Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

“Alo?”

“Anh đang ở đâu?” – tôi hỏi bằng bình thản đến mức chính tôi cũng kinh ngạc, dù bàn tay đang run lên đáng sợ.

Đầu bên kia im lặng một thoáng, rồi anh vội vàng vang lên:

“Vãn Vãn bị ngã sân khấu xuống, đang bị thương. Anh ở bệnh viện. nay… không về . Quà nhật em ? Xin lỗi.”

kịp để tôi nói thêm bất cứ lời nào, cuộc gọi bị cắt.

Tiếng tút dài lạnh lẽo vang lên trong điện thoại, nhịp như rút sạch hơi thở của tôi.

Dì Lý bên cạnh tức tối, sắc lạnh:

“Con bé đó diễn giỏi thật. Chắc chắn cố tình làm trò để lòng thương!”

Nhưng tôi biết rõ—giờ có phải diễn hay không, chẳng còn quan trọng.

Quan trọng là… Cố Ngôn tin cô ta.

Trong lòng anh, một cú ngã của Tô Vãn Vãn, mãi mãi nặng ký nhật của tôi.

Tất cả mong chờ tôi vun đắp suốt bao ngày… trong khoảnh khắc ấy, nổ tung như bong bóng xà phòng.

Tôi cố gượng một nụ cười còn khó coi khóc:

“Dì à, mình ăn bánh thôi. Đừng đợi nữa.”

Chiếc bánh nhật đêm đó – là chiếc bánh ngọt ngào nhất dì chuẩn bị cho tôi, và cũng đắng nghét nhất tôi nuốt xuống.

 

Về đến biệt thự, nhìn sợi dây chuyền kim cương lấp lánh sáng lạnh trên bàn trang điểm… tôi chỉ thấy như nó đang chế nhạo mình.

Tôi tự nhủ:

Lâm Vãn, tỉnh lại đi.

Đây chỉ là một cuộc giao dịch.

Đừng mơ mộng những thứ không thuộc về mình.

Những dàng anh ta dành cho mày… đều chỉ là đạo cụ cho vở diễn này.

là giả, thì chỉ nên nắm những gì thật.

Ví dụ — tiền.

đó, tôi chẳng còn bận tâm Cố Ngôn về lúc nào, cũng không mong chờ phút dàng hiếm hoi nào nữa.

Tôi dồn sức vào kiếm tiền.

Dì Lý cho tôi tài nguyên, tôi liền tận dụng triệt để.

Tôi thuê cố vấn tài chính chuyên nghiệp, học đầu tư, quỹ mở, cổ phiếu.

Tôi đọc tin tức tài chính mỗi ngày, nghiên cứu biểu đồ K còn chăm ôn thi đại học.

Cuộc sống của tôi bị lấp đầy bởi những con số tăng giảm của thị trường.

Cố Ngôn dường như tôi thay đổi.

Tối sau anh về , định mở miệng giải thích:

qua, Tô Vãn Vãn thật sự bị thương nặng, cô ấy…”

Tôi không đợi anh nói xong, mỉm cười cắt ngang, chỉ nhẹ như đang nói chuyện trời mưa trời nắng:

“Không sao đâu, Tổng giám đốc Cố. Công việc là quan trọng mà. Dù sao thì cô Tô… cũng là ‘công việc quan trọng’ của anh.”

Tôi nhặt sợi dây chuyền kim cương lên, đưa mặt anh, lắc nhẹ:

“À, dây chuyền đẹp, cảm ơn anh. Nhưng anh có quy đổi thành tiền mặt không? Tôi đang nhắm một sản phẩm đầu tư, thiếu chút vốn khởi .”

Cố Ngôn sững người.

Hàng chân mày đẹp của anh nhíu lại, trên gương mặt lạnh lùng hiếm khi xuất hiện sự mất mát… và bối rối thật sự.

Anh chắc không hiểu nổi — người phụ nữ mấy còn nhìn anh bằng dàng, sao giờ lại biến thành kẻ chỉ nhìn thấy tiền.

Nhìn dáng vẻ anh cứng họng, lòng tôi dấy lên một chút khoái cảm trả thù.

Nếu anh không cho tôi tình cảm thật — vậy thì đừng trách tôi chỉ thứ duy nhất anh có cho.

06

Tôi toàn tâm toàn ý lao vào “sự nghiệp kiếm tiền”, còn quan hệ giữa tôi và Cố Ngôn… lại rơi xuống mức đóng băng toàn.

Hoặc nói chính xác , giữa chúng tôi, đến chút dàng giả tạo cũng chẳng buồn duy trì.

Cố Ngôn hình như muốn hàn gắn, bắt đầu thử những cách vụng về đến mức không-tin-nổi để hiện sự “quan tâm”.

Ví dụ: anh mua cả đống túi hiệu, trang sức xa xỉ mà tôi không hề cần.

Tôi xong liền đăng lên web đồ cũ bán tiền mặt.

Ví dụ khác: anh hiếm hoi xuống bếp, muốn tự tay nấu cho tôi một bữa.

Kết quả… là đốt cháy nửa căn bếp ngay mặt tôi.

Nhìn khuôn mặt anh lấm lem tro bụi, đứng ngây ngốc giữa căn bếp đen thui, tôi muốn bật cười, thấy trong lòng thoáng một cảm giác xót xa khó giải thích.

Tổng giám đốc lạnh lùng của tập đoàn Cố thị, đối mặt với cảm lại ngốc nghếch chẳng khác nào học tiểu học.

Đến dì Lý cũng chịu không nổi cuộc chiến tranh lạnh này.

Một buổi chiều, bà hẹn tôi quán café yên tĩnh, rồi cuối cùng kể cho tôi nghe toàn bộ chuyện quá khứ giữa Cố Ngôn và Tô Vãn Vãn.

Bà đưa tôi xem một xấp tài liệu: kế hoạch kinh doanh cũ, hình ảnh, cả báo cáo chẩn đoán y tế.

Sự thật còn tàn nhẫn tất cả những gì tôi tưởng tượng.

Năm đó, khi Cố Ngôn tiếp quản tập đoàn, anh dẫn đội làm một dự án trí tuệ nhân tạo mới.

Thời điểm ấy, Tô Vãn Vãn là bạn gái anh, là điểm tựa hiếm hoi trong cuộc sống.

Khi dự án bước vào giai đoạn gọi vốn quan trọng nhất, Cố Phong – anh họ luôn nhăm nhe vị trí của anh – tung một “cành ô liu”: lời mời vào đoàn múa ba lê hàng đầu thế giới, kèm một khoản “tài trợ” khổng lồ.

Tô Vãn Vãn dao .

Cô ta không chỉ lạnh lùng chia tay anh đúng lúc anh cần nhất, mà còn đánh cắp bản kế hoạch cốt lõi chỉnh trong máy tính anh, đem giao cho Cố Phong.

Cố Phong dùng đó đi đăng ký bằng sáng chế, cướp toàn bộ khoản đầu tư vốn thuộc về Cố Ngôn.

Dự án của anh sụp đổ toàn.

Tổn thất nặng nề.

Nợ nần chồng chất.

Anh bị phản bội trong sự nghiệp lẫn tình —trở thành trò cười trong gia tộc, đặc biệt là chú hai, không ngừng chế giễu.

đó, tính cách anh biến đổi triệt để.

Anh trở nên ít nói, khép kín, vô cảm… như một cỗ máy chỉ biết làm việc.

Dì Lý đưa tôi bản chẩn đoán.

Dòng chữ đậm khiến tôi nghẹn lại: PTSD – rối loạn căng thẳng hậu sang chấn.

Alexithymia – khó diễn đạt cảm .

“Khó diễn đạt cảm ?” – tôi lặp lại, nhỏ như gió.

Dì Lý gật đầu, đỏ hoe:

“Hiểu đơn giản là, cú sốc quá lớn khiến não nó tự ‘tắt’ một phần cảm . Nó khó cảm , khó biểu đạt tình thương, vui buồn. Không phải nó không muốn… mà là nó không .”

Bà siết chặt tay tôi:

“Không phải nó không con, Vãn Vãn. Mà là… nó bị bệnh.”

bà nghèn nghẹn:

nhật con, nó đến bệnh viện vì bác sĩ tâm lý cầu. Đó là một bước trong liệu trình: phải đối diện lại người gây sang chấn – Tô Vãn Vãn – để giảm mẫn cảm. Không phải vì nó còn … mà vì nó đang điều trị.”

Tôi ngồi bất .

Thì , đằng sau gương mặt lạnh lẽo ấy, là một vết thương vẫn khép miệng.

Thì , sự quan tâm dành cho Tô Vãn Vãn… không phải tình cảm, mà là triệu chứng của một chấn thương tâm lý lành.

Tôi nhớ lại dáng vẻ lúng túng của anh trong bếp.

Nhớ thất bại khi bị tôi mỉa mai.

Nhớ khoảnh khắc anh siết chặt micro trong buổi tiệc gia tộc, phối hợp cùng tôi diễn tròn vai không một lời oán giận.

Trái tim tôi như bị bóp chặt.

Đau, chua xót… và thương hại theo một cách dàng.

Tôi chợt thấy xót anh.

Xót cho người đàn ông bị người nhất phản bội, bị người thân nhất đâm sau lưng.

Và ngay giây phút đó—tất cả cảm trong tôi toàn đổi hướng.

Anh không còn là “chồng hợp đồng”, không còn là “cây rút tiền”.

Anh là một linh hồn bị vỡ vụn… cần chữa lành.

Tôi thấy bản thân lần đầu tiên… có lỗi với anh.

Và tôi quyết định:

Tôi không chỉ lại căn và tiền của mình.

Tôi giúp anh thoát khỏi quá khứ.

đạp đổ kẻ làm tổn thương anh.

lại tất cả những gì đáng lẽ thuộc về anh.

Và lần này, tôi không diễn nữa.

07

Sau khi biết hết sự thật, tôi không khỏi thấy xấu hổ vì thái độ “chỉ nhìn thấy tiền” của mình đó.

Tôi bắt đầu thử tiếp cận anh theo một cách khác — chậm rãi, nhẹ nhàng, không còn những lời châm biếm hay gai góc.

Tôi chủ quan tâm đến hoạt hằng ngày của anh.

Tôi dặn quản gia Vương chuẩn bị những món ăn có tác dụng ổn định cảm đúng như lời bác sĩ tâm lý dặn dò.

Mỗi khi anh tăng ca về muộn, tôi đều để lại một ngọn đèn sáng và hâm nóng sẵn một bát canh trên bàn.

Hình như… anh cũng cảm sự thay đổi đó.

Tuy gương mặt tuấn tú kia vẫn ít biểu cảm, lời nói vẫn đơn giản và ngắn gọn như thường lệ, nhưng anh dành cho tôi khác — không còn sắc lạnh soi xét, mà xen lẫn một tầng sâu thẳm khó đoán.

Tôi còn phát hiện, mỗi khi tôi lại gần, hoặc khi chúng tôi ở chung một không gian hơi lâu, vành tai anh luôn lặng lẽ ửng đỏ.

Phát hiện này khiến tôi bất giác thấy… anh thật sự đáng .

Tôi biết rõ, một người như Tô Vãn Vãn tuyệt đối không dễ dàng chịu thua.

Nếu cô ta là gốc rễ khiến căn bệnh của Cố Ngôn dai dẳng, vậy tôi khiến cô ta biến mất toàn khỏi thế giới của anh.

Dự đoán cô ta sớm tay, tôi dùng số tiền dì Lý đưa, âm thầm lắp vài camera siêu nhỏ ở các góc chết trong biệt thự — những nơi không có camera chính, như đoạn rẽ cầu thang.

Không sợ trộm đến, chỉ sợ trộm nhìn ngó. Phải phòng mới .

Quả nhiên, không lâu sau, họ Cố tổ chức một buổi tiệc gia đình nhỏ nữa.

Và đương nhiên, Tô Vãn Vãn lại xuất hiện, vẫn với thân phận “bạn gái” của Cố Phong.

Tiệc mới nửa chừng, cô ta viện cớ cơ khó chịu rồi lên tầng hai “đi vệ ”.

Tôi biết — cô ta đang đợi tôi.

Tôi bước theo lên.

Ngay tại lối rẽ tầng hai, cô ta chặn tôi lại.

Khác hẳn vẻ yếu đuối dàng thường ngày, cô ta lúc này đầy độc ác và ghen tị:

“Lâm Vãn, cô đừng tưởng mình giỏi! Cô nghĩ mình là ai? Cô chỉ là công cụ họ Cố mua về để xung hỉ! Người anh Ngôn , đầu đến cuối… chỉ có tôi!”

Tôi khoanh tay, bình thản đối diện cô ta.

“Ồ? Vậy sao anh ấy không cưới cô — người anh ấy ‘ thật lòng’, mà lại cưới tôi — ‘công cụ’ như cô nói?”

Một câu thôi, đánh đúng chỗ đau nhất của cô ta.

Sắc mặt Tô Vãn Vãn méo mó tức giận, toàn mất lý trí.

Cô ta khóc mắng tôi, tuôn hàng loạt lời cay nghiệt, nói rằng tôi dùng thủ đoạn hèn hạ để cướp Cố Ngôn khỏi tay cô ta.

cô ta lớn, thành công thu hút nhìn tầng dưới lên.

Đúng lúc đó, cô ta liếc sang vị trí Cố Ngôn và Cố Phong đang đứng.

Trong lóe lên thứ sáng tính toán quen thuộc.

Rồi không báo , cô ta bỗng “trượt chân”, cả người nhào về phía tôi, rồi lăn dài xuống cầu thang — tác khoa trương đến mức diễn viên chuyên nghiệp còn phải vỗ tay.

“Aaaaa——!”

Tiếng hét vang cả căn .

Tùy chỉnh
Danh sách chương