

Mẹ chồng bệnh nặng, gọi cả nhà đến bên giường để đọc di chúc. Tôi vốn chỉ theo chồng đến cho tròn chữ hiếu, nào ngờ đến đoạn cuối, cả người như ch//ết lặng.
“Căn hộ view sông của mẹ để lại cho anh cả, gara cho anh hai. Tú Tú à, căn nhà học khu mà mẹ con để lại cho con thì cho em út đi. Còn cả số trang sức con mang theo lúc xuất giá, chia đều cho ba đứa cháu gái.”
Tôi bật cười ngay tại chỗ.
“Mẹ, mẹ đang lập di chúc hay là đang chia tài sản nhà tôi vậy?”
Chồng tôi kéo tay, giọng đầy khó chịu:
“Mẹ đã bệnh thành thế này rồi, em không thể nhịn một chút sao?”
Tôi hất phăng tay anh ta ra, cười lạnh:
“Được thôi, vậy tôi cũng lập di chúc luôn. Tro c/ốt của cả nhà các người, tôi chia đều cho đám ch//ó hoang.”
Sắc mặt cả nhà lập tức còn khó coi hơn cả tình trạng của bà ta.