền ra sân ngồi đu đưa.
Quả không lâu sau, Tô Yên tìm đến gây sự.
“Tiện nhân, ngươi dám thay ta gả cho Thái Tử, giờ còn trơ trẽn ra vẻ ta đây, thật sự coi mình là Thái Tử Phi rồi ?”
Ta mở to mắt, cố ý bày ra vẻ vô tội, nhìn nàng ta như nhìn kẻ ngốc.
“Đúng vậy, ta chính là Thái Tử Phi, hàng thật giá thật.”
Tô Yên tức đến phát run, lập tức lao tới định đánh ta.
Ta nhanh chóng né người sang một bên.
Nàng ta nhào hụt, mặt đập thẳng vào khung xích đu.
Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy đau.
Ta cười lạnh:
“Có bản lĩnh thì ngươi đi tìm Thái Tử nói lý lẽ đi.”
Ta chẳng còn là thứ yếu ớt mặc nàng ta ức hiếp như trước nữa. Thân phận bây giờ đã khác xưa, nàng ta có thể làm được ta?
Ta chống nạnh, cố tình chọc tức nàng ta, chữ như xát muối lên :
“Điện hạ hết mực sủng ái ta. Nếu ta nói muốn hái trên trời, chàng ấy cũng lập tức hái xuống tặng ta. Haizz, số ta thật tốt, gả được cho người suốt ngày nâng niu ta trong lòng bàn tay.”
Tô Yên tức đến phát điên.
“Ngươi thật sự không biết xấu hổ, ta nhất định phải xé nát miệng ngươi.”
Đúng lúc ta đang lùi về sau, bỗng có một đôi tay vững vàng đỡ lấy ta.
Ta giật mình quay đầu.
Thái Tử đã đứng ngay phía sau lúc nào.
Chàng đến khi nào?
được bao nhiêu rồi?
Ta còn đang rối bời suy nghĩ thì chàng đã đưa tay ôm ta vào lòng, động tác tự như đã làm trăm lần.
“Yên Nhi nói đúng, nàng chính là người Cô yêu thương nhất mực.”
Mặt ta lập tức nóng bừng.
Còn Tô Yên thì như bị đ//âm một nhát vào .
Khi Thái Tử gọi ta là “Yên Nhi”, sắc mặt nàng ta trắng bệch, ánh mắt tràn ngập ghen tị đau đớn như muốn phát điên.
Đêm , Thái Tử ôm ta vào lòng.
Ta nghĩ, hôm nay ở Thái Úy chàng đã cho ta đủ thể diện, ta có phải nên báo đáp lại một chút, nên thể hiện sự hiền đức một Thái Tử Phi nên có hay không.
Thế là ta khẽ liếc nhìn chàng, nhỏ giọng nói:
“Hay là ta thay Điện hạ nạp vài muội muội, để sớm ngày khai chi tán diệp…”
Chàng trực tiếp dùng nụ hôn chặn miệng ta lại.
Bá đạo hơn vạn lần so với những lần trước.
Suýt chút nữa… khiến ta ngạt thở đến ch//ết.
3.
Chớp mắt, ta đã gả vào Đông Cung được hơn nửa tháng.
Thái Tử đối xử với ta rất tốt, ăn mặc chi tiêu đều là những thứ tốt nhất.
Cung thái giám trong cung cũng đều khúm núm trước ta, sợ chọc ta không , rồi bị xử lý.
Ban đầu, ta chìm đắm trong , vô hưởng thụ, dù ta nhỏ đã thiếu thốn tình thương.
Nhưng dần dần, ta càng ngày càng bất an.
Ta tin rằng trên đời không có bữa ăn nào miễn phí, huống chi cái bánh này còn “bịch” một tiếng rơi trúng đầu ta.
Ta tự nhận mình không có số hưởng, nếu không thì mẫu thân ta cũng không bị băng huyết .
Ta thường xuyên nghi ngờ…
Thái Tử có phải là tâm lý vặn vẹo, có sở thích biến thái hay không?
Ví dụ như chàng thích hành hạ ta lúc ta say, xong việc còn cười với ta, giữa đêm khuya thanh vắng như vậy, thật sự rất kỳ quái.
Nhưng những chuyện này… ta khó nói nên lời, không biết nói với .
Hơn nữa, ta còn là hàng giả, trong lòng thấp thỏm.
Nếu một ngày chàng phát hiện ra sự thật, tính cách của chàng, liệu có băm ta ra cho chó ăn để giải hận hay không?
Dần dần, ta không còn an phận hưởng thụ nữa, trở nên cẩn thận li tí.
Hôm nay, chàng về muộn hơn mọi ngày.
Nếu là trước đây, ta đã sớm tự ăn uống no say, nằm ườn ra trên trường kỷ.
Nhưng lúc này, ta lại đứng ở cửa nghênh đón chàng với nụ cười trên môi.
Chàng rõ ràng sửng sốt, bước chân không khỏi chậm lại.
Đôi mắt đen lạnh lùng hơi nheo lại, như đang đánh giá ta.
“Điện hạ đã về.”
Ta khẽ hành lễ, giọng nói dịu dàng.
Chàng hiển không quen bộ này, quay sang phân phó cung Thu Hà: “Đi mời Thái y.”
Ta vừa thấy, vội vàng tiến lên nắm lấy tay chàng, ánh mắt đầy quan tâm, diễn xuất vô xuất sắc: “Điện hạ cảm thấy khó chịu ở đâu ?”
Chàng lộ vẻ chán ghét.
Giơ tay lên đặt lên trán ta, hơi dùng sức một chút, liền đẩy ta ra xa.
“Cô không bị bệnh, là nàng bị bệnh.”
“…”
Câu này, ta không biết đáp lại, chỉ đành im lặng.
Chàng đi vòng qua ta, đến trước bàn ngồi xuống.
Thu Hà vội vàng đưa khăn sạch tới.
Chàng lau tay, thấy ta vẫn còn đứng ngây ra , lông mày hơi nhíu lại.
“Muốn Cô bế nàng lại đây ?”
Ta vậy lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống, lau tay dùng bữa.
Thấy ta tâm sự nặng nề, ăn không ngon miệng, chàng nhướng mày, hỏi ta:
“Chẳng lẽ thấy trong cung buồn chán ?”
Ta phồng má, cũng không thể nói thẳng là ta nghi ngờ chàng biến thái được, nên đành phải gật đầu thuận , mặc dù ta cũng thật sự thấy buồn chán.
Chàng khẽ nhếch môi mỏng, cưng chiều nói: “Ngày kia là hội đèn lồng, Cô dẫn nàng ra khỏi cung giải sầu.”
Trong lòng ta mừng, ánh mắt lấp lánh nhìn chàng.
“Thật ?”
Trước khi xuất giá, ta thường xuyên lẻn ra khỏi đi dạo phố.
Sau khi vào Đông Cung, trừ ngày về nhà mẹ đẻ, ta không còn được tự do nữa.
“Thật.”
Ánh mắt kiên định của chàng khiến ta yên tâm, lại có chút mong đợi.
Chỉ là, khi chàng cúi đầu tiếp tục dùng bữa, ta dường như bắt gặp một tia ưu tư trong đáy mắt chàng.
Là ảo giác ?
Ta không biết, cũng không dám hỏi nhiều.
4.
Đêm trước hội đèn lồng, ta hưng phấn đến không được.
Trong lúc mơ màng, ta đưa tay sờ soạng, lại phát hiện bên cạnh trống không.
Ta mở mắt ra, dụi dụi mắt, mượn ánh nến leo lét nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Thái Tử đâu.
“Thu Hà.”
thấy ta gọi, Thu Hà vội vàng chạy vào.
“Chủ tử có phân phó ạ.”
Ta vén chăn ra, nghi ngờ hỏi nàng ấy: “Điện hạ đâu?”
“Đức Phi cho người đến mời đi rồi.”
Ta gật đầu, lại nằm xuống.
Đức Phi là sinh mẫu của Thái Tử.
Trong cung này trừ Hoàng hậu ra, thì bà có địa vị cao nhất, cũng là người được Hoàng đế sủng ái nhất.
Năm , Đức Phi sinh sớm hơn Hoàng hậu hai canh giờ, hạ sinh Hoàng trưởng tử, được lập làm trữ quân.
quy củ của triều đình, lập con trưởng làm người kế vị.
Vì vậy Hoàng hậu trong lòng không cam tâm, bất hòa với Đức Phi.
ta thấy việc sinh non này tuyệt đối không phải ngẫu , Đức Phi nhất định đã giở trò.
Nhưng rốt cuộc là chuyện gấp gáp phải gọi người ta đi giữa đêm khuya thế này?
Ta trằn trọc không được, trong lòng dấy lên nghi ngờ.
Lúc này mới nhận ra, hình như ta đã quen với việc có chàng bên cạnh.
Chàng không có ở đây, trong lòng lại trống trải.
Không biết qua bao lâu, mơ hồ cảm thấy có người phía sau ôm lấy ta.
Ta bản năng xoay người dụi dụi vào lòng chàng, lẩm bẩm: “Chàng đã về.”
“Ừ.”
Giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, ta không hiểu lại thấy an tâm.
Chàng vuốt ve tóc ta, đặt lên trán ta một nụ hôn.
“Bất kể lúc nào, nàng cũng phải nhớ kỹ, trái Cô mãi mãi chỉ thuộc về nàng.”
Lòng ta tràn ngập ấm áp, lại càng rúc vào lòng chàng.
Thấy ta say, chàng ôm chặt ta.
Ta chìm đắm trong sự dịu dàng của chàng, hoàn toàn không biết chàng lại thức trắng cả đêm.