Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Anh ta không nói thêm lời , lẳng lặng nắm tay rời đi.

“Tiểu , phen này xem anh ta còn dám rêu rao gì về cô không.”

Thanh Trúc vung vẩy nắm đ.ấ.m tôi. Nhìn vẻ hớn hở của cô , tôi khẽ lắc đầu.

Theo gì tôi về Tiêu Giác, chuyện này tuyệt đối sẽ không kết thúc đơn giản như . Bởi vì ở kiếp , sau khi ly hôn, anh ta đã ra ngoài rêu rao đủ điều xấu xa để bôi nhọ tôi.

Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của tôi.

5

Có lẽ Tiêu Giác bán nhà tổ là vì tính toán sau khi trở thành giáo sư, anh ta sẽ được ở ký túc xá dành cho giảng viên do trường phân. Nhưng anh ta không ngờ mẩu tin tức tôi tiện tay nhờ tòa soạn đăng tải lại trở thành bằng chứng khiến anh ta gán mác “đạo đức suy đồi”.

Cả anh ta và đều hạ cấp bậc công tác, đồng thời mất luôn quyền sử dụng ký túc xá của trường.

Khi Thanh Trúc đi mua sắm về đã kể tôi , hôm nay cô thấy Tiêu Giác và đang vất vả đi tìm phòng thuê.

nhưng hiện tại tôi lại có một chuyện khác cần phải lưu tâm. Có lẽ do đợt quyên góp vật tư đó quá rầm rộ nên tôi đã nhận được một lời mời tham dự buổi tụ họp.

Gọi là tụ họp, nhưng thực chất nó giống như một buổi hội thảo học thuật hơn. Bình thường loại vé mời này có vung tiền ra tôi cũng thể mua nổi.

Ban đầu tôi cũng tha thiết gì, nhưng mẹ tôi cứ khăng khăng bảo đến đó sẽ kết giao được nhiều bậc văn nhân nhã sĩ, đâu lại tìm được mối nhân duyên mới nên bà bằng mọi giá bắt tôi phải đi. Thậm chí bà còn vung tiền đặt may riêng cho tôi một bộ sườn xám vô cùng lộng lẫy.

Không muốn để bà thất vọng, tôi đành phải ăn diện xinh đẹp để đến buổi tiệc. nhưng lẽ ra tôi phải đoán được buổi họp như này chắc chắn sẽ không thiếu bóng dáng của Tiêu Giác và .

Lúc này, Tiêu Giác và đang được một nhóm người vây quanh trò chuyện, hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của tôi.

Tôi thấy một người đàn ông mặc sơ mi trắng quần tây đứng Tiêu Giác lớn nói: “Anh Tiêu, anh người phụ nữ đó coi như đã chấm dứt hoàn toàn chứ?”

“Ừ.”

“Người đó đúng là tâm cơ thật đấy, còn dám bày mưu khiến anh suýt chút là mất việc. Theo tôi thấy vẫn là tiểu đây đoan trang rộng lượng nhất. Tôi còn nói cô ta từng bó chân? Không ngày thường đi đứng kiểu gì .”

Người đàn ông đó bật ra cười khinh miệt, còn Tiêu Giác cũng hề có ý định ngăn cản lời lẽ .

“A Thanh, còn anh vị ở nhà, định bao giờ ly hôn?”

Tiêu Giác quay sang nhìn một người khác . Người đó vốn đang nhấp rượu vang, thấy tên mình ngẩng lên mỉm cười.

“Tôi không có ý định ly hôn.”

“Tại ? Ở một người phụ nữ tẻ nhạt như , không lẽ anh không thấy chán ?”

Người đàn ông mặc sơ mi trắng lên giọng điệu đầy ngạc nhiên.

“Không hề, cô là vợ tôi, nếu có chỗ chưa đúng, tôi có thể chỉ bảo dần cho cô .”

Đến lúc này tôi mới để mắt tới người đó thêm chút . Anh ta có hàng lông rậm, gương chữ điền trông vô cùng đôn hậu, nhưng lời nói lại chứa chan tình cảm.

“A Thanh, tương lai của anh còn rộng mở, không cần phải lãng phí cuộc đời trên người một người phụ nữ như .”

khi đến đây Tiêu Giác đã ăn phải thứ gì bẩn thỉu mà lại có thể thốt ra lời ghê tởm đến .

“Đúng là ngu xuẩn hết chỗ nói.”

Không nhịn được, tôi đã buột miệng mắng thành .

Thật không khéo, lời mắng lại người đàn ông mặc sơ mi trắng thấy. Cậu ta cau quát: “Này cô kia, tự nhiên lại mở miệng mắng người hả?”

Theo quát của cậu ta, cả nhóm người đó đều đồng loạt quay sang nhìn tôi.

Cho đến khi ánh mắt tôi chạm phải Tiêu Giác, anh ta mới sững sờ thốt lên: “Tự Cẩm, cô lại ở đây?” Giọng điệu của Tiêu Giác tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

“Cô chính là Trần Tự Cẩm ? Trông cũng xinh đẹp đấy chứ.”

“Cao Phong, đừng nói năng như .”

ra người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đó tên là Cao Phong.

Tôi tiến về phía họ, dừng lại ngay Cao Phong. Cậu ta trông trẻ hơn Tiêu Giác nhiều, hèn gì nói năng lại thiếu chừng mực đến .

“Đọc bao nhiêu sách vở, lẽ sách dạy cậu cách phỉ báng phụ nữ, ăn nói tùy tiện như ? Tôi thấy hạng văn nhân suốt ngày mở miệng ra là đòi giải phóng như cậu, trái lại còn phong kiến hơn cả ngày xưa đấy.”

Cao Phong nhướng định mở miệng phản bác tôi, nhưng lại một giọng nói ngăn lại.

“Tiểu Phong, khách khứa không được vô lễ.”

Cao Phong vốn đang hừng hực như con thú dữ lập tức im bặt.

Tôi quay đầu lại nhìn, nhưng khi vừa thấy gương đó, trái tim tôi gần như ngừng đập. Gương giống hệt người yêu ở kỷ 21 của tôi. Ngay cả nốt ruồi dưới lông cũng nằm y hệt một vị trí.

Nhưng anh hoàn toàn không nhìn tôi, mà bước đến vỗ vai Cao Phong: “Vị tiểu này nói đúng, cậu không nên nói năng như , đã lỗi chưa?”

“Em lỗi , đại ca.”

Đại ca… Anh là anh trai của Cao Phong.

Có lẽ vì ánh mắt của tôi quá lộ liễu, anh quay đầu lại mỉm cười tôi. Đúng là một công t.ử như ngọc.

“Cô là Trần tiểu phải không? lại nhìn tôi như , lẽ tôi đã từng gặp cô ở đâu ?”

Giọng điệu thật xa lạ. Đúng , anh không phải người yêu của tôi. Người yêu của tôi đã qua đời ở kỷ 21 từ lâu . Anh đã hy sinh trong đợt cứu hộ năm đó.

6

“Chưa từng gặp qua, chỉ là trông tiên sinh giống một người quen của tôi.”

chắc hẳn là duyên phận . Xin tự giới thiệu, tôi là Cao Như Sơn.”

Như Sơn. Tôi nhìn anh, thật sự khó để liên hệ cái tên mạnh mẽ này dáng vẻ thanh tao của anh.

“Người quen gì chứ, lẽ là nhìn trúng anh ?”

Cao Phong đứng lầm bầm, Cao Như Sơn cau nhìn sang, cậu ta lập tức không dám nói thêm lời . Nhưng khi nhìn tôi, sự lạnh lùng trong mắt Cao Như Sơn hoàn toàn biến mất: “Trần tiểu , mời cô đi lối này.”

“Cảm ơn.”

Tôi không nhìn Tiêu Giác , nhưng khi đi, dường như tôi thấy anh ta gọi tên mình.

Dường như Cao Như Sơn được săn đón, đi đến đâu cũng có người chào hỏi. Mãi đến khi tôi theo sau anh ra đến ngoài sân mới có được một ít yên bình.

Anh tháo chiếc kính gọng vàng xuống, xoa huyệt thái dương: “Để Trần tiểu chê cười , thằng nhóc Cao Phong đó người nhà chiều hư.”

“Không , tôi cũng lời đó nhiều .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.