

Thanh Minh, ta đến trước mộ phu quân – vị tướng đã ch//ết nơi sa trường – để đốt giấy tiền.
Thế nhưng trước mộ chàng, lại đặt một đĩa bánh quế hoa mà lúc sinh thời chàng ghét nhất.
Ta cứ ngỡ là kẻ hạ nhân nào đó sơ suất bày nhầm.
Mãi đến đêm khuya, ta mệt mỏi trở về chủ viện.
Đẩy cánh cửa gỗ chạm trổ của tẩm y các, một luồng long diên hương nồng đậm trộn lẫn với mùi mồ hôi nam nhân ập vào mũi.
Sau tấm bình phong gỗ tử đàn là một bóng lưng quen thuộc – vai rộng eo thon.
Người đó lười nhác ngồi bên mép giường, áo trong màu đen rộng mở.
Hắn vừa dùng ngón tay thô ráp nghịch chiếc yếm đỏ của ta, vừa tự nhiên than phiền:
“Phu nhân, loại hương mới này quá gắt, không dễ ngửi bằng mùi trên người nàng.”
Ta nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn tú kia, mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt lưng.
Gương mặt này… giống hệt phu quân đã ch//ết của ta.
Nhưng một năm trước, chính tay ta đã khâu lại đ/ầu của chàng sau khi bị địch quân ch//ém xuống, ghép lại với th/i th/ể.
Vậy người đàn ông trước mặt, kẻ tùy tiện gọi ta là phu nhân này… rốt cuộc là ai?